“Ta còn tưởng nàng ấy sẽ g.i.ế.c ngươi cơ, ngươi cũng khá biết sống đấy.”
Xảo Tâm đột ngột ngẩng đầu, vừa độc ác vừa kinh ngạc nhìn ta, cuối cùng cũng nhận ra rằng ta vốn không thật lòng giúp nàng ta leo lên vị trí kia.
Nàng ta hung dữ c.h.ử.i rủa.
Ta lười nhìn gương mặt ấy thêm nữa, xoay người lục rương lật tủ, tìm lại đồ của ta. Hoa cài, bộ diêu, trâm vàng, từng món từng món được ta lôi ra từ trong tủ của nàng ta.
Nàng ta lại lao lên, hung hãn kéo ta lại.
“Tiện nhân! Của ta… đây là của ta…”
Phiền c.h.ế.t đi được.
Không có nàng ta thì tốt biết bao.
Ta đẩy nàng ta ra, nàng ta lại nhào tới cướp.
“Tiện nhân! Cút! Đồ của ta mà ngươi cũng dám lấy!”
Phiền c.h.ế.t mất.
Ta bực bội quay người, thuận tay giật dải lụa trên lưng ghế xuống. Trước ánh mắt oán độc của nàng ta, ta đột ngột quấn dải lụa lên cổ nàng ta, dùng sức kéo sang hai bên.
Khi ấy, ta tựa như ác quỷ bò lên từ địa ngục.
“Đồ của ta, sao lại biến thành đồ của ngươi được?”
“Muốn có lắm à? Chờ ngươi xuống địa phủ, ngươi muốn bao nhiêu, ta đều đốt cho ngươi.”
Dải lụa từng chút từng chút siết c.h.ặ.t. Xảo Tâm há miệng, trong cổ họng chỉ phát ra tiếng thở khò khè thô nặng. Cuối cùng, cổ nàng ta vang lên một tiếng “rắc” kỳ dị, rồi hoàn toàn không còn động tĩnh.
Sau cùng, ta treo nàng ta lên xà nhà.
Làm xong tất cả, Chu ma ma đẩy cửa bước vào. Nhìn thấy hai chân lơ lửng giữa không trung, bà ấy giậm chân kêu lên:
“Ôi trời ơi, tiểu tổ tông của lão nô, sao người lại làm trò này nữa!”
Ta mặc kệ tiếng kêu than của bà ấy, tiếp tục lục rương lật tủ, nhét cây trâm vàng cuối cùng vào tay áo.
“Nàng ta lấy đồ của ta, ta đương nhiên phải lấy lại.”
Nhưng Xảo Tâm không chịu, ta cũng chỉ có thể dùng cách cũ.
Chu ma ma ngoài miệng oán trách, nhưng tay chân lại không hề chậm. Bà ấy kéo ghế qua, giật lại dải lụa, còn thắt thêm một nút, bảo đảm treo thật chắc.
Vừa làm, bà ấy vừa lải nhải:
“Lần trước ở trong am, người dạy dỗ tên khách hành hương dám chiếm tiện nghi của người, lão nô phải lau m.á.u suốt ba ngày đấy!”
Ta bất mãn bĩu môi:
“Lần này chẳng phải ta không làm bẩn sao?”
Sáng hôm sau, t.h.i t.h.ể Xảo Tâm được phát hiện. Không ai nghi ngờ là ta ra tay, chỉ cảm thấy nàng ta ở trong cung chịu uất ức, bị Quý phi trách phạt, nhất thời nghĩ quẩn nên tự vẫn.
Thẩm Vân Thanh đến, chỉ lạnh mắt liếc một cái, dáng vẻ còn lạnh lùng vô tình hơn cả ta.
Bà mẫu nói một câu xúi quẩy, rồi sai người qua loa chôn nàng ta.
