1
Khi tôi đội mưa to xông vào quán bar, không khí ở đó đang vô cùng náo nhiệt.
Phó Trì, trong tiếng reo hò cổ vũ của mọi người, bóp cằm cô bạn thanh mai, cười rồi hôn cô ta.
Cô bạn thanh mai khóc như hoa lê đái vũ.
Trông bộ dạng như thể chịu ấm ức lắm.
Ánh mắt Phó Trì sâu thẳm, "Còn chạy nữa không?"
Cô ta nức nở lắc đầu, "Không chạy nữa, chỉ xin anh đừng bắt nạt em nữa."
"Ngoan, uống hết rượu đi, anh sẽ không bắt nạt em nữa."
Tôi quên cả đẩy cửa, sững sờ đứng tại chỗ.
Cơn đau âm ỉ lan dần ra từ đáy lòng.
Tựa như bị vô số cây kim bạc đ.â.m chi chít.
Tôi đã ở bên Phó Trì ba năm, anh ta chê tôi nói lắp, chưa bao giờ chịu đưa tôi vào giới bạn bè của mình.
Vậy mà cô bạn thanh mai Lâm Thiển Thiển của anh ta, năm đó lại vứt bỏ Phó Trì lúc sa cơ lỡ vận nhất để xuất ngoại.
Vừa mới về nước, đã được Phó Trì đưa đến ra mắt bạn bè.
Lâm Thiển Thiển nốc một ly rượu mạnh, rõ ràng là đã say.
Bất lực ôm lấy cổ Phó Trì.
Với bộ dạng mặc người ta hái lượm.
Dục vọng chiếm hữu trong mắt Phó Trì càng lúc càng mãnh liệt.
Trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn, tôi quyết định đẩy cửa bước vào.
2
"Phó Trì, t.h.u.ố.c của anh..."
Tôi đứng ở cửa, toàn thân ướt sũng.
Giọng nói run rẩy.
Cứ đến ngày mưa, các khớp ngón tay của Phó Trì lại đau âm ỉ.
Đây là di chứng để lại từ hồi anh ta cứu tôi năm đó.
Tôi chạy đến đây là để đưa t.h.u.ố.c cho anh ta.
Đáy mắt Phó Trì thoáng hiện lên vẻ không vui.
"Bên ngoài vẫn đang mưa, sao em lại đến đây?"
"Em sợ anh đau..."
Phó Trì ra hiệu cho nhân viên phục vụ nhận lấy t.h.u.ố.c, ngắt lời tôi: "Ở đây ồn ào lắm, em về đi."
"Ối, anh Phó đúng là thương chị dâu thật đấy..."
Lâm Thiển Thiển rúc trong lòng Phó Trì.
Ánh mắt mơ màng nhìn tôi.
Trên người cô ta đắp áo khoác của Phó Trì.
Phó Trì sợ cô ta lạnh, nên bảo phục vụ tăng nhiệt độ điều hòa.
Cả đám bạn nóng đến vã mồ hôi mà không dám ca thán nửa lời.
Đây mới gọi là xót thương.
Lâm Thiển Thiển đột nhiên kéo lấy Phó Trì, nũng nịu nói: "Bảo cô ta hát đi, được không?"
"Em muốn nghe à?"
Lông mày Phó Trì giãn ra, vui vẻ vì Lâm Thiển Thiển chủ động làm nũng.
Anh ta biết rõ, bộ dạng này của tôi mà hát thì chỉ có mất mặt.
Tôi lùi lại hai bước, "Tôi... về trước đây."
Lâm Thiển Thiển bỗng cười khúc khích, nhại lại bộ dạng của tôi: "Tôi... tôi về trước đây."
Mắt Phó Trì sáng lên, trong con ngươi ánh lên ý cười nhàn nhạt.
Nắm lấy cổ tay Lâm Thiển Thiển, "Cứ để cô ta đi, em đi đâu?"
Mặt tôi nóng bừng.
Tôi xoay người đẩy cửa bỏ đi.
Khoảnh khắc cuối cùng, tôi nghe thấy bạn của Phó Trì hỏi: "Mày cãi nhau với 'cô nàng nói lắp' kiểu gì đấy?"
