Một Nén Hương Tàn

Chương 9



Trong lúc hoảng loạn, Thẩm Vân Thanh che ta sau lưng, hét lớn:

 

“Nương nương đừng sợ! Thần dù có c.h.ế.t cũng sẽ bảo vệ người chu toàn!”

 

Chàng muốn đóng đinh thân phận của ta, muốn dẫn mũi d.a.o của thích khách chĩa về phía ta.

 

Hô xong, chàng quay đầu nhìn ta một cái, vẻ mặt áy náy:

 

“Tề Lam Yên, coi như ta có lỗi với nàng. Ta không thể để Phiên Nguyệt xảy ra chuyện.”

 

“Chờ nàng c.h.ế.t rồi, ta sẽ xin cáo mệnh cho nàng.”

 

Thích khách từng bước áp sát.

 

Ta khẽ mỉm cười:

 

“Sao chàng biết… người c.h.ế.t nhất định là ta?”

 

Giữa lúc kiếm giương cung giương, ta thong thả mở miệng.

 

Thẩm Vân Thanh quay đầu nhìn ta, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc.

 

Ta cong môi cười.

 

Chỉ thấy những thích khách vốn đuổi riết không buông chúng ta, mũi đao đột nhiên đồng loạt đổi hướng, chĩa thẳng về phía Thẩm Vân Thanh.

 

Sắc mặt Thẩm Vân Thanh đột ngột thay đổi.

 

Không chờ chàng kịp phản ứng, ta đột ngột đẩy chàng về phía thích khách. Một tiếng “phập” vang lên, lưỡi d.a.o đ.â.m vào da thịt, rõ ràng mà ch.ói tai.

 

Dao trắng đ.â.m vào, d.a.o đỏ rút ra.

 

Thẩm Vân Thanh cúi đầu, nhìn mảng đỏ tươi lan ra trước n.g.ự.c mình, hai mắt trợn to, đầy vẻ không thể tin nổi.

 

Thích khách đ.â.m chàng hết d.a.o này đến d.a.o khác, mãi đến khi chàng không còn khả năng sống sót.

 

Những thích khách này là do ta sắp xếp. Từ đầu đến cuối, mục tiêu của họ đều là Thẩm Vân Thanh.

 

Hoàng đế đã nói, chờ Quý phi m.a.n.g t.h.a.i sẽ phong nàng ta làm hoàng hậu. Nhưng hoàng đế từ năm mười lăm tuổi đến nay, hậu cung vẫn chưa có ai mang thai.

 

Nếu Từ Phiên Nguyệt muốn làm hoàng hậu, nàng ta nhất định phải mang thai.

 

Ta gần như có thể đoán được, chuyến đi cầu con lần này của nàng ta, nói không chừng chính là muốn mượn giống từ Thẩm Vân Thanh.

 

Ta không dám cược, cũng không muốn c.h.ế.t cùng chàng.

 

Cho nên, vì những tháng ngày thanh tịnh của ta, đành mời chàng rộng lòng từ bi mà đi c.h.ế.t một chút.

 

Thẩm Vân Thanh c.h.ế.t đến không thể c.h.ế.t hơn.

 

Sau khi đạt được mục đích, thích khách trốn vào rừng, nháy mắt đã biến mất không còn bóng dáng.

 

Khi viện binh chạy đến, Thẩm Vân Thanh nằm trong tư thế che chở cho ta, sống động như một nam nhân thâm tình liều c.h.ế.t bảo vệ thê t.ử.

 

Ta không xây xước chút nào, khóc đến xé ruột xé gan:

 

“Cứu phu quân của ta! Chàng vì bảo vệ ta… cầu xin các người cứu chàng…”

 

Nói xong, hai mắt ta trợn trắng, ngất đi.

 

Thẩm Vân Thanh có được danh tiếng tốt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ai cũng nói chàng yêu thê t.ử như mạng, lấy thân chắn đao, giành cho ta một đường sống. Lại thương ta mệnh khổ, còn trẻ đã thành quả phụ.