Thẩm Vân Thanh chẳng những không than tiếc một câu vì cái c.h.ế.t của Xảo Tâm, thậm chí còn mượn danh nghĩa của ta vào cung, sốt ruột chạy đến trước mặt Quý phi để tỏ rõ sự trong sạch.
Kết quả, chàng bị người ta nhìn thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bên Ngự sử đài dâng tấu buộc tội chàng, nói chàng và Quý phi có tư tình.
Từ Phiên Nguyệt là người sốt ruột hơn bất kỳ ai. Nàng ta khóc đến đỏ mắt trước mặt hoàng đế, để lại di thư rồi treo cổ. May mà được cung nữ phát hiện kịp thời.
Hoàng đế đau lòng, hối hận xen lẫn, lúc này mới xóa bỏ nghi ngờ.
Quý phi trong sạch, nhật nguyệt có thể chứng giám.
Nhưng phía Thẩm Vân Thanh thì không được ổn cho lắm. Ngự sử đổi hướng, lần này nói Thẩm Vân Thanh to gan lớn mật, đơn phương mơ tưởng hậu phi.
Thật ra, phía sau chuyện này là phụ thân ta động tay.
Bà mẫu bị đợt lời đồn này dọa đến hồn bay phách lạc, tức giận mắng Thẩm Vân Thanh một trận m.á.u ch.ó đầy đầu.
“Con vẫn chưa quên được nữ nhân kia đúng không?”
“Đây là tội lớn c.h.é.m đầu đấy!”
Bà mẫu buông lời, dù thế nào cũng phải bảo chàng nghĩ cách xử lý mớ hỗn độn này cho ổn, không thể để người ta bắt được nhược điểm nữa.
Ta cũng dịu giọng khuyên:
“Phu quân, cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn cũng sẽ liên lụy cả nhà… Quý phi nương nương, chàng quên đi thôi.”
Vậy mà chàng còn có mặt mũi nói:
“Người trong sạch tự sẽ trong sạch… Có một loại yêu thích vượt khỏi tình cảm nam nữ, nàng thì hiểu gì?”
Ta suýt nữa bật cười thành tiếng.
Chàng trong sạch ở chỗ nào?
“Nhưng lời đồn đáng sợ hơn hổ dữ. Truyền qua truyền lại, sớm muộn cũng sẽ truyền đến tai Quý phi. Nàng ấy vô tội bị liên lụy, phu quân nỡ lòng sao?”
Mí mắt Thẩm Vân Thanh khẽ giật, để lộ vẻ không đành lòng.
Ta nhân lúc còn nóng liền rèn sắt:
“Chi bằng… chúng ta viên phòng đi?”
Thẩm Vân Thanh lập tức lộ vẻ chán ghét, ánh mắt trong nháy mắt lạnh xuống:
“Ta đã nói rồi, ta sẽ không chạm vào nàng. Ngoài vị trí Thẩm thiếu phu nhân ra, những thứ khác, nàng không xứng.”
Với câu trả lời của chàng, ta chẳng hề bất ngờ, chỉ cười nhẹ:
“Thiếp biết phu quân không thích nữ t.ử đến gần. Ý thiếp là diễn một vở kịch.”
Kế hoạch của ta rất đơn giản, chính là diễn một màn phu thê ân ái. Như vậy, lời đồn bên ngoài tự nhiên sẽ không đ.á.n.h mà tan.
Thẩm Vân Thanh trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vẫn gật đầu.
Đêm đó, ta dọn về chủ viện.
Bà mẫu biết chuyện, vui đến không khép được miệng, sớm sai ma ma thân cận chuẩn bị khăn trắng cho ta, còn canh ngoài cửa nghe động tĩnh.
Cả đêm, ta chỉ cần lay giường, kêu thành tiếng, rồi sai người khiêng nước, diễn đến giống y như thật. Còn Thẩm Vân Thanh thì giữ thân trong sạch, đọc sách suốt một đêm.
Sáng hôm sau, ta chích ngón tay, nhỏ một giọt m.á.u lên khăn trắng để giao việc cho ma ma.