Mặt Trời Mọc Lần Thứ Hai

Chương 1



Bình minh thứ hai trong đời.

Trong ngoài vây thành, trăm thái nhân sinh.

Xem xét mọi chuyện thật cụ thể và tỉ mỉ.

Tôi vốn là một đứa con gái mập mạp, đến mức chẳng còn thiết tha gì với cuộc đời này nữa.

Thế là tôi quyết định dốc hết tiền tiết kiệm để đi Tam Á, rồi gieo mình xuống biển sâu.

Ngay khoảnh khắc hơi thở sắp lịm đi vì ngạt nước, tôi bỗng cảm thấy có một linh hồn lạ hoắc đang chen lấn vào cơ thể mình.

Linh hồn ấy bằng cách nào đó đã điều khiển cái thân xác nặng nề của tôi bơi ngược trở lại bờ.

Sau khi nôn thốc nôn tháo ra một ngụm nước lớn, tôi nghe thấy một giọng nói khàn khàn vang lên trong đầu: "Cái quái gì thế này."

Thân thể của tôi đã bị một người lạ mặt chiếm quyền kiểm soát.

Thế nhưng tâm hồn tôi chẳng chút gợn sóng, thậm chí còn thấy thương hại anh ta mất một giây.

Bởi vì tôi cao mét sáu nhưng nặng tới một tạ, cha không thương mẹ không yêu, bạn học ghét bỏ, thầy cô đau đầu, còn nam thần thì nhìn tôi bằng ánh mắt ghê tởm.

Hiện tại, cái người kia đang ngồi trên bãi biển trong tình trạng ướt như chuột lột, vừa bóp mấy tầng mỡ bụng của tôi vừa ngẩn người ra.

"Đừng nhéo nữa, đỏ hết lên rồi kìa." Tôi xót xa lên tiếng.

Đống mỡ này anh có nhéo cũng chẳng hết được đâu, thật đấy.

"Ai đó?" Người nọ hốt hoảng nhìn quanh quất khắp nơi.

"Đây là thân xác của tôi mà, đáng lẽ tôi phải hỏi anh là ai mới đúng chứ." Tôi nhỏ giọng lầm bầm.

Giọng nói khàn khàn ấy lại vang lên trong đầu: "Vãi thật, cái quái gì thế này."

"Tôi cũng không biết, tôi đang sắp c.h.ế.t thì anh chui vào."

"... Cô có thể nghe được suy nghĩ của tôi à?"

"Nghe được."

"..."

Chúng mình cứ thế im lặng ngồi rất lâu, cho đến khi bầu trời nhuộm một màu tím rực rỡ và ánh chiều tà rải xuống mặt biển, khiến mỗi con sóng đều trở nên dịu dàng.

"Vì sao lại muốn c.h.ế.t? Nhìn xem, thế giới đẹp thế này cơ mà."

Chàng trai lặng lẽ nhìn về phía xa, hít một hơi thật sâu để cảm nhận hương vị của nắng và sóng biển.

"Bởi vì... Tôi không xinh đẹp..." Tôi lý nhí trả lời anh ta.

Lát sau, chàng trai khẽ cười nhạo một tiếng: "Ngốc ạ."

Qua vài lần trao đổi, tôi mới biết anh ta tên là Giang Dịch.

Ký ức của anh ấy rất mờ nhạt, chỉ nhớ bản thân đã trôi dạt vô định trong hư không suốt một thời gian dài.

Thế giới của anh ấy trước đó chỉ là một màu xám xịt, chẳng nhìn thấy gì cả.

Thế rồi hôm nay, anh ấy bỗng thấy phía xa có một vùng biển.

Khi bay lại gần, anh ấy thấy tôi đang vùng vẫy giữa dòng nước, thế là lao đến định cứu người, ai dè... Chui tọt vào luôn.

Anh ấy loay hoay mãi để tìm cách trả lại thân xác cho tôi.

Tôi suy nghĩ một chút.

Dù sao tôi cũng chẳng thiết sống nữa, hay là cứ nhường cơ thể này cho anh ấy đi vậy.

Anh ấy vừa đi vừa thở dốc để ra sân bay mua vé máy bay, rồi dưới sự chỉ dẫn của tôi mà tìm đường về nhà.

Nhà tôi ở tầng sáu mà lại không có thang máy.

Vừa bước vào cửa, anh ấy đã nằm vật ra ghế sofa, thở hồng hộc không ra hơi.

"Cô thật sự..." Anh ấy hổn hển mấy nhịp, "Nên giảm cân đi thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi thấy hơi ngượng ngùng: "Đã bảo anh cứ từ từ mà leo, cứ nhất định phải chạy một mạch lên tầng sáu làm gì."