Lâm Thiển Thiển giọng say lơ mơ, lầm bầm:
"Nói một câu mà mất tới ba phút, ngốc muốn c.h.ế.t."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"...Lần trước cô ta nói không ra hơi, sắp khóc đến nơi rồi."
Phó Trì bật cười, sự cưng chiều trong mắt gần như tràn ra ngoài.
"Đồ không biết điều. Tốt với em thì không nhớ, chỉ biết ghen tuông với người khác."
"Anh Phó, khi nào thì chia tay với 'cô nàng nói lắp' thế? Nhìn anh thế này, tối nay chắc là đưa Lâm Thiển Thiển đến khách sạn rồi nhỉ?"
Phó Trì dựa vào sofa, lạnh lùng nói, "Một đứa nói lắp mà thôi, chơi chán rồi thì chia tay."
Nói xong, anh ta nhìn về phía Lâm Thiển Thiển, trong mắt xẹt qua một tia phức tạp.
"Chỉ cần có thể khiến Thiển Thiển hồi tâm chuyển ý, mọi thứ đều đáng."
Nhưng anh ta không biết, tật nói lắp của tôi đã đỡ hơn rất nhiều rồi.
Lần này đến đây, vốn dĩ tôi muốn báo cho anh ta tin tốt này.
Xem ra bây giờ, không cần thiết nữa rồi.
Tôi thất thần bước ra khỏi quán bar.
Bầu trời xám xịt, mưa vẫn đang rơi.
Trước cửa, một chiếc Bentley màu đen đang đậu.
Tôi đội mưa đi đến trước xe, dụi đi hạt mưa đọng trên lông mi.
Cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt nghiêng góc cạnh, anh tuấn.
Người đàn ông mặc vest đen, toát lên vẻ cao quý khó che giấu.
"Anh Phó, xin lỗi, đã làm anh thất vọng."
Tôi nhỏ giọng xin lỗi.
Người đàn ông lạnh lùng ngồi trong xe là anh ruột của Phó Trì.
Cũng là người đứng đầu Phó thị.
Phó Yến.
Mấy tháng trước, anh ấy tìm tôi.
Ngắn gọn súc tích nói rõ mục đích.
"Phó Trì là em ruột tôi, vì vậy, tôi hy vọng hai người mọi chuyện đều thuận lợi."
Có lẽ là vì hạnh phúc của cậu em trai quý t.ử, Phó Yến đã mời chuyên gia nước ngoài, tốn rất nhiều tiền.
Nhờ vậy mà tật nói lắp của tôi mới dần dần khá lên.
Thế nhưng, Phó Trì lại không còn yêu tôi nữa.
Phó Yến rời mắt khỏi máy tính bảng, buông ra hai chữ: "Lên xe."
Tôi mở cửa xe, chỉ sợ nước trên người làm bẩn ghế da của anh, sau khi lên xe liền co rúm lại trong góc.
Phó Yến có một khí chất rất đặc biệt.
Vừa cao quý lại vừa kiềm chế, khiến người ta vừa kính vừa sợ.
Anh ấy cúp điện thoại công việc, nhìn về phía tôi.
"Vậy thì, có muốn cân nhắc đổi sang thích người khác không?"
"Gì cơ?"
Tôi đối diện với ánh mắt lạnh lùng vô tình của anh, tim thắt lại.
Phó Yến giống như đang bàn một vụ làm ăn.
"Em có thể kết hôn với tôi."
"Những gì Phó Trì có, tôi cũng có, thậm chí còn nhiều hơn."
"Xét về mặt lợi ích, tôi hợp với em hơn nó."
Dứt lời, cả xe chìm vào im lặng.
Hạt mưa gõ lên nóc xe.
Như một bản giao hưởng dồn dập.
Tôi nhất thời chưa phản ứng kịp, "Tại sao..."
Hình như anh ấy đang đào góc tường của chính em trai mình thì phải...
Phó Yến nhếch mép, ánh mắt vẫn lạnh lùng.
"Em biết đấy, ông nộ tôii thúc giục kết hôn rất gấp, nếu em đồng ý giúp, thì tốt quá rồi."
"Để báo đáp, tôi sẽ cho em mọi thứ em muốn."
"Đương nhiên, em cũng có thể từ chối tôi, tôi sẽ cho em thời gian suy nghĩ."
Giây phút này, tôi dường như đã thấy được thế nào là một doanh nhân thực thụ.
====================