Sau khi Giang Túng gặp t.a.i n.ạ.n xe, tất cả những người bên cạnh anh đều lần lượt từ bỏ anh.
Chỉ có tôi chạy đi cầu xin Thần Mèo, đổi lấy cơ hội hóa thành người để ở bên chăm sóc anh.
Vốn dĩ tôi đã hạ quyết tâm sẽ thể hiện thật tốt, nhưng mà...
Ngày đầu tiên, lúc ăn cơm tôi cứ phải thổi nguội thật lâu mới dám ăn, anh chê tôi quá kiểu cách.
Ngày thứ hai, tôi không biết dùng bình nước nóng, anh mắng tôi ngốc.
Đến sau này, một lần tôi tựa vào người anh ngủ thiếp đi, vô tình để lộ đôi tai mèo và cái đuôi.
Giang Túng: "..."
"Là mình ngủ mơ nên hoa mắt sao?"
Tôi hoảng hốt ôm c.h.ặ.t cái đuôi sau lưng, chui tọt vào trong chăn, không dám ló đầu ra nữa.
1.
Lưu Niên Diệu Cảnh
Tôi biết tin Giang Túng bị t.a.i n.ạ.n phải nhập viện là từ cuộc trò chuyện của các bạn sinh viên trong trường.
Hôm đó, tôi đang vui vẻ gặm cá khô.
Là một chú mèo sống trong khuôn viên đại học, cuộc sống của tôi sung sướng vô cùng, ngày nào cũng được các anh chị sinh viên cho ăn ngon.
Đang ăn, tôi còn lơ đãng nghĩ...
Sao cái người tên Giang Túng kia đã nửa tháng rồi không đến cho tôi ăn nhỉ?
Chẳng lẽ... anh ấy có mèo khác ở bên ngoài rồi?
Đúng lúc ấy, hai nữ sinh vẫn luôn ngồi xổm cạnh tôi bỗng cất tiếng.
"Không biết bao giờ Giang Túng mới khỏe lại."
"Nghe nói cậu ấy bị thương rất nặng, người nhà đã đến làm thủ tục bảo lưu kết quả học tập rồi."
"Ừ... tiếc thật. Cậu ấy ưu tú như vậy mà."
Cả hai cùng thở dài.
Cô gái mặt tròn nhân cơ hội xoa xoa đầu tôi.
"Ước gì được làm mèo. Mèo chẳng có phiền não gì cả."
Tôi khẽ giật giật đôi tai, tỏ vẻ không đồng tình.
Không biết vì sao chị lại nghĩ vậy...Nhưng tôi không phải kiểu mèo vô tâm vô phổi đâu nhé.
2.
Tôi lang thang khắp khuôn viên trường, vô tình nghe được mấy bạn cùng lớp của Giang Túng nói rằng anh đang nằm ở Bệnh viện Dụ Hòa.
Đó là bệnh viện tư nhân thuộc tập đoàn nhà họ Giang.
Chi phí thì đắt đỏ, nhưng y thuật cũng thật sự hàng đầu.
Tôi muốn đến thăm anh. Nhưng lại chẳng biết bệnh viện ấy ở đâu.
Đùa à.
Từ lúc sinh ra đến giờ, tôi còn chưa từng bước chân ra khỏi khuôn viên Đại học.
Không sao. Tôi biết hỏi đường mấy bạn mèo mà.
3.
Tôi cố ý chọn một ngày đẹp trời để xuất phát. Nắng vừa phải, không nóng cũng chẳng lạnh.
Sau khi ăn sạch bát trứng hấp mềm mịn do một cậu nam sinh mang đến, tôi hăng hái lên đường với tinh thần phấn chấn.
Vừa ra khỏi cổng trường, tôi tìm ngay một chú mèo hoang gần đó rồi hỏi:
"Cho mình hỏi, cậu có biết Bệnh viện Dụ Hòa ở đâu không?"
Đối phương vẫy vẫy đuôi, chỉ về một hướng.
"Ở bên kia kìa."
"Được rồi, cảm ơn nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Không có gì."
Chú mèo hoang nheo mắt cười, vừa chui vào bồn hoa vừa nói:
"À mà... nếu cậu định đi thăm con người ấy..."
"...thì nhớ l.i.ế.m sạch vết trứng hấp dính trên mép trước đi nhé."
Tôi theo phản xạ đưa lưỡi l.i.ế.m quanh miệng.
Đến khi hoàn hồn lại mới nhận ra...Mình vừa bị trêu rồi!
...
Đáng ghét!
Bình thường tôi đâu phải kiểu mèo luộm thuộm như thế.
Chỉ tại hôm nay vội ra ngoài nên ăn nhanh quá, quên mất phải l.i.ế.m sạch miệng thôi!!
4.
Suốt dọc đường, tôi vừa đi vừa hỏi đường.
Nhưng đối với một chú mèo từ nhỏ đến lớn chưa từng rời khỏi trường như tôi...thật sự quá khó khăn!
Mãi đến lúc ánh chiều tà buông xuống, tôi mới lặn lội đến được cổng bệnh viện.
Bởi vì giữa đường...có một chú mèo ngốc chỉ nhầm đường cho tôi, làm tôi phải đi vòng một quãng thật xa!
Nhưng tôi không trách cậu ấy. Vì cậu ấy đã chia cho tôi một nửa miếng ức gà của mình.
Nghe nói đó là phần ăn một chị gái cao gầy, ngày nào cũng tập gym cho cậu ấy.
Ngon thật.
Muốn ăn thêm nữa.
5.
Bệnh viện Dụ Hòa rất lớn.
Sau khi bước vào, tôi hoàn toàn không phân biệt nổi đông tây nam bắc.
Nhưng rồi...Tôi nhìn thấy một người quen.
Là Dư Đồng, bạn gái của Giang Túng.
À không. Là bạn gái cũ mới đúng.
Trước đây cô ấy từng cùng Giang Túng đến cho tôi ăn.
Nhưng mỗi khi không có Giang Túng ở bên, cô ấy lại luôn chê tôi bẩn thỉu.
Hừ.
Cô ấy có biết đâu...Mèo bọn tôi yêu sạch sẽ lắm.
Ngày nào cũng tự l.i.ế.m lông, chải chuốt cho mình sạch bong. Biết đâu còn sạch hơn cả cô ấy ấy chứ.
Hừm!
Tôi lặng lẽ đi theo cô ấy vào một tòa nhà. Rồi lại theo vào thang máy.
Ngay lúc đó...Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
"A——! Mèo ở đâu ra vậy?! Tránh xa tôi ra!!"
Cô ta đột nhiên hét toáng lên, dọa tôi giật b.ắ.n mình.
Tôi lập tức co rúm vào một góc. Ngoan ngoãn nằm xuống. Nhắm tịt mắt lại.
Đấy! Vốn dĩ tôi cũng đâu có muốn đến gần cô đâu!!
6.
Giang Túng nằm ở phòng bệnh VIP riêng trên tầng sáu.
Tôi cố ý chạy ra nút thang bộ ngồi đợi một lúc.
Đến khi thấy Dư Đồng rời đi, tôi mới thò đầu ngó nghiêng xung quanh.
Rồi...Vút một cái, chui tọt vào phòng bệnh của Giang Túng.