Mèo Nhỏ Của Giang Túng

Chương 4



20.

Sáng hôm sau tỉnh dậy...

Tôi muốn đi tắm.

Kết quả...

Vừa bước vào phòng tắm, tôi phát hiện ra một chuyện vô cùng nghiêm trọng.

Tôi hoàn toàn không biết dùng cái thứ kỳ lạ gọi là máy nước nóng kia.

Tôi loay hoay một hồi.

Sau đó...

Ào——

Nước lạnh lập tức xối thẳng xuống đầu tôi.

Suýt chút nữa tôi đã phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết kinh thiên động địa!

Nhưng vì Giang Túng đang ở bên ngoài...

Tôi phải c.ắ.n răng nhịn xuống.

Cẩn thận tắm xong.

Lúc bước ra khỏi phòng tắm...

Tôi hắt xì một cái thật mạnh.

Lông mày Giang Túng hơi nhíu lại.

"Em không dùng nước nóng à?"

Tôi chớp mắt.

"Nước là nước lạnh mà..."

"Không có nước nóng."

"Máy vẫn luôn cắm điện."

"Nhiệt độ cố định là năm mươi độ."

"Sao có thể không có nước nóng được?"

Tôi mờ mịt nhìn anh.

"Em không biết."

Giang Túng cũng không nghĩ ra nguyên nhân.

Cuối cùng chỉ có thể mặc định rằng...

Chỗ này thật sự chỉ có nước lạnh.

...

Đến tối.

Khi Tề Dao tới đây.

Trong lúc vào nhà vệ sinh gội đầu...

Anh ấy bỗng kêu lên:

"Ơ?"

"Ai vặn máy nước nóng sang chế độ nước lạnh vậy?"

Tôi chột dạ run lên một cái.

Sau đó lập tức cầm bát lên.

Nhanh ch.óng đút cơm cho Giang Túng.

Cố gắng khiến anh không có thời gian nói chuyện.

Giang Túng nghiêng đầu tránh đi.

Khẽ bật cười.

"Anh đã bảo là có nước nóng rồi mà?"

Anh nhỏ giọng nói:

"Đúng là đồ ngốc."

Tôi lập tức "hừ" một tiếng.

Sao nào?

Anh thông minh hơn một con mèo...

Là chuyện đáng tự hào lắm sao?

21.

Sau đó...

Khi hộp sữa trong phòng bệnh dùng hết.

Theo bản năng...

Tôi định chui vào trong đó.

Đúng lúc nhảy lên được một nửa...

Tôi mới kịp nhận ra mình đã biến thành người rồi.

Nhưng đã quá muộn.

Không kịp phanh lại.

Bịch!

Tôi đ.â.m đầu xuống đất.

Giang Túng giật mình.

Còn tưởng tôi bị thương.

Kết quả...

Tôi bò dậy.

Câu đầu tiên nói ra là:

"Đầu em có khi bị bẹp rồi."

...

Lại thành công chọc anh cười.

Giang Túng rất nghiêm túc nhìn trái nhìn phải đầu tôi.

"Không có."

"Vẫn tròn tròn."

"Giống đầu mèo con."

Tôi lập tức cảnh giác.

"Thật sao?"

"Em cảm thấy..."

"Nó giống đầu người hơn mà."

Giang Túng ngẩn ra.

"Vốn dĩ là đầu người."

"Sao em còn dùng từ 'giống'?"

Tôi lập tức đưa tay che miệng.

Não bộ điên cuồng hoạt động.

Nhưng nghĩ mãi cũng không tìm được lý do nào hợp lý.

Cuối cùng...

Tôi quyết định đổi chủ đề.

"Sao anh cứ nói em giống mèo vậy?"

"Mèo có gì đặc biệt à?"

"Em đâu có giống mèo lắm đúng không?"

Anh như nhớ đến điều gì đó.

Khóe môi cong lên một nụ cười rất nhạt.

"Xin lỗi."

"Là vì anh từng có một chú mèo nhỏ rất đáng yêu."

"Không hiểu sao..."

"Anh luôn cảm thấy em rất giống cô bé ấy."

Tôi lập tức hơi ngượng ngùng.

Cúi đầu xoắn xoắn ngón tay.

Rồi dè dặt hỏi:

"Mèo của anh..."

"Thật sự đáng yêu lắm sao?"

"Có phải là bé mèo đáng yêu nhất thế giới không?"

"Ừ."

"Đáng yêu nhất thế giới."

Anh đáp.

"Wow——"

Tôi cố ý dùng giọng điệu khoa trương.

"Thì ra đáng yêu đến vậy sao!"

...

Tóm lại...

Học cách trở thành một con người...

Quả thật vô cùng gian nan.

Không chỉ mình tôi.

Mà cả Giang Túng và Tề Dao...

Hình như cũng sống rất vất vả.

Ví dụ như...

Tôi không biết dùng đũa ăn cơm.

Chỉ có thể dùng thìa hoặc trực tiếp dùng tay.

Sau này khi Giang Túng khỏe hơn một chút...

Thậm chí anh còn tự tay đút cơm cho tôi.

Cầm tay dạy tôi cách dùng đũa.

Ví dụ như...

Tôi từng dùng tay không bắt thạch sùng.

Khiến Tề Dao nhìn thấy mà suýt nữa hồn lìa khỏi xác.

Giang Túng cũng phải cảm thán:

"Em gan thật đấy."

Rồi còn có...

Cuối cùng tôi vẫn không nhịn được.

Đưa móng tay...

À không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đưa tay...

Đẩy cái cốc nước Giang Túng đặt trên bàn xuống đất.

Choang——

Âm thanh này...

Nghe thật dễ chịu!!

