Mộ Tuyết Phương Bắc, Sông Núi Phương Nam

Chương 9



Ta đau đớn đến mức gần như ngất lịm đi, trong cơn mơ màng, ta theo bản năng định gọi ra cái tên không nên gọi kia.

Vừa mới mấp máy môi, ta liền c.ắ.n c.h.ặ.t lấy mu bàn tay mình.

Cắn đến mức m.á.u thịt nát bươm, không cho phép bản thân phát ra một chút âm thanh nào nữa.

Hai canh giờ sau.

Đứa nhỏ cuối cùng cũng chào đời.

Khắp phòng im phăng phắc.

Bà đỡ run cầm cập vén rèm bước ra.

"Điện hạ, sinh... Sinh ra rồi."

"Nàng ta đâu?"

"Mẫu thân bình an, thế nhưng đứa nhỏ..."

"Đứa nhỏ làm sao?"

Bà đỡ rạp người xuống đất, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu:

"Là... Là một t.ử anh."

Ta bật cười thành tiếng, cười đến thật lâu, thật lâu, cười đến mức nước mắt lã chã tuôn rơi.

"Hách Liên Vân, ngươi đã bao nhiêu ngày rồi không nghe tiếng tim đập của con?"

Hắn một tay bóp c.h.ặ.t lấy cổ ta: "Cho nên, ngươi ngay từ đầu đã không hề có ý định sinh đứa nhỏ này ra!"

"Sinh nó ra? Để nó trưởng thành rồi đem binh đ.á.n.h đại ca ta, chà đạp lên non sông đất nước Đại Kỳ của ta sao? Ngươi nằm mơ!"

"Cho nên, những lời ngon tiếng ngọt, tình ý nồng nàn của ngươi, thảy đều là giả vờ?"

Ta gằn từng chữ một: "Nếu không thì sao? Ngươi chẳng lẽ thật sự nghĩ ta sẽ yêu tên kẻ thù g.i.ế.c cha như ngươi?"

Trong mắt hắn vằn lên những tia m.á.u đỏ ké, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Ngươi đối với ta, đã từng có lần nào, cho dù chỉ là một khoảnh khắc, là có chút tự tâm chân thành?"

Ta cảm thấy nực cười đến cực điểm.

"Chân thành? Mãnh hổ yêu phải thỏ con, đó là sự mới lạ. Nhưng nếu cừu non lại đi yêu sói dữ, đó là sự ngu xuẩn!"

Ngón tay hắn từng tấc từng tấc siết c.h.ặ.t, các đốt xương kêu lên răng rắc nơi cổ ta.

Chính vào lúc ta tưởng rằng cần cổ này sắp bị vặn gãy, hắn lại đột ngột buông tay.

Ta ho khan dữ dội, tham lam hít lấy hít để từng ngụm khí lớn.

Đến khi thần trí thanh tỉnh hơn đôi chút, ngước mắt lên...

Liền thấy bàn tay hắn đang run rẩy.

Ta dời mắt đi chỗ khác, lạnh lùng buông lời: "Không g.i.ế.c ta thì cút! Ở cùng một phòng với ngươi, chỉ khiến ta thấy vô cùng kinh tởm!"

Hách Liên Vân nhìn ta thật lâu, thật lâu. Sau đó quay người rời đi.

Người trong phòng lần lượt rút ra ngoài sạch sẽ.

Chỉ còn lại một mình ta.

Không, còn có đứa nhỏ của ta nữa.

Ta nhẹ nhàng vỗ vỗ vào bụng con.

"Duệ Nhi đừng sợ, nương ở đây bầu bạn với con. Phải rồi, Ô Lan, Ô Lan cô nương—"

Ô Lan vén rèm bước vào.

"Y phục ta may cho Duệ Nhi còn sót lại trong lều của Hách Liên Vân, có thể giúp ta lấy qua đây được không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sau khi Ô Lan mang y phục đến, liền hỏi ta còn điều gì muốn nói nữa không.

Ta lắc đầu, nói với nàng một tiếng đa tạ, cảm ơn nàng suốt bao năm qua đã chăm sóc cho ta.

