Một Đường Hoa Nở

Chương 6



 

Phó Trì nghẹn họng: "Anh nói móc tôi!"

 

Phó Yến nhướng mày, ra vẻ "em làm gì được tôi".

 

Phó Trì nghẹn họng: "Diệp Đường, em tự nói đi!"

 

"Tôi?"

 

Tôi rụt người nấp sau Phó Yến, ánh mắt né tránh nhìn Phó Trì: "Tôi còn có thể nói gì chứ."

 

"Chẳng lẽ lại nói ra những lời anh c.h.ử.i anh trai và ông nội à..."

 

Mi mắt Phó Trì giật một cái: "Diệp Đường, con trà xanh c.h.ế.t tiệt này!"

 

Tôi nhanh ch.óng rụt về sau lưng Phó Yến, mở file ghi âm.

 

Dưới ánh mắt phẫn uất của Phó Trì, đoạn ghi âm trong điện thoại bắt đầu phát:

 

"Lão già đó có tiền mà không biết tiêu vào đâu, chỉ thích tài trợ cho học sinh nghèo."

 

"Trông cậy vào anh trai tôi, nhà họ Phó sớm muộn cũng tuyệt tự."

 

Giờ phút này, Phó Trì trợn tròn mắt như thể sắp rớt ra ngoài.

 

Anh ta đột ngột lao về phía tôi: "Diệp Đường, con tiện nhân này! Dám chơi trò sau lưng."

 

"Chát!"

 

Ông cụ Phó tức giận vung gậy đập vào đầu gối Phó Trì.

 

Chiếc gậy gãy làm đôi.

 

Phó Trì la t.h.ả.m một tiếng rồi ngã xuống trước mặt tôi.

 

"Ông nội, cháu chỉ là say rượu..."

 

Ông cụ Phó không nghe anh ta giải thích, tức đến dậm chân: "Gọi luật sư, soạn thỏa thuận, tao muốn từ mặt nó!"

 

Lúc Phó Yến đưa tôi rời đi, tôi "vô tình" giẫm lên cánh tay Phó Trì.

 

Trên sàn nhà đột nhiên vang lên tiếng la hét t.h.ả.m thiết.

 

Phó Yến khoác vai tôi: "Ông nội, con đưa Diệp Đường về trước. Cô ấy bị dọa sợ, đi không vững nữa rồi."

 

Đêm nay nhà họ Phó, nhất định là gà bay ch.ó sủa.

 

Tôi và Phó Yến về lại biệt thự của mình.

 

Trên đường đi không ai nói gì.

 

Vừa vào đến nhà, Phó Yến đột nhiên ôm lấy eo tôi, đè tôi lên chiếc tủ ở huyền quan.

 

Bốn bề tối đen như mực.

 

Còn chưa kịp bật đèn.

 

"Đây là quà em tặng tôi?"

 

Phó Yến không còn vẻ ung dung như ban nãy, tay anh lướt qua gáy tôi.

 

Bên dưới đầu ngón tay là mạch m.á.u đang đập.

 

Khó mà nói đây là vuốt ve âu yếm, hay là săn mồi.

 

Tim tôi bỗng đập nhanh.

 

"Em đã nói, em muốn báo đáp anh."

 

Tối nay, Phó Thức đã bị đá khỏi danh sách người thừa kế.

 

Quyền thừa kế được phân chia lại, người thắng lớn nhất chính là Phó Yến.

 

"Phó Trì nói những lời đó khi nào?"

 

"Tuần trước, lúc anh ta và Lâm Thiển Thiển ở trong nhà vệ sinh công ty."

 

Tôi giải thích: "Em chỉ muốn ghi lại bằng chứng, tránh sau này anh ta bôi nhọ em. Ai ngờ tối nay lại dùng đến."

 

Phó Yến cứ thế nhìn tôi đăm đăm, không nói một lời.

 

Chẳng lẽ, tối nay làm ầm ĩ quá, gây rắc rối cho anh ấy rồi?

 

Tôi quen miệng xin lỗi: "Lần sau sẽ không thế nữa..."

 

Lời còn chưa dứt, tôi đã thét lên một tiếng.

 

Phó Yến bế tôi ngồi lên tủ.

 

Hai tay anh chống hai bên, tạo thành tư thế vây hãm.

 

Giam tôi trong một không gian chật hẹp.

 

"Quà rất tuyệt, nhưng mà, tôi thích thứ khác."

 

"Thứ khác?"

