Một Đường Hoa Nở

Chương 10



 

Để người khác phải tâm phục khẩu phục.

 

Tôi từ chối anh ấy: "Anh Phó, con đường này, em muốn tự mình đi."

 

Lâm Thiển Thiển dựa vào làn sóng dư luận này để quảng bá rầm rộ, gia nhập tòa soạn đối thủ, nghe nói còn giành được một buổi phỏng vấn nhân vật tầm cỡ.

 

Bài viết trong thời gian này có chất lượng cũng không tệ.

 

Công chúng càng tin rằng, Lâm Thiển Thiển đã bị chèn ép.

 

Chủ biên không ngừng an ủi tôi: "Không sao đâu, chị tin vào năng lực của em."

 

Ngày nộp bản thảo, tôi vừa về đến nhà là đổ rạp ra ngủ.

 

Đến khi tỉnh dậy, bên ngoài cửa sổ đã tối đen như mực.

 

Bên tai liền vọng đến giọng nói của Phó Yến.

 

"Tỉnh rồi à?"

 

Một cảm giác nặng nề, mụ mị dâng lên trong lòng.

 

"Em ngủ bao lâu rồi?"

 

"Hai ngày hai đêm," anh hôn lên trán tôi: "Anh phải thỉnh thoảng sờ vào em, để xác nhận là em vẫn còn sống."

 

Hai ngày.

 

Tim tôi thót lên.

 

"Có phải... có kết quả rồi không?"

 

"Ừm, hạng mục Nhà báo Triển vọng,"

 

Tôi khó tin ngẩng đầu, cố gắng tìm kiếm khuôn mặt của Phó Yến trong bóng tối.

 

Phó Yến ôm lấy đầu tôi, trán kề trán, thân mật cọ cọ lên ch.óp mũi tôi.

 

"Làm tốt lắm."

 

Tôi vùi đầu vào lòng Phó Yến, hốc mắt ươn ướt.

 

Những ấm ức phải chịu bao ngày qua, cuối cùng cũng được trút ra hết.

 

Phó Yến vỗ về lưng tôi: "Giỏi lắm rồi, thật đấy."

 

"Lâm Thiển Thiển thì sao?"

 

"Không có giải thưởng nào."

 

Tôi sững sờ: "Không có?"

 

"Ừm, Hiệp hội Báo chí không nói lý do cụ thể, chỉ là không trúng giải."

 

Mở điện thoại, tôi thấy Lâm Thiển Thiển đã đăng một dòng trạng thái từ hôm trước: "Đấu không lại, xin nhận thua."

 

Bên dưới rất nhiều người hỏi: "Sao vậy?"

 

Có người nói: "Bị cướp giải rồi."

 

"Không lẽ lại là Diệp Đường? Đúng là một tay che trời mà."

 

Tôi chỉ im lặng nhìn cô ta lật lọng thị phi, thậm chí còn nhìn thấy trước kết cục của cô ta.

 

Khi một người không đủ sức chống cự, vậy thì hãy biến cuộc đối đầu của một người, thành cuộc đối đầu của cả một tập thể.

 

Đây là điều Lâm Thiển Thiển đã dạy tôi.

 

Tối hôm đó, Hiệp hội Báo chí công bố danh sách đoạt giải.

 

Tên của tôi nằm ở vị trí đầu tiên.

 

Lâm Thiển Thiển đã xóa dòng trạng thái đó.

 

Mọi người thi nhau đồn đoán, là tôi đã gây áp lực cho cô ta.

 

Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, một vị tiền bối đã đích thân lên tiếng: "Giải thưởng Báo chí Phương Đông không thể nào có chuyện 'thao tác ngầm'. Phát ngôn của cô Lâm, không chỉ sỉ nhục Hiệp hội Nhà báo, mà còn sỉ nhục những người đã từng đoạt giải như chúng tôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trong phút chốc, tất cả các bậc tiền bối từng được đề cử cũng đồng loạt lên tiếng.

 

Trong đó có cả phóng viên chiến trường, có cả những chiến binh quả cảm đã đi sâu vào cơ sở, lên tiếng vì những người dân ở tầng lớp đáy xã hội.

 

Lâm Thiển Thiển đã hắt cả một chậu nước bẩn lên vinh dự của cả một tập thể.