Nàng ngẩn người, im lặng một hồi lâu mới bảo: "Đây là lần đầu tiên ngươi không cười với ta."

Ta không màng tới lời nàng.

Từ trong tay nải chọn ra một chiếc áo bào nhỏ màu nguyệt bạch, cẩn trọng từng chút một mặc lên người Duệ Nhi.

Con lặng lẽ nằm trong vòng tay ta, tựa như chỉ đang ngủ say vậy.

Ta vừa vỗ về con, vừa khẽ hát khúc ca d.a.o đưa nôi.

"Vầng trăng cong cong treo bờ cõi, gió thổi hiu hiu qua bãi bồi. Duệ Nhi của nương mau nhắm mắt, trong mơ cưỡi ưng tới đỉnh trời..."

Khi ánh trăng sáng tỏ như bạc, ta lại gọi Ô Lan vào.

"Hắn định định đoạt ta thế nào?"

"Điện hạ hạ lệnh, treo ngươi trước trận tiền của hai quân, để xem vị đại ca vốn luôn hiếu thuận hữu ái của ngươi sẽ lựa chọn ra sao."

Nàng dứt lời liền bỏ đi, sau đó ta không gọi thêm được bất kỳ ai nữa.

Như vậy cũng tốt, ta gạt đổ đài nến.

Một kẻ đã c.h.ế.t thì chẳng thể uy h.i.ế.p được ai cả.

(Góc nhìn của Ô Lan)

Nàng là nữ nhân có xương cốt cứng cỏi nhất mà ta từng gặp.

Chính tay kết liễu đứa nhỏ của mình, cũng chính tay thiêu c.h.ế.t bản thân.

Trận hỏa hoạn kia thiêu rụi bao lâu, điện hạ liền đứng ở bên ngoài bấy lâu.

Điện hạ hỏi ta: "Ngươi nói xem nàng đã c.h.ế.t chưa?"

Ta biết điện hạ đang hỏi điều gì.

Nàng không c.h.ế.t.

Hoặc là nàng không cách nào c.h.ế.t được.

Nhật Nguyệt

Trong lều chẳng có bất kỳ vật gì để nàng có thể tự kết liễu cả.

Thế nhưng ta lại đáp: "Chắc là c.h.ế.t rồi."

Ta đứng cách xa vài trượng mà da thịt còn bị sức nóng hun cho đau rát, một kẻ kiều diễm yếu ớt như nàng, sao có thể không phát ra một tiếng kêu la nào chứ?

Điện hạ như đang mê sảng mà lẩm bẩm: "C.h.ế.t rồi thì tốt, c.h.ế.t rồi thì tốt..."

Đó là lần đầu tiên ta nhìn thấy điện hạ rơi lệ, nhưng cũng chỉ có một giọt duy nhất, rơi thõng xuống chiếc trường bào màu hắc ám của hắn, rồi biến mất trong nháy mắt.

Ta sững sờ tại chỗ, chính điện hạ cũng vô cùng kinh ngạc, không dám tin bản thân mình lại rơi lệ.

Trận hỏa hoạn kia cháy suốt một canh giờ mới lụi tắt.

Bên trong chẳng còn sót lại thứ gì, chỉ còn một bộ hài cốt bị thiêu cháy đen.

Ồ, không phải.

Là hai bộ.

Người Trung Nguyên kia co quắp thân thể thành một khối, cho đến c.h.ế.t cũng không hề buông lỏng bộ hài cốt nhỏ bé trong lòng ra.

Rõ ràng bọn họ đã c.h.ế.t, nhưng nhìn còn đáng sợ hơn cả thiên quân vạn mã.

Thân hình điện hạ lảo đảo, hộc ra một b.úng m.á.u tươi.

Ta lúc đó mới biết được, nàng mới chính là lưỡi đao sắc bén nhất của Đại Kỳ.

Sau khi nàng c.h.ế.t, Tam Bảo cứ liên tục chao lượn trên bầu trời, tiếng kêu bi ai không dứt.

Ta nhìn chằm chằm vào chiếc cẩm nang treo trên cổ nó, ẩn ẩn cảm thấy có điều gì đó không đúng.