Mê Án Truy Hung

Chương 11: Điểm chung của những người chết



 

Căn phòng rơi vào im lặng, ai nấy đều chìm vào suy tư.

 

Triệu Tiểu Manh tưởng tượng đến cảnh tượng đó mà không khỏi rùng mình, mồ hôi lạnh toát ra.

 

Núi Đông Quy là một địa điểm du lịch nổi tiếng, người qua kẻ lại nườm nượp. Những nơi lộ thiên thế này không có camera giám sát, trận mưa lớn không chỉ gột rửa sạch dấu vết phạm tội tại hiện trường, mà còn khiến đám đông du khách tản ra khắp nơi, chẳng biết đường nào mà lần.

 

Tiểu Manh lén nhìn về phía Thẩm Kha - người đã xoay lưng lại phía tấm bảng trắng.

 

Cũng khó trách tại sao Đội phó Thẩm lừng danh đến thế mà trước đó vẫn chưa tìm ra manh mối hữu ích nào.

 

"Được rồi, chúng ta tạm thời cứ coi như ba vụ này đều là mưu sát. Nhưng tại sao cháu lại khẳng định đây là g.i.ế.c người liên hoàn?"

 

Trần Mạt làm cảnh sát hình sự nhiều năm nên tư duy vô cùng mạch lạc.

 

Ngay từ đầu, Thẩm Kha viết viết vẽ vẽ trên bảng là để chứng minh đây là một vụ án liên hoàn, nhưng chính ông đã làm gián đoạn kế hoạch của cô khi yêu cầu cô chứng minh cái c.h.ế.t của Vương Vĩ và Lilith là do con người gây ra trước.

 

Thẩm Kha chắc chắn đã phát hiện ra điều gì đó.

 

"Hỗ trợ giáo d.ụ.c," Thẩm Kha nói thẳng thừng, "Cả ba người bọn họ đều nhờ có người tài trợ mới vào được đại học."

 

"Vì vậy cô mới hỏi Tào Nhân rằng Lilith đã đi học bằng cách nào? Nhưng Tào Nhân rõ ràng đã trả lời cô là không biết mà?"

 

Lê Uyên nghe vậy không kìm được mà ngắt lời. Lúc Thẩm Kha hỏi Tào Nhân, anh đứng ngay cạnh đó quan sát, Tào Nhân hoàn toàn không hề nhắc gì đến chuyện tài trợ đi học cả.

 

Thẩm Kha không thèm nhìn Lê Uyên, cô đi thẳng về phía cửa.

 

"Đã bảo với cô là đừng có mà giục, giục, giục nữa được không? Cô cần cái đồng hồ báo thức này làm gì? Mang đến cho cô rồi đây. Còn sợi chỉ trắng kia không phải xơ từ găng tay đâu, là chỉ len, mà còn là len nguyên chất đấy."

 

"Thật là quái đản, trời nóng muốn c.h.ế.t thế này, chẳng lẽ hung thủ lại mặc áo len đi g.i.ế.c người chắc."

 

Người vừa tới có quầng thâm dưới mắt, vừa ngáp vừa nhét một chiếc đồng hồ báo thức hình chữ nhật bọc trong túi chứng cứ vào lòng Thẩm Kha. Cô ấy đầy vẻ mất kiên nhẫn, miệng lầm bầm lầu bầu, chính là chị Vương bên tổ khám nghiệm hiện trường mà họ đã gặp đêm qua.

 

"À đúng rồi, tên Tào Nhân kia tôi cũng lấy mẫu DNA rồi, có kết quả sẽ gửi qua điện thoại cho cô, đừng có giục! Cô đã nói gì với ông ta mà ông ta vừa gọi điện cho bên bảo hiểm hỏi là nếu đột t.ử thì được bồi thường bao nhiêu tiền thế?"

 

"Đừng có giục đấy!" Chị Vương nhấn mạnh một lần nữa rồi dứt khoát xoay người, tiếng giày cao gót "lạch cạch" rời đi, không để lại lấy một ánh nhìn thừa thãi.

 

Thẩm Kha nhìn theo bóng lưng chị Vương, cách một lớp túi chứng cứ trong suốt, cô cài đặt chế độ báo thức sẽ kêu sau một phút.

 

"Lúc chuông reo, mọi người chú ý nhìn vào góc dưới bên phải."

 

Ngay sau đó chuông báo thức vang lên, chỉ thấy ở góc dưới bên phải chiếc đồng hồ hiện ra một biểu tượng màu đỏ: bên trái là một trái tim, bên phải là một bàn tay mở rộng.

 

"Đây là chiếc đồng hồ báo thức vang lên lúc nửa đêm trong buổi livestream của Chu Trúc Mi à?" Trần Mạt hỏi.

 

Chiếc đồng hồ rất đơn giản, hình chữ nhật phổ thông, nhìn xa thì theo phong cách tối giản đang thịnh hành, nhìn gần lại thấy sặc mùi nhựa rẻ tiền. Ông từng thấy những mẫu tương tự ở mấy cửa hàng đồng giá mười tệ ven đường.

 

Lần gần đây nhất nhìn thấy nó là trong đoạn video livestream tâm linh của Chu Trúc Mi mà ông đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần.

