Một Niệm Nam Châu

Chương 12



Lý phu nhân nghe xong, cạn lời một lúc lâu: “Lão phu nhân nói không sai, ngươi là đứa rộng rãi thông tuệ. Nguyên Trinh nhiều năm quản gia, lại phải gánh trách nhiệm bên ngoài, tâm tư luôn nặng nề. Cưới một người lòng dạ rộng rãi như ngươi, đối với hắn cũng xem như thỏa đáng. Ôi, vạn sự đều là duyên.”

 

Bà để lại một đống lễ vật rồi rời đi.

 

Ta khó hiểu nhìn Bích Hà nói: “Sao ai cũng tới tặng lễ vật cho ta vậy?”

 

Bích Hà cười nói: “Là hầu gia phân phó.”

 

Ta nghĩ một lát, bừng tỉnh: “À, đầu danh trạng, người không thích ta cũng phải nghẹn lại mà nhịn.”

 

Bích Hà cúi đầu nhịn cười: “Nhị cô nương thông tuệ, tạm thời có thể xem như là ý này. Hầu gia sớm đã hạ lệnh, tuyệt đối không cho người trong nhà để người chịu nửa phần ấm ức.”

 

Chẳng bao lâu sau, nhị cô nương cũng tới.

 

Nàng vui mừng hớn hở chúc mừng ta: “Tốt quá rồi! Ta đã nói cô nương tốt như ngươi nhất định có thể gả được lang quân như ý. Đại ca ta tuy hung dữ, nhưng nếu huynh ấy thích một người, nhất định sẽ dâng cả trái tim mình ra. Vừa rồi ta đi ngang Minh Nguyệt cư nhìn thử, đại ca ta chắc chắn đã dụng tâm bố trí lắm.”

 

Nàng nói một đống lời may mắn, lại tặng ta thêm một đống lễ vật.

 

Ta vỗ vai mình nói: “Nào, để ta đỡ ngươi đi hái hoa.”

 

Nhị cô nương cười hì hì xách váy, đứng lên vai ta.

 

Hai chúng ta giống như đang diễn xiếc, chạy lung tung khắp sân.

 

Thẩm Nguyên Trinh bước vào, còn chưa kịp nói gì, nhị cô nương đã nhảy xuống, quay đầu chạy nhanh như thỏ.

 

Có thể thấy nàng thật sự sợ Thẩm Nguyên Trinh.

 

Ta cài đóa hoa nhị cô nương hái được bên tai Thẩm Nguyên Trinh, đ.á.n.h giá chàng vài cái, rồi tán thưởng: “Người đẹp hơn hoa, chàng đúng là đẹp thật. Sau này mỗi ngày ngủ dậy đều được nhìn thấy chàng, chẳng phải sung sướng đến mức bay lên trời sao.”

 

Thẩm Nguyên Trinh nghe xong, vành tai hơi đỏ.

 

Hạ nhân xung quanh vội vàng lui xuống.

 

Chàng nắm tay ta, hỏi: “Đêm qua vì sao bỗng chạy tới tìm ta?”

 

Ta ngửi được hương thơm trên người chàng, liền kiễng chân ngửi bên cổ chàng.

 

Ta thuận miệng nói: “Gặp ác mộng, mơ thấy chàng bị thương, nên mới đến xem chàng. Hương này trên người chàng thơm thật, cũng lấy một ít đến xông y phục cho ta đi.”

 

Chàng nghe xong, trước hết đáp một câu: “Được, cho nàng dùng.”

 

Thẩm Nguyên Trinh cúi đầu nhìn ta chăm chú: “Vì sao lại mơ thấy ta?”

 

Ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy thôi.

 

Ta vuốt mặt chàng, thẳng thắn nói: “Muốn hôn chàng, ngày nào cũng muốn hôn. Đêm qua ngủ bên cạnh chàng, ta cảm thấy rất yên lòng. Trời sáng mới lẻn về, bị tỷ tỷ bắt được, nàng đ.á.n.h ta một trận.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tai Thẩm Nguyên Trinh càng đỏ hơn, yết hầu khẽ động, thấp giọng nói: “Hôn kỳ đã chọn ngày gần nhất rồi.”