Anh ấy vừa thở vừa đưa mắt nhìn quanh một lượt: "Bố mẹ cô đâu rồi?"

"Họ đi công tác suốt, ngày thường chẳng mấy khi ở nhà đâu."

"Thế thì tốt, tôi đi tắm cái đã, người ngợm đầy mồ hôi." Giang Dịch bám vào ghế sofa, vật vã ngồi dậy.

"Không được! Anh không được tắm!" Tôi hoảng loạn.

"Cô không thể để tôi cứ bốc mùi thế này được, sớm muộn gì cũng phải tắm thôi."

"Không được là không được, anh không được tắm, đồ biến thái." Tôi cuống cuồng định giành quyền kiểm soát cơ thể nhưng vô dụng.

"Đến c.h.ế.t cô còn chẳng sợ, thế mà tắm cái lại sợ à? Tôi nhắm mắt lại là được chứ gì, chỉ dội nước qua thôi nhé."

Tôi đành miễn cưỡng đồng ý.

So với sự thẹn thùng, cảm giác nhục nhã còn khiến tôi muốn c.h.ế.t hơn.

Lớp vải mỏng manh kia là chiếc quần lót duy nhất của tôi, giấu kín trong đó là những tầng mỡ thừa – nỗi sợ hãi sâu thẳm và cũng là nỗi nhục lớn nhất đời tôi.

Giang Dịch lết vào nhà vệ sinh, rồi c.h.ế.t lặng trước tấm gương.

Đây là lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy khuôn mặt của tôi.

Đôi mắt bị thịt mỡ ép dí lại với nhau, đôi môi dày và cái mũi lún sâu giữa đống mỡ.

Tấm gương ấy giống như một chiếc kính chiếu yêu, phơi bày tất cả những gì tôi muốn che giấu.

Tôi không ngừng làm công tác tư tưởng cho chính mình, cố gắng dự đoán mọi phản ứng mà anh ấy có thể thốt ra.

Làm vậy để khi chuyện đó thực sự xảy ra, tôi sẽ không đến mức quá t.h.ả.m hại.

Có lẽ anh ấy sẽ nói thẳng thừng: "Vãi, sao cô xấu thế."

Hoặc mỉa mai một cách ẩn ý: "Này chị gái, mắt chị đâu mất tiêu rồi?"

Hay thậm chí là tàn nhẫn bảo: "Hay là để tôi giúp cô c.h.ế.t thêm lần nữa nhé."

Thế nhưng, anh ấy vẫn không hề lên tiếng.

Tôi cố tỏ ra thoải mái để đùa lại: "Sao thế, bị dọa sợ rồi à?"

"Đôi mắt của cô... Đẹp thật đấy." Anh ấy nói, rồi ngón tay nhẹ nhàng lướt qua hàng mi tôi, mang lại một cảm giác tê dại lạ kỳ.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tất nhiên tôi chẳng tin nổi đây là lời khen chân thành, nhưng ít nhất anh ấy cũng là người lương thiện. Anh ấy đã không cứa thêm một nhát d.a.o vào trái tim vốn đã tan nát của tôi.

Lúc tắm, anh ấy ngoan ngoãn nhắm nghiền mắt, nghe tôi chỉ dẫn từng động tác.

Nhưng cũng vì thế mà việc tắm rửa trở nên vô cùng rắc rối và kéo dài lê thê đến tận hơn mười giờ đêm mới xong.

Giang Dịch nằm ụp xuống chiếc giường êm ái của tôi, lăn qua lăn lại đầy phấn khích: "A, giường ấm nệm êm đây rồi, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi."

"À này... Mai là thứ Hai, tôi còn một bài luận dịch thuật chưa làm xong."

Động tác lăn lộn của Giang Dịch khựng lại, anh ấy vùi đầu xuống giường im thin thít.

Hồi lâu sau, anh ấy thở dài một tiếng: "Được rồi, coi như tôi nợ cô vậy."

Giang Dịch lôi cặp sách của tôi ra, bắt đầu múa b.út thành văn.

Tôi học chuyên ngành Tiếng Anh thương mại, từ chuyên ngành rất nhiều, vậy mà anh ấy đặt b.út là viết, không hề khựng lại một giây nào.

Tôi có chút lo lắng, chẳng biết anh ta có viết linh tinh không đây.

"Yên tâm đi, chắc chắn viết tốt hơn cô nhiều." Giang Dịch lạnh lùng lên tiếng.

Tôi nín thinh, lặng lẽ xem anh ấy viết.

Dù tốc độ của Giang Dịch rất nhanh nhưng vì bài tập quá nhiều, anh ấy phải cắm cúi viết đến tận hai giờ sáng vẫn chưa xong.

Đèn phòng khách bỗng bật sáng, bố mẹ tôi đã về.