Mẫu Tử Đổi Mệnh

Chương 13



Khi những lời ấy truyền đến tai ta, ta đang uống trà trong viện đại tẩu.

 

Đại tẩu đặt chén xuống, cười lạnh:

 

“Nàng ta đúng là giỏi đổi trắng thay đen.”

 

Ta chỉ cười, không đáp.

 

Tám năm làm hòa giải viên, ta hiểu rất rõ.

 

Không phải ai khóc trước, kêu oan trước thì người ấy có lý.

 

Mọi chuyện phải nhìn chứng cứ.

 

Miệng Thôi Cẩm dù có nói ra hoa, cũng không thể lật được giấy trắng mực đen.

 

Huống hồ người thời này tuy cổ hủ, nhưng lại xem con nối dõi nặng hơn trời.

 

Một người cha ruột thà ôm con trai người khác mấy ngàn lần, cũng không chịu ôm đích t.ử của mình lấy một lần.

 

Chuyện ấy đặt ở đâu cũng không thể tẩy sạch.

 

Còn chuyện ta tái giá cho Trang Chu nghe có vẻ ly kỳ, so với sự thiếu đức của Trang Tự, thật chẳng tính là gì.

 

Đại tẩu và nhị tẩu quả nhiên không làm ta thất vọng.

 

Cứ cách vài hôm, trong các buổi tiệc nữ quyến, hai người lại vô tình nhắc đến những ghi chép kia.

 

Lời nói vừa khéo léo, vừa đ.â.m đúng chỗ đau.

 

“Vị đệ muội nhà ta đúng là cẩn thận. Chuyện Tự ca nhi ôm con trai Thôi Cẩm trong hai năm, nàng ấy ghi từng b.út một. Nói là giữ lại cho đứa trẻ lớn lên xem. Ta lật sơ qua thôi mà giật mình. Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, hai năm là bảy trăm ba mươi ngày, hắn ôm đứa trẻ kia hơn hai ngàn lần. Còn Lâm ca nhi nhà mình thì sao? Các vị đoán xem, không một lần.”

 

“Tên hồ đồ Trang Tự kia, trong hai năm đưa cho con trai Chu Thụy hơn tám trăm món đồ. Đưa cho Thôi Cẩm thì hơn ngàn món. Xe gỗ, áo nhỏ, giày vớ, hồng bảo thạch, trân châu…”

 

Đại tẩu trực tiếp đem phần ghi chép ấy cho những quan phu nhân thân thiết xem.

 

Các phu nhân chuyền tay nhau đọc.

 

Ai xem xong cũng hít một hơi lạnh.

 

Chưa đến nửa tháng, khắp giới nữ quyến quan lại kinh thành đều chấn động.

 

Cả kinh thành đều cười Trang Tự hồ đồ, đúng là ngu muội đến tận cùng.

 

Hôm ấy ở trưởng phòng, những lời ta từng nói với Trang Tự cũng chẳng cố giấu.

 

Hai chữ “não tàn” liền truyền ra ngoài.

 

Theo tin đại tẩu nghe được từ Trang Chính, có một vị ngự sử đã dâng sớ với lời lẽ sắc bén:

 

“Trang Tự yêu chiều thê nhi nhà khác, hà khắc với thê nhi ruột thịt, đảo lộn thân sơ, đức hạnh có thiếu, không xứng làm quan.”

 

Phía sau còn kèm theo lời đồn phố phường.

 

Nói rằng hiện giờ người kể chuyện trong trà lâu t.ửu quán đều đang soạn tiết mục mới, tên gọi là “Trang Tự ôm con”.

 

Đại tẩu nói đến đây, khóe miệng không nhịn được cong lên.

 

“Tam đệ muội, phần ghi chép ấy của muội đúng là g.i.ế.c người không thấy m.á.u.”

 

Ta đẩy chén trà mới pha sang cho nàng ấy, cười nhạt như gió qua mặt hồ.

 

Đến lúc vào đông, Trang Tự bị đình chức, ở nhà đóng cửa tự kiểm điểm.

 

Ta nghe Thúy Vân nói, gần đây tính tình Thôi Cẩm rất xấu, thường xuyên đập đồ trong nhà.

 

Bổng lộc của Trang Tự vốn đã chẳng dày, kho lại bị ta dọn rỗng hơn nửa.