 

Ta trước linh cữu mấy lần khóc ngất, ai oán thê lương, diễn trọn vai một nữ nhân đáng thương mất phu quân.

 

Bà mẫu thương ta, nơi nơi đều săn sóc xót thương ta.

 

Sau khi an táng Thẩm Vân Thanh thật long trọng, ta bắt đầu suy tính chuyện khác.

 

Từ Phiên Nguyệt là sủng phi của hoàng đế, cho nên hôm đó ta giữ lại mạng nàng ta. Nhưng nàng ta không ngốc, nàng ta biết Thẩm Vân Thanh tuyệt đối không thể nào vì ta mà c.h.ế.t.

 

Nàng ta nghĩ không ra điểm mờ ám trong đó, nhưng ta biết gian tình của bọn họ. Với tính tình của nàng ta, nàng ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ta.

 

Cho nên, bước tiếp theo, ta còn phải trừ bỏ Từ Phiên Nguyệt.

 

Lo xong tang sự, ta đột nhiên động t.h.a.i khí.

 

Bà mẫu gấp đến giậm chân, vội vàng gọi đại phu tới:

 

“Thai tượng của nó trước giờ vẫn tốt, bị thích khách truy sát cũng có thể gặp dữ hóa lành. Giờ sao đột nhiên lại động t.h.a.i khí?”

 

Đại phu bắt mạch, nói là trong lòng uất kết, bất an sợ hãi, chính là tâm bệnh.

 

Đại phu đi rồi, bà mẫu hỏi ta đang lo lắng chuyện gì.

 

Sắc mặt ta trắng bệch, dáng vẻ muốn nói lại thôi. Một lúc lâu sau, ta mới thấp thỏm lấy ra một chiếc rương từ dưới giường.

 

Đó là di vật của Thẩm Vân Thanh, đều là những thứ Từ Phiên Nguyệt từng tặng cho chàng.

 

Giày gấm nghìn lớp, gối mềm thêu hoa cúc, thậm chí còn có khăn tay thêu khuê danh của Quý phi.

 

Ta hoảng sợ nói:

 

“Con dâu có chuyện giấu mẫu thân.”

 

“Trước đây, phu quân thường bảo con vào cung, nói là quan tâm biểu tỷ Quý phi. Nhưng sau đó con mới phát hiện bọn họ không bình thường.”

 

“Những thứ này đều là Quý phi tặng cho phu quân. Đôi giày này là do Quý phi tự tay may, hoa cúc trên gối này là do nàng ấy từng đóa từng đóa chọn lựa.”

 

“Đây đều là vật bên người. Cung phi bình thường tuyệt đối sẽ không tùy tiện tặng cho ngoại thần, nhưng phu quân ngày ngày giữ bên mình, chưa bao giờ cho người khác chạm vào.”

 

Ta đè khóe mắt, nước mắt lưng tròng:

 

“Phu quân xảy ra chuyện, Quý phi liền bệnh…”

 

Ta càng nói, sắc mặt bà mẫu càng khó coi.

 

Ta nắm lấy tay bà ấy:

 

“Mẫu thân, phu quân đã không còn nữa, phía chàng đã không còn gì để điều tra. Nhưng phía Quý phi… nếu có ai tìm ra sơ hở gì, cả nhà chúng ta đều sẽ bị liên lụy.”

 

Đáy mắt bà mẫu dần sinh ra hận ý.

 

Tuy nói thích khách là ngoài ý muốn, nhưng lúc đó ta và Từ Phiên Nguyệt đã đổi y phục. Nếu không phải chàng muốn bảo vệ nàng ta, để ta thành mục tiêu của thích khách, chàng sẽ không c.h.ế.t.

 

Tính đi tính lại, chính là Quý phi hại c.h.ế.t con trai bà, sao bà có thể không hận?

 

Bà mẫu nghiến răng, vỗ tay ta như đang an ủi, âm trầm nói:

 

“Chuyện này giao cho nương xử lý. Con cứ an tâm dưỡng thai.”