Một Đường Hoa Nở

Chương 4



 

"Có bản lĩnh, thì bảo chồng em đến nhà họ Phó mà cướp."

 

Phó Trì lái xe như bay, đưa tôi đến tiệc gia đình của nhà họ Phó.

 

Điện thoại của tôi réo inh ỏi dưới gầm ghế sau suốt cả quãng đường.

 

Lúc xuống xe, tôi cố nén cơn buồn nôn, phải đứng nghỉ một lúc.

 

Chưa kịp định thần tôi liền bị Phó Trì kéo vào cửa.

 

Chạm phải ánh mắt của Phó Yến, người đang dựa bên cửa sổ biệt thự gọi điện thoại.

 

Giữa ngón tay anh còn kẹp điếu t.h.u.ố.c sắp tàn.

 

Ánh mắt lạnh lùng.

 

Dường như đang xử lý rắc rối gì đó khá đau đầu.

 

Thấy tôi, Phó Yến từ từ hạ điện thoại xuống, ánh mắt rơi vào chỗ Phó Trì đang nắm cổ tay tôi.

 

Thật khó hiểu, ánh mắt này có chút gì đó khiến người ta lạnh sống lưng.

 

Vừa nãy, người gọi điện cho tôi, không phải là anh ấy đấy chứ?

 

Tôi muốn rút tay về, nhưng Phó Trì không cho.

 

Ngược lại, anh ta còn kéo tôi thẳng đến trước mặt ông cụ Phó, trước sự chứng kiến của bao người.

 

"Ông nội, đây là bạn gái của cháu。"

 

"Tôi không phải..." Tôi vội vàng giải thích.

 

Nhưng ông cụ Phó nói rất dứt khoát.

 

"Ta biết cháu là đứa trẻ được nhà họ Phó tài trợ, là một đứa trẻ ngoan. Gia thế không thành vấn đề. Chỉ cần người tốt, đối với tình cảm chung thủy..."

 

Ánh mắt Phó Trì liếc về phía góc phòng.

 

Lúc này tôi mới thấy, Lâm Thiển Thiển cũng ở đây, đang ngồi một mình với vẻ mặt cô đơn.

 

Lẻ loi trơ trọi.

 

Môi bị c.ắ.n đến trắng bệch.

 

Lại là vì muốn chọc tức Lâm Thiển Thiển?

 

Nhưng tôi đã sớm chán ngấy tất cả những chuyện này.

 

Tôi dứt khoát hất tay Phó Trì ra: "Phó lão tiên sinh, cháu kết hôn rồi ạ."

 

Ông cụ Phó sững sờ: "Chuyện lớn như vậy, sao các cháu không nói?"

 

"Không phải với Phó Trì, là với người khác ạ."

 

Phó Yến khi nghe thấy từ "người khác", giữa hai hàng lông mày liền hiện lên chút không vui.

 

Anh bưng ly rượu, xoay người đi chỗ khác.

 

Tôi vẫn không biết, cứ tự mình nói tiếp: "E là người mà anh Phó Trì muốn cưới nhất bây giờ, là cô Lâm đây."

 

"Khi chúng cháu chưa chia tay, anh ta đã dẫn cô Lâm đến khách sạn thuê phòng, một tháng trời không trả lời tin nhắn của cháu. Cháu đã ngầm hiểu là chia tay rồi. Giờ cháu đã kết hôn, anh ta còn muốn xen vào gia đình của cháu. Làm như vậy, có quá đáng lắm không?"

 

Những người vốn đang chờ chúc mừng, đột nhiên im bặt, vểnh tai hóng chuyện.

 

Thậm chí có người còn cười trêu chọc: "Ối chà, cậu chủ nhỏ vừa ngoại tình, vừa làm kẻ thứ ba, chơi cũng ghê thật."

 

Lời này thật khó nghe.

 

Nhưng lại sảng khoái vô cùng.

 

Phó Trì không ngờ tôi lại cứng rắn như vậy: "Ai dạy em nói thế!"

 

"Không đúng, từ khi nào mà miệng lưỡi em lại lanh lẹ thế..."

 

Ông cụ Phó vung gậy vụt vào chân Phó Trì.

 

"Lâm Thiển Thiển là cái thá gì, mày dám cưới nó!"

 

Phó Trì đau đến mức rên hừ một tiếng, Lâm Thiển Thiển ở trong góc đột nhiên lao ra.

 

"Ông nội, ông đừng đ.á.n.h Phó Trì, có đ.á.n.h thì đ.á.n.h cháu này!"

 

Khung cảnh lập tức trở nên hỗn loạn.

