“Vương gia muốn nghe lời nói thật?”
“Nói.”
“Bệ hạ lúc này bệnh nặng, Vương gia lại bị điều ly khỏi kinh thành, nhìn bề ngoài là phát phối, thực chất là bảo vệ.”
Ánh mắt Cơ Nguyên Thận khẽ động.
“Tiếp tục nói.”
“Kinh thành lúc này tất nhiên là ám lưu hung dũng, các phương thế lực giác trục.
Vương gia trong tay nắm giữ binh quyền, lưu lại trong kinh liền trở thành đích của muôn người.
Bệ hạ điều ngài đi, một là tránh để ngài cuốn vào cuộc tranh đoạt đích vị, hai là… nếu trong kinh có biến, ngài ở biên quan nắm giữ trọng binh, tiến có thể cần vương, lùi có thể tự bảo vệ mình.”
Ngữ khí Trữ Minh Ngọc bình tĩnh, điều lý rõ ràng.
“Cho nên thiếp thân cho rằng, việc Vương gia có thể làm nhất lúc này không phải là hồi kinh, mà là mau ch.óng tới phương bắc, chưởng khống biên quân.
Như thế, bất luận phong vân kinh thành biến huyễn ra sao, Vương gia đều có cái gốc để lập túc.”
Cơ Nguyên Thận nhìn sâu vào nàng, lúc lâu sau bỗng nhiên cười.
“Trữ Minh Ngọc, bản vương trước kia thật sự là xem nhẹ ngươi rồi.”
Trữ Minh Ngọc nhún người hành lễ.
“Thiếp thân chỉ là tựu sự luận sự.”
“Một câu tựu sự luận sự hay lắm.”
Cơ Nguyên Thận xoay người, chắp tay nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Nhưng nếu bản vương nói bản vương không muốn làm một phiên vương tự bảo vệ mình gì đó, mà chỉ muốn hồi kinh, tranh một chuyến đối với cái vị trí kia thì sao?”
Tim Trữ Minh Ngọc thắt lại.
“Vương gia tam tư.
Lúc này hồi kinh danh bất chính ngôn bất thuận, tất sẽ bị quần khởi nhi công chi.
Hơn nữa ý chỉ của bệ hạ rõ ràng, không có chiếu chỉ không được hồi kinh, Vương gia nếu kháng chỉ liền chính là mưu nghịch.”
“Mưu nghịch?”
Cơ Nguyên Thận cười lạnh.
“Thành vương bại khấu, sử thư từ trước đến nay đều do người thắng viết nên.
Chỉ cần bản vương ngồi lên vị trí kia, ai còn dám nói bản vương mưu nghịch?”
Chàng xoay người, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm Trữ Minh Ngọc.
“Trữ Minh Ngọc, nếu bản vương muốn tranh, ngươi có nguyện giúp ta?”
Ngón tay Trữ Minh Ngọc trong ống tay áo khẽ cuộn lại.
“Thiếp thân là một giới nữ lưu, làm sao giúp được Vương gia?”
“Cựu bộ của phụ thân ngươi hiện nay phân bố khắp nơi trong quân phương bắc.
Chỉ cần ngươi có thể thuyết phục bọn họ ủng hộ bản vương, bản vương liền có thêm ba phần thắng toán.”
Cơ Nguyên Thận lại gần nàng, giọng nói đè thấp xuống.
“Trữ Minh Ngọc, đây là cơ hội duy nhất của ngươi.
Giúp bản vương đăng cơ, ngươi liền chính là Hoàng hậu, Trữ gia đầy môn vinh diệu, phụ thân ngươi cũng có thể được truy phong, phối hưởng thái miếu.
Nếu không…”
Đầu ngón tay chàng nâng cằm nàng lên, bức bách nàng phải đối thị với mình.
“Nếu không, ngươi liền chỉ có thể đi theo bản vương ở nơi phương bắc khổ hàn này, liễu thử tàn sinh.”
Trữ Minh Ngọc nhìn dã tâm cùng tính toán không hề che giấu trong mắt chàng, bỗng nhiên cảm thấy thật nực cười.
Ba năm phu thê, chàng chưa từng nhìn thẳng nàng một cái.
