Đó có lẽ là đoạn ký ức mà tôi chẳng bao giờ muốn khơi lại nhất trong đời.
Vài ngày trước khi quyết định đến Tam Á để gieo mình xuống biển, chính là sinh nhật của tôi.
Đám bạn cùng lớp bỗng dưng thay đổi thái độ lạ thường, họ trở nên nhiệt tình và t.ử tế với tôi một cách khó hiểu.
Tôi vừa mừng vừa lo, thấp thỏm tận hưởng cái ngày hạnh phúc nhất từ khi bước chân vào ngôi trường này.
Họ thậm chí còn góp tiền tặng tôi một bộ quần áo làm quà, rồi mời tôi đến một nhà hàng đồ Tây vào lúc 9 giờ tối để tổ chức sinh nhật.
Đó là một chiếc áo hoodie màu đỏ rực và chiếc quần yoga đen bó sát.
Tôi mặc bộ đồ ấy vào, vì size hơi nhỏ nên nó bó c.h.ặ.t lấy cơ thể, trông tôi chẳng khác gì một quả cà chua chín nẫu bị nứt vỏ.
Thế nhưng tôi vẫn mặc, thậm chí còn tỉ mỉ trang điểm thật xinh.
Khi tôi đến nhà hàng vào lúc đêm muộn, chẳng thấy bóng dáng người bạn nào ở đó cả.
Ngay lúc tôi ngỡ đây lại là một trò đùa dai của họ và định quay lưng bỏ về, thì điện thoại bỗng ting ting tin nhắn trong nhóm lớp:
"Đến rồi thì cứ vào ngồi chờ một lát đi, bọn tớ đến ngay đây, có điều bất ngờ dành cho cậu."
Tôi chần chừ mãi, cuối cùng vẫn quyết định bước vào trong ngồi đợi.
Đột nhiên, một chàng trai xuất hiện phía đối diện và bắt đầu nhìn tôi chằm chằm từ đầu đến chân.
Khoảnh khắc hai ánh mắt giao nhau, lông mày hắn ta nhăn tít lại như một chiếc bánh quai chèo.
Hắn đút hai tay vào túi quần, lấy hết can đảm tiến lại gần rồi hạ thấp giọng hỏi: "Cái quái gì thế này, áo đỏ quần đen, không lẽ người đó thực sự là cô?"
Tôi ngơ ngác hỏi lại: "Cái gì cơ?"
"Trời đất, giọng nói này... Đúng là cô thật rồi. Tôi lạy cô luôn đấy, bộ cứ phải dùng ảnh giả để đi lừa người khác mới chịu được à? Bản thân trông như thế nào mà còn không tự biết sao?"
Tôi chỉ biết ngẩn người nhìn hắn ta đùng đùng nổi giận rồi quay lưng bỏ đi.
Những tiếng cười khúc khích bắt đầu vang lên xung quanh, và ngay khi tôi ngoảnh lại nhìn, những âm thanh kìm nén ấy lập tức bùng nổ thành những trận cười sảng khoái không dứt.
Hóa ra gần như cả lớp đều đã có mặt ở đây, họ đứng chật kín lối đi và các góc tường, ai nấy đều cười đến khản cả cổ, cười như chưa bao giờ được cười.
Cứ như thể, sự nhục nhã của tôi chính là trò đùa buồn cười nhất trên thế gian này vậy.
Tôi chẳng nhớ nổi mình đã về nhà bằng cách nào.
Ngày hôm sau, video "hẹn hò qua mạng và cái kết" của tôi tràn ngập khắp các trang mạng xã hội.
Họ còn "có tâm" đến mức thêu dệt nên một câu chuyện, ghép ảnh tôi với một mỹ nhân nào đó để tạo ra hiệu ứng tương phản kinh khủng giữa ảnh trên mạng và thực tế.
Dưới video, bình luận không phải là chế giễu thì cũng là lăng mạ, thậm chí có kẻ còn lùng ra tài khoản cá nhân của tôi để c.h.ử.i bới.
Nhìn góc quay lén trong video, rõ ràng kẻ đăng tải chính là một trong số những người bạn học của tôi.
Tôi tự nhốt mình trong phòng suốt hai ngày hai đêm, không bước chân ra khỏi cửa.
Trong khoảng thời gian đó, tôi không nhận được lấy một cuộc gọi từ giáo viên, không một lời xin lỗi từ bạn bè và cũng chẳng có một lời hỏi han nào từ bố mẹ.
Tôi bắt đầu tự hỏi, mình còn điều gì để luyến tiếc cuộc đời này nữa không?
Hình như, thực sự chẳng còn gì cả.
Thế là tôi đến Tam Á, dứt khoát bước về phía biển xanh mênh m.ô.n.g ấy.
Tôi muốn hòa mình vào làn nước cuồn cuộn kia để lặng lẽ tan biến khỏi thế gian này.