 

"Vâng. Vương Hải Tân nói Chu Trúc Mi nhà ở vùng núi, nhờ có người tài trợ mới được vào Học viện Truyền thông Nam Giang; Tào Nhân nói Lilith nhà ở vùng núi, cha mẹ không biết chữ, và khi Lilith gài bẫy ông ta, cô ấy đã chọn Chu Trúc Mi - người bề ngoài vốn dĩ không hề quen biết với cô ấy - làm nhân chứng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Điều này chứng tỏ hai người họ có một mối liên hệ bí mật. Có thể là cùng ra đi từ một vùng núi, nhưng khả năng này có thể loại trừ, cháu đã xem hồ sơ của họ, họ không phải người cùng quê."

 

"Hơn nữa nếu là đồng hương, lúc cháu hỏi Tào Nhân, ông ta sẽ không nói là không quen mà sẽ nói là người cùng quê ngay."

 

Thẩm Kha nói đoạn liền chỉ vào chiếc đồng hồ. Vì tiếng chuông đã dứt nên ánh đèn đỏ lúc nãy đã tắt lịm.

 

"Vì vậy cháu đã rà soát lại tỉ mỉ các video và vật chứng trước đó, quả nhiên có phát hiện mới. Chu Trúc Mi cài báo thức 12 giờ là để tạo không khí rùng rợn cho buổi livestream."

 

"Thế nên lúc đó cô ấy đã cố ý để đồng hồ đối diện với camera, để mọi người nghe thấy tiếng chuông và nhìn rõ lúc đó là nửa đêm. Đồng thời, biểu tượng đèn đỏ hiện lên này cũng có thể thấy rất rõ."

 

Lê Uyên đứng bên cạnh nghe vậy thì không kìm lòng được nữa, anh móc điện thoại ra, mở đoạn video Trần Mạt gửi vào nhóm sáng nay, lập tức kéo đến đoạn chuông báo thức 12 giờ vang lên. Quả nhiên, trên chiếc đồng hồ có một điểm đỏ nhỏ xíu lóe sáng.

 

Nó nhỏ đến mức nào ư? Cứ như một con ruồi đang đậu ở góc tường vậy.

 

Anh nhìn Thẩm Kha với ánh mắt đầy phức tạp: "Cô xem lại lúc nào vậy? Tôi vẫn luôn ở cạnh cô mà."

 

Lúc Thẩm Kha thẩm vấn Tào Nhân, anh đứng canh ở cửa, thậm chí có thể nhìn thấy toàn bộ màn hình máy tính của cô, rõ ràng không thấy cô phát lại video này để tìm cái điểm đỏ nào cả.

 

Thẩm Kha lắc đầu, chỉ vào đầu mình: "Tôi không cần xem lại, tôi đã nhớ hết rồi. Chỉ là lúc trước không để ý, nhưng không có nghĩa là nó không tồn tại trong trí não tôi."

 

"Có điều, lúc anh đang lảng vảng trước cửa nhà vệ sinh nữ làm đèn cảm biến sáng trưng lên ấy, là tôi đang định tra cái biểu tượng này. Tuy không nhớ rõ lắm, nhưng hình như tôi đã từng thấy nó ở đâu đó, chắc là logo của một tổ chức hỗ trợ giáo d.ụ.c nào đó."

 

Lê Uyên nghe đến ba chữ "nhà vệ sinh nữ" thì thầm kêu khổ.

 

Cảm nhận được những ánh nhìn nóng bỏng b.ắ.n về phía mình, Lê Uyên không nhịn được mà ho khan một tiếng, anh giơ ngón tay cái về phía Thẩm Kha, rồi bắt chước dáng vẻ mấy con khỉ làm xiếc dưới chân cầu, chắp tay vái Thẩm Kha một cái làm lễ.

 

Thẩm Kha thu hồi tầm mắt khỏi người Lê Uyên, cô rũ mắt xuống, thần sắc thoáng chút u ám.

 

Trí nhớ của cô rất tốt, nhưng những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian gia đình gặp biến cố lại giống như bị phai màu, không rõ ràng.

 

Vì vậy, biểu tượng này tám chín phần mười là cô đã biết từ khi còn nhỏ.

 

Thẩm Kha không nghĩ ngợi nhiều, tâm trí lại quay về vụ án.

 

"Tiểu Manh, lúc bắt đầu đọc tin tức về Vương Vĩ, em đã mô tả nhà anh ta thế nào?"

 

Triệu Tiểu Manh gõ bàn phím lạch cạch, nghe Thẩm Kha gọi tên liền vội đáp: "Cực kỳ hẻo lánh! Việc vận chuyển t.h.i t.h.ể rất khó khăn nên bố anh ta đã hỏa táng rồi mang tro cốt về. Cả ba người này đều đến từ những vùng sâu vùng xa!"

 

"Em vừa tra cái biểu tượng mà chị nói, thông tin trên mạng rất ít, họ cũng không có trang web chính thức. Nhưng em tìm được một chút thông tin trong một bài blog, nói rằng vào ngày 25 tháng 7 năm ngoái, cô ấy có đi tham gia một hoạt động từ thiện."

 

"Diễn ra tại khách sạn Hướng Dương ở thành phố Nam Giang, mọi người nhìn bức ảnh này xem."

 

Tiểu Manh nói rồi phóng to bức ảnh lên.

 

Trong ảnh là một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, cô ấy đứng trước một cánh đồng hoa hướng dương, tay xách một chiếc túi vải. Trên chiếc túi vải in đúng biểu tượng màu đỏ đó: bên trái là trái tim, bên phải là bàn tay mở rộng.

 

Phía dưới biểu tượng còn có một dòng chữ nhỏ: "Kỷ niệm 30 năm Trái tim và Bàn tay".