Giờ đây cần dùng đến nàng rồi mới nhớ tới giá trị của cái danh “nữ nhi Trấn Bắc tướng quân” này của nàng.
“Vương gia.”
Nàng chậm rãi mở miệng, giọng nói thanh lãnh.
“Phụ thân thiếp thân đã khuất núi mười năm nay, cựu bộ tinh tán, các tự vi chính.
Thiếp thân một kẻ thâm trạch phụ nhân, hà đức hà năng mà có thể thuyết phục được bọn họ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ngươi có thể.”
Cơ Nguyên Thận buông tay ra, từ trong ng/ực lấy ra một vật, đưa tới trước mặt nàng.
Đó là một nửa miếng hổ phù.
“Đây là nửa miếng hổ phù năm đó phụ thân ngươi chấp chưởng đại quân phương bắc, một nửa còn lại ở trong tay bệ hạ.
Hổ phù tuy đã thất hiệu nhưng kiến phù như kiến nhân.
Trong quân phương bắc có rất nhiều cựu bộ của phụ thân ngươi, bọn họ nhận ra thứ này.”
Trữ Minh Ngọc đăm đăm nhìn nửa miếng hổ phù kia, trong lòng chấn động.
Sau khi phụ thân qua đời, hổ phù bị thu hồi, nàng luôn tưởng rằng ở trong tay Hoàng đế.
Tại sao lại ở chỗ Cơ Nguyên Thận chứ?
“Rất bất ngờ?”
Cơ Nguyên Thận nhét hổ phù vào tay nàng.
“Phụ thân ngươi trước lúc lâm chung đã đem vật này phó thác cho bản vương, dặn dò bản vương chăm sóc ngươi.
Đáng tiếc…”
Chàng dừng lại một chút, ngữ khí chuyển lạnh.
“Đáng tiếc bản vương lúc đó tâm hữu sở thuộc, không có hứng thú đối với ngươi.
Miếng hổ phù này liền luôn bị đè nơi đáy rương.
Giờ đây chính là lúc nó trùng kiến thiên nhật.”
Trữ Minh Ngọc nắm miếng hổ phù lạnh ngắt trong lòng bàn tay, đầu ngón tay khẽ run rẩy.
Phụ thân…
Người đem hổ phù giao cho Cơ Nguyên Thận là hy vọng chàng có thể bảo vệ nữ nhi cả đời bình an.
Nhưng người có biết người mà người phó thác kia trong lòng căn bản không có nữ nhi.
Chàng thậm chí muốn lợi dụng nữ nhi để đi tranh đoạt cái vị trí huyết vũ tinh phong kia.
“Vương gia.”
Trữ Minh Ngọc ngẩng mâu, nhìn thẳng Cơ Nguyên Thận.
“Nếu thiếp thân không nguyện thì sao?”
Ánh mắt Cơ Nguyên Thận đột ngột lạnh xuống.
“Ngươi không có dư địa để lựa chọn.”
“Vậy sao?”
Trữ Minh Ngọc nhẹ nhàng cười.
“Nhưng thiếp thân cảm thấy thiếp thân có.”
Nàng đem hổ phù đặt lại vào tay Cơ Nguyên Thận.
“Miếng hổ phù này đã là phụ thân đưa cho Vương gia thì liền nên do Vương gia xử trí.
Thiếp thân vô năng, gánh không nổi trọng thác như thế này.
Vương gia vẫn là thỉnh người cao minh hơn đi.”
Nói xong, nàng xoay người liền đi.
“Trữ Minh Ngọc!”
Cơ Nguyên Thận lệ thanh quát gọi nàng lại.
“Ngươi có biết hậu quả của việc kháng mệnh?”
Trữ Minh Ngọc dừng lại ở cửa, không ngoảnh đầu.
“Thiếp thân biết.
Xấu nhất chẳng qua là một c/ái ch/ết.”
“Nhưng thiếp thân thà ch/ết cũng không nguyện làm quân cờ tranh quyền đoạt lợi của Vương gia.”
Nàng kéo cửa ra, sải bước đi ra ngoài.
Bên ngoài cửa, Tịch Viễn canh giữ ở đó, thần sắc phức tạp.