Một Giấc Chiêm Bao Mười Sáu Năm, Tỉnh Dậy Chỉ Còn Mình Tôi

Chương 9



 

Tôi mặt không cảm xúc nhìn cô ta: "Tống Chanh, cô đừng có vừa ăn cướp vừa la làng."

 

"Tính tôi tuy tốt, nhưng không có nghĩa là tôi hoàn toàn không biết tức giận."

 

"Trước đây không phải cô nói hai người là chân ái sao? Sao vậy? Chân ái của hai người chỉ kéo dài được chừng này thời gian thôi à?"

 

"Tôi đã nói rồi, tôi và Trần Trạch Viễn đã ly hôn."

 

"Tôi sẽ không và cũng không bao giờ giống như cô, khư khư ôm lấy một gã cặn bã không chịu buông tay."

 

"Trong mắt cô, anh ta là người không thể thiếu, nhưng với tôi, anh ta chẳng còn chút giá trị nào nữa."

 

"Tôi nhắc lại lần nữa, chuyện của hai người thì hai người tự đi mà giải quyết."

 

"Còn dám lôi lôi kéo kéo với tôi như vậy, cẩn thận tôi không khách sáo với cô đâu."

 

Tống Chanh ôm mặt, trong mắt tràn đầy oán hận.

 

Nhưng khi ánh mắt lướt ra phía sau tôi, tia oán hận đó lại biến thành sự hoảng loạn.

 

Tôi nhìn theo ánh mắt của cô ta, vừa vặn thấy Trần Trạch Viễn đang đứng ở cửa phòng bệnh.

 

Hộp cơm trong tay anh ta rơi xoảng xuống đất ngay khoảnh khắc tôi nhìn sang.

 

Tôi nghe thấy anh ta lẩm bẩm gọi tên mình: "Noãn Noãn."

 

Coi như Trần Trạch Viễn vẫn còn chút tính người.

 

Anh ta mạnh bạo kéo Tống Chanh đang vừa khóc vừa làm ầm ĩ ra khỏi phòng bệnh.

 

Trước khi ra ngoài, tôi còn nghe thấy tiếng Tống Chanh khóc lóc nỉ non.

 

"Trạch Viễn, anh nghe thấy không? Chị ấy không còn yêu anh nữa."

 

"Chị ấy đã không còn yêu anh rồi, tại sao anh vẫn muốn quay về tìm chị ấy..."

 

Tôi không nghe thấy tiếng Trần Trạch Viễn đáp lời.

 

Buổi chiều, Trần Trạch Viễn mang theo vẻ mặt đầy mệt mỏi quay lại phòng bệnh.

 

"Noãn Noãn, xin lỗi em."

 

Anh ta ngập ngừng xin lỗi tôi, trong giọng điệu đã không còn vẻ hiển nhiên như trước nữa.

 

Tôi chẳng buồn ngẩng đầu lên, nhạt giọng đáp: "Không cần xin lỗi, quản bạn gái của anh cho tốt, đừng để cô ta đến làm phiền tôi nữa là được."

 

Trần Trạch Viễn rõ ràng không ngờ tôi sẽ nói như vậy.

 

Anh ta thoáng hoảng hốt gọi tôi: "Noãn Noãn."

 

Tôi đưa tay ngắt lời anh ta: "Dừng lại, đừng gọi tôi như vậy nữa, quản bạn gái của anh cho tốt, và quản luôn cả bản thân anh đi. Từ nay về sau, tôi không muốn nhìn thấy cả hai người nữa."

 

Nói xong, tôi nhờ dì hộ lý đuổi anh ta ra khỏi phòng bệnh.

 

Phòng bệnh lại trở về với sự yên tĩnh.

 

Tôi nhìn về hướng Trần Trạch Viễn vừa biến mất ở cửa, đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.

 

Không phải mệt mỏi thể x/á/c, mà là mệt mỏi trong lòng.

 

Tình cảm mười sáu năm, cuối cùng lại biến thành cảnh tiểu tam đến cầu xin tôi đừng xen vào giữa bọn họ. Thật mỉa mai.

 

Dì hộ lý dè dặt dò xét sắc mặt của tôi, ướm hỏi: "Cô Khương này, cô có muốn chợp mắt một lát không?"

 

Tôi lắc đầu, cầm lấy cuốn tạp chí Lê Mặc Dương để lại trên đầu giường lật xem bâng quơ.