 

Tôi lặng lẽ lùi ra ngoài, định rời đi.

 

Đột nhiên, một cánh tay nắm lấy khuỷu tay tôi, kéo mạnh.

 

Tôi ngã vào một căn phòng không bật đèn.

 

Kèm theo tiếng "cạch" rất nhỏ.

 

Cửa đã bị khóa.

 

Ngay sau đó, bên tai truyền đến giọng nói trầm thấp.

 

"Diệp Đường, tôi là 'người khác' à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

7

 

"Tí tách."

 

Tiếng nước nhỏ giọt xuống bồn rửa bằng thép không gỉ.

 

Trong nhà bếp yên tĩnh đến lạ.

 

Chỉ có tiếng hít thở của tôi và Phó Yến.

 

"Gọi cho em nhiều cuộc như vậy, tại sao không nghe máy?"

 

Anh hỏi.

 

Trái tim nặng trĩu của tôi đột nhiên có chút thả lỏng.

 

Giống như đang trút hết nỗi ấm ức, tôi oán giận:

 

"Vừa nãy bị Phó Trì lôi lên xe, điện thoại và túi xách bị ném ra ghế sau rồi."

 

Nói xong lại bồi thêm một câu: "Giờ vẫn còn trên xe."

 

"Ừm” Phó Yến vuốt ve vành tai tôi, nhưng giọng điệu có chút lạnh lùng: "Câu hỏi thứ hai, thừa nhận cùng tôi kết hôn, rất mất mặt sao?

 

Lúc này tôi mới nhận ra, anh ấy đang để ý lời tôi nói ban nãy.

 

Tôi có chút chán nản.

 

"Lần đầu tiên ra mắt gia đình, lại dính líu đến Phó Trì."

 

"Nếu kéo cả anh vào, người khác sẽ nghĩ anh thế nào chứ..."

 

Phó Yến đột nhiên bật cười: "Nghĩ thế nào?"

 

Tôi nói: "Kẻ 'đổ vỏ'... Kẻ 'cam chịu'... Ngây thơ dễ lừa..."

 

"Ngây thơ dễ lừa?"

 

Phó Yến cười một tiếng, cúi đầu hôn tôi.

 

Sự tấn công bất ngờ này, lập tức khiến lý trí của tôi tan tành mây khói.

 

Anh ấy... hôn tôi?!!!

 

Phó Yến vừa ăn kẹo bạc hà.

 

Đã át đi mùi t.h.u.ố.c lá.

 

Sự mát lạnh và nóng rực hòa quyện thành một cảm xúc xa lạ mà kích thích.

 

Anh dần dần ép tôi lên cánh cửa kính nhà bếp.

 

Không khí nóng rực.

 

Bên ngoài, Phó Trì gân cổ đảm bảo với ông cụ Phó: "Diệp Đường sẽ ly hôn sớm thôi, cô ấy không thích thằng đàn ông đó một chút nào, chỉ là cô ấy giận dỗi cháu một thời gian nên mới đi kết hôn thôi.”

 

Bên trong, Phó Yến đè tôi, ngón tay thon dài vẫn chưa thỏa mãn mà vuốt ve đường cong hiện rõ dưới lớp váy.

 

Anh thu hết phản ứng của tôi vào mắt.

 

Thong thả trêu chọc:

 

"Nó nói, em không thích tôi chút nào."

 

"Phải vậy không?"

 

Tôi sắp c.h.ế.t chìm trong giọng nói dịu dàng của anh rồi.

 

Tôi vòng tay qua cổ anh, giọng nói như cánh ve rung, nhẹ đến phát run: "Phó tiên sinh, chúng ta nhỏ tiếng một chút... Bên ngoài toàn là người."

 

Anh kéo thẳng lưng tôi lên:

 

"Trả lời câu hỏi trước của tôi trước đã."

 

Tối nay anh ấy chủ động đến mức có tính công kích.

 

"Trả lời câu hỏi, tôi sẽ tha cho em."

 

Hai chân tôi mềm nhũn, toàn bộ sức nặng cơ thể đều dồn lên người Phó Yến.

 

Trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn, tôi lí nhí trả lời: "Thích..."

 

Năm ngón tay của Phó Yến luồn vào tóc tôi, anh kéo lỏng cà vạt, rồi lại nặng nề hôn xuống.

 

"Thích thì tiếp tục."

 

"Hử?"

 

Lúc ra khỏi phòng bếp, váy của tôi đã trở nên nhàu nhĩ.

 

Hơi t.h.ả.m hại.

 

Vài phút sau, Phó Yến vòng ra từ sau cánh cửa, thuận tay đóng cửa bếp lại.

 

 

====================