Minh Đường

Chương 6



12

 

Ta triệu kiến tất cả mẫu phi của các hoàng t.ử công chúa cùng cung nhân của họ.

 

Mỗi người đều được ban thưởng một ít đồ, lại chuẩn bị cho từng người một chuỗi hạt bảy màu trừ tà cầu phúc, do chính tay ta đeo lên cho họ.

 

Mọi người không hiểu ý, chỉ cho rằng ta muốn ban ân lập uy, liền cung kính tạ ơn.

 

Ngón tay ta lần lượt chạm qua da thịt của từng người, trong đầu hiện lên từng đoạn hình ảnh.

 

Có kẻ là tai mắt do Lan phi cài cắm vào các cung.

 

Có kẻ là nội ứng của các đại thần tiền triều.

 

Còn có kẻ ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, bắt nạt những hoàng t.ử công chúa không được sủng ái.

 

Thậm chí có người trong ngoài cấu kết, lén buôn bán vật cấm trong cung.

 

Đợi mọi người rời đi, ta lập tức ghi chép lại, rồi từng việc một tiến hành xác minh.

 

Toàn bộ hậu cung nhanh ch.óng trở nên căng thẳng như chim sợ cành cong.

 

Mọi người không hiểu vì sao chỉ trong chốc lát lại xảy ra nhiều biến cố như vậy, vì sao nhiều người bị khống chế đến thế.

 

Xử lý xong những việc ấy, ta lập tức dẫn các hoàng t.ử công chúa đi gặp Triệu Diệp.

 

Đến trước Cần Chính điện, ta khẽ dặn bên tai Thập Tam công chúa: "Nhớ lời mẫu hậu dặn con."

 

Thập Tam công chúa khẽ gật đầu, lặng lẽ siết nhẹ cổ tay ta.

 

Ta không nhịn được mỉm cười, nàng thật lanh lợi.

 

Sau khi vào trong, ta thần sắc nghiêm túc dâng lên trước mặt Triệu Diệp một xấp giấy dày, trên đó ghi chép đủ loại chuyện ta đã tra ra.

 

Tóm lại, cả hoàng cung giống như một cái sàng, chỗ nào cũng có kẻ lọt lưới.

 

Triệu Diệp kinh ngạc, không dám tin nhìn ta.

 

"Nàng làm sao biết được những chuyện này?"

 

Ta dĩ nhiên không thể nói mình có dị năng.

 

Ta khẽ đáp: "Thần thiếp lén tới tẩm cung của trưởng tỷ, trong điện của tỷ ấy phát hiện những thứ này, nghĩ rằng tỷ ấy đã sớm muốn nói ra, chỉ là chưa có cơ hội."

 

Trên mặt Triệu Diệp thoáng hiện vẻ khó xử.

 

Hắn đại khái đã nhớ ra.

 

Trong hai năm hắn độc sủng Lan phi, trưởng tỷ đã rất khó gặp được hắn.

 

Cho dù có gặp, cũng là hắn vì Lan phi mà trách phạt trưởng tỷ.

 

Hắn trách nàng ghen tuông, hẹp hòi.

 

Trước mặt mọi người quở trách nàng, khiến thể diện của một hoàng hậu bị giẫm nát.

 

Hai người nhiều lần xung đột, căn bản không thể bình tĩnh mà bàn bạc một việc.

 

Trưởng tỷ thân là hoàng hậu, lại mất đi quyền lực và uy nghi, cho dù muốn trừng gian diệt ác cũng vô cùng khó khăn.

 

Triệu Diệp nổi giận, lập tức truyền Đại Lý Tự, Hình bộ, Kinh Triệu doãn vào cung thương nghị tra xét, lại truyền chỉ triệu các quan viên vào cung, kẻ nên quở trách thì quở trách, kẻ nên truy cứu thì truy cứu.

 

Cả buổi chiều, hắn đều bận xử lý những việc này.

 

Ta dẫn bọn trẻ ở hậu điện lặng lẽ nghe, đây là cơ hội học tập hiếm có.

 

Triệu Diệp ở tiền điện mắng người.