 

Chập tối, Lê Mặc Dương lại xuất hiện đúng giờ ở cửa phòng bệnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lần này trên tay cậu ấy không cầm hộp cơm, thay vào đó là một túi hoa quả.

 

"Hôm nay không ăn cháo nữa," Cậu ấy cười hì hì bước vào: “Để em bóc cho chị múi bưởi nhé, vitamin C rất tốt cho việc hồi phục sức khỏe đấy."

 

Tôi không nhịn được bật cười: "Cậu là bác sĩ nội trú hay là chuyên gia dinh dưỡng vậy?"

 

"Nhân viên bán thời gian." Cậu ấy nghiêm túc trả lời, nhưng động tác trên tay vẫn không dừng lại.

 

Hương bưởi thanh mát lan tỏa khắp phòng bệnh.

 

Tôi nhận lấy múi bưởi cậu ấy đưa, chợt nhớ tới cảnh Tống Chanh khóc lóc ầm ĩ ở đây lúc sáng, bất giác thở dài.

 

Lê Mặc Dương nhạy bén nhận ra sự thay đổi cảm xúc của tôi, khẽ hỏi: "Chị vẫn đang nghĩ đến chuyện của chồng cũ sao?"

 

"Không có." Tôi c.ắ.n một miếng bưởi: “Chỉ là đang nghĩ mười sáu năm rốt cuộc là quá dài hay quá ngắn."

 

Cậu ấy không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh bầu bạn với tôi.

 

Sắc trời ngoài cửa sổ dần tối lại, đèn trong phòng bệnh tự động bật sáng.

 

Ánh sáng vàng ấm áp bao phủ không gian nhỏ bé này, lại khiến tôi nảy sinh vài phần cảm giác an tâm.

 

"Khương Noãn." Lê Mặc Dương đột nhiên lên tiếng, giọng điệu nghiêm túc hơn bình thường rất nhiều.

 

Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy.

 

Vành tai cậu ấy lại đỏ ửng, nhưng ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào tôi: "Đợi sau khi chị xuất viện, em có thể chính thức theo đuổi chị được không?"

 

Dạ Miêu

Tôi ngẩn người.

 

"Tôi..." Tôi vừa định mở lời từ chối, cậu ấy đã giành nói trước.

 

"Chị đừng vội từ chối." Cậu ấy đứng dậy, vành tai đỏ đến mức gần như rỉ m/á/u: “Chị cứ tĩnh dưỡng cho tốt, đợi xuất viện rồi tính sau."

 

Nói xong, cậu ấy gần như là bỏ chạy khỏi phòng bệnh.

 

Tôi nhìn bóng lưng của cậu ấy, thở dài.

 

Cậu nhóc này.

 

Một tuần sau, tôi xuất viện.

 

Lê Mặc Dương đặc biệt xin nghỉ để đến đón tôi, nhưng bị tôi lấy lý do "đã có dì hộ lý giúp" để từ chối.

 

Không phải là không có thiện cảm với cậu ấy, chỉ là tôi của hiện tại vẫn chưa sẵn sàng để bắt đầu một mối quan hệ mới.

 

Về đến nhà, tôi đứng ở lối vào hít sâu một hơi.

 

Căn nhà này, đã từng chứa đựng tất cả tình yêu và sự kỳ vọng của tôi dành cho Trần Trạch Viễn. Còn bây giờ, nó chỉ là nhà của tôi, chỉ vậy thôi.

 

Tôi tự nấu cho mình một bát mì, ngồi trước bàn ăn chậm rãi ăn hết.

 

Điện thoại vang lên một tiếng, là tin nhắn Lê Mặc Dương gửi tới: [Chị về đến nhà chưa?]

 

Tôi trả lời: [Về đến rồi].

 

Cậu ấy lại nhắn: [Chị nghỉ ngơi cho tốt nhé, đừng để bản thân quá mệt. Chúc ngủ ngon.]

 

Đơn giản, chừng mực, nhưng lại ngập tràn sự quan tâm.

 

Tôi nhìn những dòng chữ trên màn hình, lại nhíu mày, nên nói rõ ràng với cậu ấy thế nào đây?

 

Những ngày sau đó, tôi dần quay lại với nhịp sống bình thường.

 

Ban ngày xử lý chút công việc, buổi tối đọc sách, thỉnh thoảng hẹn bạn bè đi ăn.

 

Lê Mặc Dương thỉnh thoảng sẽ nhắn tin tới, chia sẻ vài câu chuyện thú vị ở bệnh viện, hoặc hỏi tôi có ăn uống đàng hoàng không.