 

Tôi mù mờ: "Anh còn muốn gì nữa?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Giọng Phó Yến khàn đi, hôn lên tai tôi: "Hát hết bài 'Chú thỏ con ngoan ngoãn' đi, thế nào?"

 

Môi vừa chạm đã rời.

 

Nhưng lại lưu lại hơi ấm của anh.

 

Rất nhanh, nó đã hóa thành dòng nước sôi.

 

Mê hoặc tôi, khiến tôi chìm đắm vào anh.

 

Hơi thở của Phó Yến trở nên nặng nề và chậm rãi, như một con sói đã ẩn nấp rất lâu.

 

Mà sói thì, thứ không thiếu nhất chính là sự kiên nhẫn.

 

"Anh Phó."

 

"Ừ?"

 

"Anh biết rõ là em không thể chống cự lại anh mà."

 

"Vậy thì đừng chống cự nữa."

 

"Hát xong em có bị 'gặp nạn' không?"

 

Phó Yến bế tôi, quăng tôi lên sofa, chậm rãi tháo đồng hồ đeo tay.

 

"Có lẽ, là đến cái mạng cũng không còn."

 

Nương theo ánh trăng mờ, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ bộ dạng của anh.

 

Trong con ngươi u tối, là d.ụ.c vọng chiếm hữu mãnh liệt.

 

Khi tôi còn chưa kịp phản ứng, Phó Yến lại cúi xuống, khẽ hỏi:

 

"Bây giờ, sẵn sàng tiếp tục chưa?"

 

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, một người đàn ông cao lớn như Phó Yến lại có thể mê mẩn bài hát đó đến mức này.

 

Tôi nằm liệt giường ba ngày, đột nhiên nhận được điện thoại của chủ biên.

 

"Đường Đường, chúng ta có một buổi phỏng vấn nhân vật quan trọng."

 

"Em và Lâm Thiển Thiển cùng hợp tác, bản thảo của ai viết tốt hơn, người đó sẽ được ở lại."

 

Không còn sự bảo bọc của Phó Trì, Lâm Thiển Thiển cũng giống tôi, bắt đầu phải ra ngoài làm việc, phỏng vấn.

 

Tôi bật ngay dậy khỏi giường.

 

"Cảm ơn chủ biên, em nhất định sẽ trân trọng cơ hội này."

 

Đây là lần đầu tiên tôi được tham gia phỏng vấn mảng tài chính kinh tế.

 

Đương nhiên không thể bỏ lỡ.

 

Tiện thể còn có thể trốn ra ngoài nghỉ ngơi một chút.

 

Tối đó, tôi thu dọn hành lý, nhắn tin cho Phó Yến: "Em đi công tác đây."

 

"Đi đâu?"

 

Để tránh bị anh ấy bắt về nhà, tôi nói bừa: "Hải Nam."

 

Một lúc sau, tôi thiếu tự tin bổ sung: "Dạo này anh dưỡng sức khỏe đi."

 

Tôi có thể tưởng tượng ra vẻ nhướng mày của anh ấy khi đọc tin nhắn.

 

Phó Yến không phản đối gì, chỉ nhắc tôi: "Chú ý an toàn."

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

Chân trước vừa ra khỏi cửa, chân sau chủ biên đã gọi điện tới.

 

"Đối tượng phỏng vấn đột xuất đến Hải Nam rồi, tôi đặt vé cho em rồi, tối nay đi luôn."

 

Thời gian gấp gáp, tôi còn chưa kịp hỏi gì, đã bị tống lên máy bay đến Hải Nam.

 

Máy bay hạ cánh xuống Tam Á.

 

Vừa mở cửa, hơi nóng ập vào mặt.

 

Phó chủ biên dẫn chúng tôi vào thẳng khách sạn năm sao ở địa phương.

 

Tôi vội vã về phòng chuẩn bị đề cương phỏng vấn, đột nhiên bị người ta chặn lại.

 

"Diệp Đường, cô giỏi lắm, hại tôi xong là trốn đến đây à?"

 

Phó Trì chặn tôi ở cửa: "Xem ra, sau khi theo anh trai tôi, cô sống cũng tốt nhỉ."

 

Nhớ lại vẻ giận dữ của anh ta lần trước, tôi chậm rãi lùi lại một bước.

 

Chính hành động này đã chọc giận Phó Trì.

 

Anh ta kéo giật lấy tôi: "Chạy cái gì, bám lấy tôi năm năm, giờ vô tình thế à."

 

 

====================