Nhưng rồi Giang Dịch đã theo sóng biển mà đến, giống như một tia hy vọng, một món quà định mệnh dành cho tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Và tôi lại khao khát được sống.
Giang Dịch ngồi trên chiếc ghế dài dưới khuôn viên khu tập thể, thẫn thờ ngắm nhìn những rặng mây đỏ nơi chân trời sau khi nghe tôi kể hết ngọn ngành câu chuyện.
"Khốn kiếp." Giang Dịch c.h.ử.i thề một tiếng, mấy chữ sau đó anh nói nhỏ đến mức tôi gần như không nghe rõ.
Anh bảo: "Lão t.ử thấy thương cô quá đi mất."
Mấy chữ ấy dịu dàng đến cực điểm, chạm vào nơi mềm yếu nhất trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi, khiến trái tim tôi cứ thổn thức mãi không thôi.
Giang Dịch vốn là người lạc quan nhưng đôi khi lại hơi vô tâm.
Trong khi tôi luôn thấy cuộc sống này đầy rẫy khó khăn, thì anh ấy lại luôn tỏ ra ung dung tự tại.
Anh dũng cảm đối mặt với những lời xì xào bàn tán của người đời, và luôn kiên định theo đuổi mục tiêu của mình.
Vô số nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy tôi đều được anh hóa giải một cách nhẹ nhàng qua những lời bông đùa.
Anh giống như một hạt mầm, bất kể ở đâu cũng luôn mang trong mình sức sống mãnh liệt và ý chí kiên cường để vươn lên khỏi mặt đất.
Giang Dịch ngày càng tích cực giảm cân hơn, ngày nào cũng kiên trì ra sân vận động rèn luyện, thề rằng sẽ giúp tôi rửa sạch nỗi nhục năm xưa.
Trong giờ đọc, giáo viên cũng ngày càng thích gọi Giang Dịch đứng lên phát biểu.
Lâm Nguyệt Nguyệt – người vốn đang giữ vai trò đại biểu môn tiếng Anh – đương nhiên nhận ra điều đó, nụ cười dịu dàng giả tạo trên gương mặt cô ta gần như sắp không còn trụ vững được nữa.
Hai phút trước khi chuông tan học vang lên, giáo viên vừa thu dọn giáo án vừa thông báo:
"Cả lớp chú ý, sắp tới sẽ có một cuộc thi thuyết trình tiếng Anh quy mô toàn quốc do đài truyền hình tổ chức. Đây là cơ hội lớn để thu hút sự chú ý từ các đài truyền hình và doanh nghiệp lớn. Giải thưởng cho top 3 rất giá trị và sẽ giúp ích rất nhiều cho việc làm của các em sau này. Em nào có hứng thú thì giơ tay nhé."
Đây là cuộc thi liên kết giữa các trường danh tiếng toàn quốc, độ cạnh tranh và áp lực kinh khủng đến mức nào ai cũng rõ.
Cả phòng học im phăng phắc, chỉ có hai cánh tay lẻ loi giơ cao lên giữa không trung.
Đó là Lâm Nguyệt Nguyệt và Giang Dịch.
Ngay khi Giang Dịch giơ tay, cả lớp bỗng rộ lên những tiếng xì xào giễu cợt.
Giáo viên nhướng mày: "Cố Miên à, tuy dạo này em có tiến bộ nhưng trước đây ngay cả việc đọc bài trên lớp em còn thấy khó khăn. Cuộc thi này sẽ có khán giả trực tiếp và phát sóng truyền hình, ít nhất cũng có vài triệu người xem, em chắc chắn mình làm được chứ?"
Giang Dịch nhướng mày tự tin: "Em chắc chắn ạ."
Cuối cùng, Giang Dịch đã vượt qua mọi sự nghi ngại và kiên quyết đăng ký tham gia.
Mỗi khi rèn luyện trên sân vận động, Giang Dịch lại âm thầm trò chuyện với tôi, cùng tôi luyện phát âm, khả năng đọc diễn cảm và cả kỹ năng thuyết trình ứng biến.
Tôi nhận ra rằng Giang Dịch phát âm tiếng Anh chuẩn cả giọng Anh lẫn giọng Mỹ.
Tôi không khỏi tò mò về những ký ức mà anh đã lãng quên.
Liệu anh còn sống không? Con người thật sự của anh là ai?
Thế nhưng chính anh lại có vẻ chẳng hề bận tâm, thậm chí chưa bao giờ nhắc đến chuyện đó với tôi.
Tôi đành phải chủ động hỏi thăm:
"Giang Dịch này, lần trước anh bảo nhớ lại hình ảnh mình đang chơi bóng rổ phải không?"
"Đúng rồi."
"Hay là mình ra sân bóng rổ xem thử đi, biết đâu anh lại nhớ thêm được gì đó?"
"Cũng được, đi thôi."