22.

Thậm chí có đôi lúc...

Tôi còn hơi buồn bực.

Cảm thấy mình rõ ràng đã nói sẽ đến làm hộ lý chăm sóc Giang Túng.

Nhưng cuối cùng...

Hình như toàn gây thêm phiền phức cho anh.

Nhưng kỳ lạ là...

Giang Túng lại hồi phục nhanh ch.óng đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Từ lúc ban đầu chỉ có thể nằm trên giường...

Đến bây giờ đã có thể chậm rãi đi lại vài bước trong phòng.

Tề Dao vui mừng vô cùng.

Suốt cả buổi chiều hôm đó...

Anh ấy còn không học hành gì nữa.

Đặc biệt tự tay nấu những món sở trường của mình.

Mang đến ăn cùng chúng tôi.

Tôi cũng vui lây.

Ôm một miếng xương sốt tương lớn.

Cắn ngấu nghiến.

Ăn đến mức cả mặt dính đầy nước sốt.

Ngày Giang Túng xuất viện...

Tôi và Tề Dao đều đi cùng anh suốt quá trình làm thủ tục.

Đợi đến khi anh về nhà...

Công việc của Tề Dao cũng kết thúc.

"OKK!"

"Từ hôm nay tôi phải tập trung ôn thi nước rút rồi."

"Nếu cậu không xoay xở được..."

"Cứ gọi điện cho tôi, biết chưa?"

Tề Dao giơ cao một cánh tay.

"Cố lên nào, nhóc con!!!"

Tôi thấy vậy cũng bắt chước.

Giơ tay lên.

"Cố lên!!!"

Giang Túng đứng bên cạnh...

Biểu cảm rõ ràng là vô cùng bất lực.

Nhưng dưới ánh mắt đầy mong đợi của tôi và Tề Dao...

Anh cũng chỉ có thể cam chịu giơ tay lên.

"Cố lên."

...

Tốt lắm!!!

Từ hôm nay...

Mèo con thật sự bắt đầu làm chuyện lớn rồi!!!!

23.

Giang Túng xin bảo lưu kết quả học tập một năm.

Xét về thời gian...

Khoảng thời gian dành cho việc hồi phục sức khỏe của anh vẫn còn rất nhiều.

Tôi từng chút một học được rất nhiều thứ của con người.

Cố gắng bắt chước cách Tề Dao từng chăm sóc Giang Túng.

Ăn uống phải chọn đồ mềm, dễ tiêu hóa.

Không được uống quá nhiều nước.

Nhưng trước khi ngủ...

Nhất định phải đặt một cốc nước ấm bên đầu giường cho anh.

Phải thường xuyên dìu anh xuống đi lại.

Không thể lúc nào cũng ngồi hoặc nằm một chỗ.

Phải định kỳ tái khám.

Uống t.h.u.ố.c, nghỉ ngơi theo đúng lời dặn của bác sĩ.

Quan trọng nhất là...

Nhất định phải khiến Giang Túng vui vẻ.

Tâm trạng tốt...

Sẽ giúp con người hồi phục nhanh hơn.

Không phải tôi khoe đâu nhé.

Mấy chuyện này...

Hoàn toàn không làm khó được mèo con!!!

Thậm chí...

Tôi còn có dịch vụ đặc biệt đi kèm!!!

Những lúc Giang Túng khó chịu đến mức không ngủ được...

Tôi sẽ ngồi xổm bên giường.

Dùng đầu cọ vào lòng bàn tay anh.

Trước kia...

Anh thích trò này lắm.

Nhưng sau khi tôi biến thành người...

Hình như Giang Túng lại không thích nữa.

Anh vừa nhíu mày vì khó chịu.

Vừa hé mắt hỏi:

"Em đang làm gì vậy?"

Tôi trả lời vô cùng đương nhiên:

"Ôm ôm."

"Thứ anh thích mà."

Giang Túng:

"..."

"Anh chưa từng nói là anh thích."

Tôi mở to mắt.

Ngây thơ nhìn thẳng vào anh.

Lưu Niên Diệu Cảnh

Nói dối.

Trước kia rõ ràng ngày nào anh cũng chủ động xoa đầu mèo của tôi mà.

Vài giây sau...

Tôi nói:

"Miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo."

Rồi cúi đầu tiếp tục cọ vào tay anh.

Một lúc sau...

Giang Túng dần thấy dễ chịu hơn.

Anh sẽ nói:

"Anh đỡ rồi."

"Không cần cọ nữa đâu."

Tôi đáp:

"Giang Túng."

"Mau khỏe lại nhé."

Anh khẽ cười.

"Được."

"Anh sẽ cố gắng thêm."

24.

Đến khi Giang Túng hồi phục gần như hoàn toàn...

Tôi đã biến thành người được hơn tám tháng rồi.

Theo lời Thần Mèo nói...

Càng về giai đoạn sau...

Hình dạng con người càng dễ mất ổn định.

Nhưng tôi không ngờ...

Lại có thể bất ổn đến mức này.

Lúc ngủ trưa...

Tôi ngủ đến mức mọc ra cả tai mèo và đuôi.

Đến bữa trưa...

Tôi có uống một chút rượu vang.

Chỉ một ngụm thôi.

Bởi vì lúc đó nhìn màu sắc của nó...

Tôi còn tưởng là nước ép nho.

Nên mới mở ra uống thử.

Kết quả...

Đến khi uống vào miệng mới phát hiện.

Hương vị chẳng ngon chút nào.

Vừa chát vừa đắng.

Đợi đến lúc Giang Túng kịp ngăn lại...

Tôi đã đỏ bừng cả mặt.

Hai má nóng hầm hập.