Những năm tháng làm "chim hoàng yến" của ta bắt đầu như thế.
Vì nợ nần c.ờ b.ạ.c, cha ép ta đến rạp hát, định bán ta lấy tiền. Ta liều c.h.ế.t phản kháng, dùng mảnh sứ vỡ kề sát cổ mình để uy h.i.ế.p. Không ngờ, động tĩnh ấy đã thu hút sự chú ý của người trong lô ghế cạnh bên. Tấm rèm vén lên, một người đàn ông mặc quân phục hiện ra, khoác áo choàng lông chồn, mày kiếm mắt sáng, dáng vẻ oai phong lẫm liệt.
Hắn nhìn ta, bình thản nói: "Không muốn vào rạp hát, vậy thì theo ta."
Ta ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau, dường như bị hút hồn vào đôi mắt thâm sâu của hắn.