 

Giờ hắn mất chức, danh tiếng bị người đời cười nhạo, ngay cả cửa cũng không dám bước ra.

 

Thôi Cẩm vốn nhắm đến thể diện của Trang phu nhân.

 

Ai ngờ gả vào rồi, ngay cả một bộ áo mùa đông ra dáng cũng không may nổi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Của hồi môn của nàng ta gần như đã bị Chu gia tiêu hết.

 

Trang Tự, cọng rơm cứu mạng mà nàng ta tưởng mình bám được, rốt cuộc cũng chỉ còn cái vỏ rỗng.

 

Nàng ta bắt đầu oán hắn.

 

Nàng ta nói hắn thật sự hồ đồ đáng thương, để vợ cũ như ta dọn rỗng gia sản, hại nàng ta gả vào rồi chỉ có thể sống ngày thiếu thốn.

 

Trang Tự thì trách nàng ta:

 

“Nếu không phải vì nàng…”

 

Lời hắn chưa nói hết, Thôi Cẩm đã ngắt ngang:

 

“Ta có ép chàng trả giá đâu.”

 

Sau đó hai người bắt đầu vạch trần nhau, càng nói càng cay nghiệt, càng cãi càng mất thể diện.

 

Trang Tự hối hận.

 

Hắn hối hận vì đã dốc sạch gia sản cho mẹ con nàng ta, hối hận vì đã hòa ly với ta để đưa sao chổi như nàng ta vào cửa.

 

Hắn mắng Thôi Cẩm quả nhiên là sao chổi.

 

Thôi Cẩm cũng mắng hắn ngu xuẩn, hồ đồ.

 

Trong cơn tức giận, nàng ta quay về nhà mẹ đẻ.

 

Chỉ là vị phụ thân tiện nghi của ta vốn coi trọng thanh danh hơn bất cứ thứ gì.

 

Ta, trưởng nữ của nguyên phối, lặng lẽ hòa ly rồi trở thành vọng môn quả phụ, đã đủ làm ông ta kinh hãi.

 

Tiểu nữ nhi được ông ta nâng niu trong lòng bàn tay lại mang danh tiếng càng tệ hơn, tệ đến mức khó rửa sạch.

 

Mặc cho kế mẫu khóc lóc cầu xin, ông ta vẫn trực tiếp đuổi nàng ta ra khỏi cửa.

 

Ông ta còn tuyên bố Thôi gia không có nữ nhi bại hoại gia phong như vậy.

 

Thôi Cẩm không về được nhà mẹ đẻ.

 

Nhà chồng cũ lại hận nàng ta thấu xương.

 

Nàng ta chỉ đành xám xịt quay lại Trang gia ở hẻm Du Lâm.

 

Nào ngờ cửa lớn Trang gia cũng không mở cho nàng ta.

 

Nàng ta tức đến phát điên, đứng trong hẻm c.h.ử.i Trang Tự ầm ĩ.

 

Cuối cùng vẫn là đại tẩu đích thân ra mặt, sai người bịt miệng Thôi Cẩm, cưỡng ép đưa nàng ta về nhà mẹ đẻ.

 

Đại ca Trang Chính thấy cứ để sự việc kéo dài cũng không hay.

 

Trang Tự dù tệ đến đâu, rốt cuộc vẫn mang họ Trang.

 

Sau một phen xoay xở, hắn tìm cho Trang Tự một chức quan ngoại phóng.

 

Tuy chỉ là một tiểu chủ bạ ở châu phủ hạ đẳng, nhưng dù sao cũng là chức vụ đứng đắn, lại có thể khiến hắn rời xa trung tâm thị phi kinh thành.

 

Trước khi Trang Tự đi nhậm chức, hắn đứng trước cửa trưởng phòng Trang gia, muốn gặp ta một lần.

 

Ta từ chối.

 

Hắn lùi một bước, muốn gặp con trai một lần.

 

Ta cũng từ chối.

 

Bây giờ Trang Lâm ở trưởng phòng sống rất tốt.

 

Đại bá phụ và nhị bá phụ thương nó thiếu thốn tình cha, xem nó như con ruột mà dạy dỗ.

 

Ngày nào cũng gọi nó qua hỏi bài, cùng ăn cơm.

 

Mấy vị đường huynh cũng yêu thương nó.