 

Ta thật sự nhịn không được, ghé tới muốn hôn chàng.

 

Thẩm Nguyên Trinh tránh ta, vẫn truy hỏi đến cùng: “Rốt cuộc nàng vừa mắt con người ta, hay vừa mắt thân thể ta? Khi ta cầu cưới nàng, nàng đồng ý quá nhanh, khiến lòng ta bất an. Rõ ràng mấy ngày trước, nàng còn một lòng muốn gả cho ngũ đệ.”

 

Chàng không cho ta hôn.

 

Ta bèn lùi lại mấy bước, cầm cửu liên hoàn nhị cô nương tặng lên nghịch, không để tâm nói: “Tỷ tỷ mong ta gả chồng, ta liền gả thôi, đỡ cho nàng cả ngày lo lắng, không tốt cho hài t.ử. Ngũ thiếu gia cũng xem như vừa mắt. Nếu gả cho hắn, nhiều lắm mỗi ngày hôn hắn một hai lần. Nhưng gả cho chàng, mỗi ngày ta muốn hôn chàng một hai trăm lần. Khác biệt chính là vậy đó.”

 

Thẩm Nguyên Trinh đoạt lấy cửu liên hoàn của ta, hỏi: “Nếu ta và tỷ tỷ nàng cùng rơi xuống nước, nàng cứu ai?”

 

Ta chỉ chàng: “Cứu chàng. Tỷ tỷ ta bơi còn giỏi hơn ta, không cần ta cứu.”

 

Thẩm Nguyên Trinh lại hỏi: “Nếu nàng chỉ có một bát lãnh viên t.ử, ta và tỷ tỷ nàng đều muốn ăn, nàng cho ai?”

 

Ta chỉ chính mình: “Cho ta. Tỷ tỷ thương ta, chắc chắn sẽ không nỡ tranh với ta. Nếu chàng dám tranh với ta, ta đ.á.n.h cho chàng rụng đầy răng.”

 

Thẩm Nguyên Trinh còn muốn hỏi tiếp.

 

Ta bịt miệng chàng lại, mất kiên nhẫn nói: “Đừng hỏi nữa. Ta nguyện ý gả cho chàng, tự nhiên là vì trong lòng cảm thấy chàng rất tốt. Nhưng nếu chàng hỏi yêu hay không yêu, ta cũng không nói rõ được, dẫu sao ta mới sống vẻn vẹn mười bảy năm, cơm còn chưa ăn đủ, nào có nghĩ được nhiều như vậy. Nếu chàng nhất quyết muốn hỏi, vậy mười năm sau hãy hỏi lại đi, nói không chừng khi ấy ta sẽ có đáp án.”

 

Thẩm Nguyên Trinh cười, kéo tay ta, tựa trán mình vào trán ta rồi nói: “Được, mười năm sau hỏi lại.”

 

Nhị cô nương, tứ thiếu gia, ngũ thiếu gia, ba người cùng quỳ trong từ đường mà ngẩn người.

 

Bọn họ vốn tưởng đại ca đã thành thân rồi, tâm tình hẳn sẽ tốt hơn, chắc chắn không còn nghiêm khắc như trước nữa.

 

Dẫu sao trước kia đại tẩu gây họa, đại ca đều nhắm một mắt mở một mắt cho qua.

 

Sao đến lượt bọn họ, nên phạt thế nào vẫn phạt đúng thế ấy.

 

Tứ thiếu gia nghĩ cả buổi, cuối cùng nghẹn ra một câu: “Rốt cuộc ta làm sai cái gì? Chẳng phải chỉ nhất thời nhanh miệng, gọi thẳng tên đại tẩu thôi sao?”

 

Ngũ thiếu gia ỉu xìu nói: “Vậy ta thì sao, ta lại làm sai cái gì, chẳng lẽ vì người trong lòng trước kia của ta có tên mang chữ Sênh sao?”

 

Đại ca thành thân ba năm, cùng đại tẩu cầm sắt hòa minh.

 

Chút chuyện thời thiếu niên của bọn họ đã sớm thành mây khói thoảng qua.

 

Ai biết đại ca lại hẹp hòi đến vậy.

 

Nhị cô nương căm phẫn bất bình nói: “Ta mới là người oan uổng nhất!”