 

Ta ở hậu điện nhỏ giọng phân tích cho bọn trẻ vì sao hắn làm như vậy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tam hoàng t.ử, Cửu hoàng t.ử và Thập Tam công chúa nghe đến mắt sáng long lanh, không hề thấy nhàm chán.

 

Ngược lại có mấy hoàng t.ử công chúa khác hoặc sợ đến run rẩy, hoặc buồn ngủ, dựa vào nhau ngủ gà ngủ gật.

 

Ta sai người bế họ đến thiên điện nghỉ ngơi, còn lại tiếp tục giảng giải.

 

Giữa chừng, người của Lan phi nhiều lần lảng vảng ngoài cung, muốn mời Triệu Diệp qua đó.

 

Lan phi vì chắc chắn Triệu Diệp sẽ đến, liền tạm thời giấu chuyện mình mang thai, định dùng tin này để dẫn dụ hắn.

 

Trong suy nghĩ của nàng, Triệu Diệp yêu nàng, vẫn luôn mong có một đứa con chung, nay nghe tin vui, ắt sẽ vội vàng chạy đến.

 

Nhưng Triệu Diệp nghe xong chỉ liếc tên thái giám truyền lời với ánh mắt phức tạp, rồi lạnh lùng quát đuổi đi.

 

Sau đó, Lan phi tự mình tới.

 

Nàng ta xông vào Cần Chính điện, phớt lờ đám đại thần, nước mắt lưng tròng chất vấn Triệu Diệp.

 

"Bệ hạ, thần thiếp đã có thai, người không cần Lan nhi và đứa con của chúng ta nữa sao?"

 

13

 

Các vị đại thần đều nhíu c.h.ặ.t mày.

 

Ánh mắt Triệu Diệp phức tạp, sắc mặt lạnh như mặt hồ sâu.

 

Trong lòng hắn, Lan phi vừa kiêu căng, lại vừa yếu đuối.

 

Giống như một đóa hoa hồng có gai.

 

Xinh đẹp, mềm yếu, chỉ có thể giương nanh múa vuốt dựng gai để tự bảo vệ, thực ra chỉ cần nhẹ tay là có thể hái xuống.

 

Nhưng giờ đây hắn phát hiện, đóa hoa hồng này biết tính toán, có tâm cơ, biết cài người vào các cung khác, không hề thuần khiết vô hại như hắn tưởng.

 

Trong lòng hắn d.a.o động.

 

Nhưng tình cảm là bản năng, hắn vẫn che chở Lan phi.

 

"Nàng về trước đi, trẫm lát nữa sẽ đến thăm nàng."

 

Hồng Trần Vô Định

Lan phi dường như nhớ tới ván cược với ta, c.ắ.n môi, vẫn kiên trì:

 

"Bệ hạ đến cung thần thiếp ngồi một lát thôi, chỉ một lát, thần thiếp có lời muốn nói với người."

 

Trong đại điện lặng ngắt như tờ.

 

Các đại thần đều cúi đầu.

 

Cung nữ thái giám nín thở.

 

Ta chậm rãi bước ra, thuận theo lời nàng:

 

"Bệ hạ mau tới cung của Lan phi xem thử đi, biết đâu Lan phi thật sự có điều muốn nói. Lan phi dù sao cũng đã mang long tự, cho dù nàng có cài người vào các cung, nhưng rốt cuộc chưa gây ra đại họa, cũng coi như công tội bù trừ."

 

Lan phi trước mặt ta đã mất thể diện, lời ta chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.

 

Nàng ta nổi giận.

 

"Ngươi im miệng! Ai cần ngươi giả tốt bụng?"

 

Các vị đại thần đồng loạt ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Lan phi.

 

Bọn họ xưa nay đều biết Lan phi ngang ngược.

 

Nhưng nghe nói và tận mắt chứng kiến, vẫn là hai chuyện khác nhau.

 

Thực ra vừa nói xong nàng ta đã hối hận, c.ắ.n môi, đôi mắt ngấn lệ nhìn về phía Triệu Diệp.

 

Triệu Diệp khẽ rũ mắt, ngón tay siết c.h.ặ.t, lạnh giọng nói:

 

"Lan phi lập tức cấm túc trong cung, không có chiếu chỉ không được ra ngoài."