Năm thứ ba đến Lĩnh Nam, Thôi Hằng cuối cùng cũng lập gia đình. Đêm tân hôn, ngài mới thủ thỉ cùng người thê t.ử kết tóc của mình về quá khứ năm xưa.
"Người ta vẫn bảo nghe chuyện đêm khuya là thú vị nhất, ta cũng có một câu chuyện, nàng có muốn nghe không?"
Tân nương gật đầu. Ngài mới bắt đầu kể:
"Thế gian đều nói Thanh Hà Thôi thị phú quý vô cực, thanh cao không ai bằng, nhưng lúc nhỏ ta cũng từng trải qua một quãng thời gian khổ cực.
Năm đó ta tám tuổi, khi đang đua ngựa cùng huynh trưởng trên thao trường, huynh ấy dùng một kiếm c.h.é.m đứt dây cương, khiến ta ngã ngựa gãy chân."
"Mẫu thân mời vô số y sĩ, nhưng ta vẫn để lại di chứng. Người ta đều nói, Thôi gia song kiêu , từ nay về sau chỉ có một con có thể sải cánh trên trời, con còn lại chỉ có thể bò dưới đất, ngay cả rắn cỏ cũng không bằng."
"Thời gian đó, mẫu thân ngày ngày khóc lóc, phụ thân ngày ngày hối hận, còn huynh trưởng thì quỳ bên giường cầu xin ta tha thứ. Nàng có biết lúc đó ta nghĩ gì không?"
Tân nương suy nghĩ một chút rồi đáp: "Nghĩ đến việc báo thù."
Thôi Hằng bật cười, lắc đầu:
"Lúc đó, ta chỉ nghĩ rằng: Phụ thân rõ ràng biết huynh trưởng phạm lỗi, tại sao không phạt huynh ấy?
Mẫu thân rõ ràng biết huynh ấy cố ý, tại sao lại không oán hận huynh ấy? Khi đó ta còn nhỏ, chỉ tưởng là phụ mẫu thiên vị, sau này lớn dần mới hiểu ra không phải vậy."
"Mà là vì chân ta đã hỏng, huynh trưởng trở thành nam đinh duy nhất của Thôi tộc có hy vọng ra trận lập công.
Cuộc chiến trong các thế gia đại tộc luôn là như thế. Sau khi hiểu ra điều này, ta đã có ý định g.i.ế.c huynh."
"Nhưng sau này bệnh chân ngày càng nặng, mẫu thân dần mất kiên nhẫn với ta, phụ thân cũng cảm thấy ta làm mất mặt Thôi gia, lời ra tiếng vào ép ta phải dọn ra ở riêng.
Lúc đó huynh trưởng lại xuất hiện. Huynh ấy giúp ta lo liệu nhà cửa, sắm sửa nô bộc, thậm chí quỳ gối trong nội đường xin lỗi ta, nói rằng lúc đó nhất thời quỷ ám chứ không phải muốn dồn ta vào chỗ c.h.ế.t."
"Nàng đoán xem, lúc đó ta lại nghĩ gì?"
Tân nương lại đáp: "Nghĩ đến việc tha thứ?"
Thôi Hằng lại cười:
"Lần này thì thực sự là muốn báo thù rồi. Chỉ tiếc là ông trời không cho ta cơ hội đó. Chỉ ba tháng ngắn ngủi sau, huynh ấy đã t.ử trận trên chiến trường Bắc Cương. Thôi gia song kiêu chỉ còn lại một con rồng tàn phế là ta."
"Ta cứ ngỡ sau cái c.h.ế.t của huynh trưởng, ta sẽ thấy hả hê lắm, nhưng thực tế lại không hề. Tâm trạng càng sa sút, bệnh chân càng nghiêm trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc bệnh nặng nhất, hai đầu gối ta thối rữa, ngay cả đứng cũng không đứng vững, thế là nảy sinh ý định tìm cái c.h.ế.t."
"Nhưng ngày hôm đó, ta gặp một cô bé. Cô bé ấy thấy ta đứng bên rìa vách đá, tưởng ta muốn nhảy lầu tự tận, liền lao tới ôm chầm lấy ta rồi cả hai lăn qua mấy sườn núi.
Lúc đó, ta thực sự muốn bảo cô bé ấy là ta không định nhảy, chỉ là muốn hóng gió trước khi c.h.ế.t thôi, nhưng cô bé ấy chẳng nghe gì cả, suýt chút nữa thì đè c.h.ế.t ta."
"Nàng có biết lúc đó ta nghĩ gì không?"
Nhắc đến chuyện xưa đầy tình tứ, tân nương dường như có chút không vui, bĩu môi nói:
"Chắc hẳn là đang oán trách cô bé đó phá hỏng kế hoạch của chàng chứ gì?"
Thôi Hằng lại cười: "Tất nhiên là không phải."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Tân nương tò mò: "Vậy chàng nghĩ gì?"
"Ta nghĩ là, cô bé này sao mà giống cái đĩa bạc thế, đè nặng cả người ta."
"Hay lắm, Thôi Thanh Cừ, chàng dám chế nhạo thiếp!"
Tân nương lập tức nhào tới đè lên người ngài, trong lúc đùa giỡn, dường như khung cảnh năm đó ở núi Tây Hoa lại hiện về.
Thôi Hằng ôm lấy người thê t.ử đang hờn dỗi, ôn tồn dỗ dành:
"Được rồi được rồi, là vi phu thô lỗ."
"Nhưng ta đoán cũng chẳng sai đâu, ai bảo cô bé đó, lại tình cờ tên là Minh Nguyệt cơ chứ."
Bên ngoài cửa sổ trăng thanh gió mát, soi sáng hai người đang tựa vai nhau.
Khi nến hồng cháy tận, xiêm y trút bỏ, Lý Minh Nguyệt mới cuối cùng hiểu được ý nghĩa câu thơ trong sách của Thôi Hằng:
"Ngã tảo tương tâm hướng Minh Nguyệt, hạnh nhi Minh Nguyệt chiếu Thanh Cừ." (Ta sớm đã đem lòng hướng về Trăng Sáng, may thay Trăng Sáng đã soi thấu Dòng Kênh Trong).
Hóa ra mọi chuyện đều đã được an bài từ trước.
Tình cảm trên thế gian này, có lẽ sẽ đến muộn, nhưng cuối cùng chắc chắn sẽ đến.
_Hết_