 

Rất nhiều người trong ngành đã lên tiếng 'phổ cập kiến thức' về vị thế của giải thưởng Báo chí Phương Đông trong giới báo chí.

 

Đồng thời yêu cầu Lâm Thiển Thiển phải xin lỗi toàn bộ giới báo chí.

 

"Tôi rất nghi ngờ, cô Lâm có thật sự tốt nghiệp ngành báo chí không vậy? Cô dường như không hiểu chút nào về giải thưởng này."

 

Có người bắt đầu đặt nghi vấn.

 

Lâm Thiển Thiển hoảng sợ: "Tôi chỉ là không ở trong nước, nhưng tôi có đi học đàng hoàng."

 

Cuối cùng, tài khoản chính thức của Giải thưởng Báo chí Phương Đông đã đưa ra một thông báo.

 

"Chúng tôi đã tiến hành điều tra về khiếu nại của cô Lâm, sau khi hội đồng chuyên gia nhất trí thẩm định, bài viết của cô Diệp Đường hoàn toàn không phù hợp với tiêu chuẩn đề ra. Bài viết của cô Lâm Thiển Thiển tồn tại quá nhiều nội dung 'tham khảo', nên bị loại bỏ. Quá trình xét duyệt công khai minh bạch, hoan nghênh quần chúng giám sát."

 

Dân hóng chuyện được phen cười hả hê: "Cái gì cơ, đây là nói kháy cô ta đạo văn chứ gì. Thế là còn nể mặt lắm rồi đấy, 'tham khảo' ha ha ha..."

 

"Đúng là không biết xấu hổ, đến đạo văn cũng không xong."

 

Có người tung đoạn video ngắn về buổi phỏng vấn Phó Yến của Lâm Thiển Thiển hôm đó.

 

Khu bình luận bùng nổ.

 

"Cứu tôi, cô ta có đi học thật không vậy?"

 

"Đi hỏi người ta chuyện vui thời thơ ấu."

 

"So với bài phỏng vấn của Diệp Đường, thật sự... một trời một vực."

 

"Trước khi video được tung ra: 'Chắc chắn có nội tình!'; Sau khi video được tung ra: 'Diệp Đường là vợ tôi, xin cảm ơn.'"

 

Tôi cũng đăng một dòng trạng thái: "Người ngay thẳng tự khắc trong sạch. Cảm ơn sự công nhận của các vị tiền bối. Không quên khởi tâm ban đầu, nỗ lực tiến về phía trước."

 

Đến ngày thứ bảy khi sự việc lên men, Lâm Thiển Thiển đăng video xin lỗi.

 

Trong video, cô ta khóc lóc cầu xin cư dân mạng tha thứ.

 

Nhưng không một ai chấp nhận.

 

Các 'đồng môn' bên nhóm hóng hớt kéo hết sang mảng tài chính để 'hít drama'.

 

Trang cá nhân của tôi vô cùng náo nhiệt.

 

"Nhìn kìa, đây mới gọi là phản đòn mạnh mẽ."

 

"Không như ai đó họ Lâm, chỉ biết võ mồm."

 

"Vợ ơi, mấy bữa trước chị không lên tiếng, em còn tưởng chị bị bạo lực mạng đến mức 'off mạng' luôn rồi... hu hu hu."

 

Tôi trả lời: "Miệng lưỡi thế gian đáng sợ, đành phải dùng sự thật để lên tiếng thôi."

 

14

 

Sau này, tôi không còn quan tâm đến Lâm Thiển Thiển nữa.

 

Nghe nói cô ta bị phanh phui gian lận học thuật.

 

Đạo văn luận văn tốt nghiệp.

 

Đã bị thu hồi học vị.

 

Trước thềm cuộc thi, cô ta mượn danh nghĩa của giáo sư hướng dẫn để phỏng vấn một nhà kinh tế học nổi tiếng ở nước ngoài, kết quả là hỏi một hồi lung tung, khiến giáo sư của mình 'không giữ được danh tiết tuổi già'."

 

Trong phút chốc, đúng là 'tường đổ mọi người đẩy'.

 

Tài khoản của Lâm Thiển Thiển cũng bị khóa vĩnh viễn.

 

Khu bình luận của tôi cuối cùng cũng trở lại vẻ yên bình như trước.

 

 

====================