“Thấy chưa! Cuối cùng hắn cũng lộ ra rồi! Ngoài miệng thì lúc nào cũng bảo không để ý, nhưng sau lưng lại hận ta tới mức này. Thẩm Độ Chu, ngươi hận ta tới tận xương rồi đúng không!”
Ta bình tĩnh hỏi.
“Vì sao hắn không được phép hận?”
Thẩm Tiễu lập tức sửng sốt.
Sau đó hắn càng nói càng kích động.
“Thẩm gia đã cho hắn cuộc sống tốt đẹp suốt hai mươi năm! Hắn từ nhỏ ăn ngon mặc đẹp, đi tới đâu cũng được khen là quý công t.ử. Ta chỉ chọc hắn vài lần mà hắn đã ôm hận lâu như vậy, chẳng phải đủ chứng minh hắn tâm địa nhỏ nhen, ngoài mặt giả nhân giả nghĩa hay sao?”
Ta nghe xong chỉ thấy buồn cười.
Thế gian này quả thật có rất nhiều người như vậy.
Miệng nói đạo lý rất lớn, giọng cũng đầy chính khí, nhưng nghe kỹ lại chỉ thấy từng câu đều vô lý.
Ba năm trước, trong Hình Luật Đường, ta cũng từng đứng một mình trước vô số ánh mắt như thế.
Tiếng trách mắng khi ấy đến giờ vẫn còn rất rõ.
“Trình Linh Vũ! Nếu không có Lăng Tiêu Tông, ngươi lấy đâu ra ngày hôm nay!”
“Ngươi có tư cách gì để oán hận!”
“Quỳ xuống nhận tội!”
Bởi vì Thẩm Độ Chu từng được sống giữa vinh hoa, nên khi bị kéo khỏi mây xanh rồi ném xuống bùn, người khác lại cho rằng hắn không nên có oán.
Bởi vì năm xưa ta từng đứng ở nơi cao nhất Lăng Tiêu Tông, được sư phụ cùng các vị trưởng bối thương yêu, cho nên đến khi ta bị hạ độc, bị giam giữ, người ta vẫn cảm thấy ta không có quyền trách hận.
Chỉ cần oán một câu, liền thành vong ân phụ nghĩa.
Chỉ cần biết hận, liền bị coi là lòng dạ xấu xa.
Đạo lý của nhân gian nhiều lúc quanh co đến mức chẳng còn biết đâu mới là lẽ phải.
Thẩm Tiễu nhìn nụ cười lạnh trên môi ta, khí thế bỗng yếu đi.
Hắn tiến lại hai bước.
“Trình Linh Vũ, ngươi đừng cười như vậy, ta nhìn mà thấy không yên lòng. Ta chỉ muốn nói rằng ta không xấu như ngươi tưởng. Chuyện ở đầu cầu năm ấy cũng có nguyên do. Trước đó hắn làm thơ châm chọc ta trong hội thơ, mà ta lại chẳng hiểu, còn đem bài ấy đọc lớn trước rất nhiều người. Sau đó ai cũng gọi ta là thiếu gia ngốc, ta tức quá nên mới nhất thời làm bậy.”
Ta nghe hắn giải thích, trong lòng lại vô thức nghĩ tới chuyện năm xưa.
Một cơn bực bị đè lâu ngày cũng theo đó dâng lên.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Ta thật sự chẳng muốn nghe hắn kể lể thêm.
Giọng điệu kia còn giống một đứa trẻ bị ức h.i.ế.p chạy tới mách người lớn.
Nhưng suy cho cùng, chuyện hai huynh đệ họ Thẩm đấu nhau thì có liên quan gì tới ta?
Ta nhìn hắn, chậm rãi hỏi.
“Ngươi thật sự cho rằng ta nhìn không ra Thẩm Độ Chu đang giả đáng thương trước mặt mình sao?”
Thẩm Tiễu mới được đón về nhà chưa tới nửa năm.
Còn Thẩm Độ Chu đã lớn lên trong Thẩm phủ suốt hai mươi năm.
Mười tuổi hắn đã bắt đầu học quản lý chuyện làm ăn.
Mười ba tuổi đã có thể thay vợ chồng Thẩm lão gia xuất hiện trong những cuộc thương nghị quan trọng.
Đến bây giờ, sản nghiệp nhà họ Thẩm trải khắp Giang Nam, thậm chí có mặt trên rất nhiều nơi của Hạ quốc, trở thành nhà giàu bậc nhất.
Một người có năng lực như vậy mà thật sự bị một Thẩm Tiễu mới trở về vài tháng ép tới mức không ngẩng đầu lên nổi, vậy chỉ có thể là hắn cố ý cho người khác nhìn thấy dáng vẻ ấy.
Trong Thẩm phủ hiện giờ, lời Thẩm Độ Chu nói có khi còn hữu dụng hơn lời hai vị gia chủ.
Thẩm Độ Chu nghe tới đó bỗng thở dài.
Nụ cười nơi khóe mắt dần rõ hơn, giống như cuối cùng cũng thôi che giấu.
Vẻ ngoài hắn vẫn dịu dàng, nhưng ánh mắt đã lộ ra sự sắc bén vốn có.
Hắn cong môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“A Vũ, trong lòng nàng, hóa ra ta lợi hại đến vậy?”
Ta liếc hắn.
Người này tâm tư sâu thật, nhưng ngoài điểm ấy ra thì quả thật chẳng có gì đáng chê.
Nếu hắn tự đưa tới cửa cho ta trêu, ta cũng không thấy cần phải từ chối.
Thẩm Tiễu lại như vừa phát hiện chuyện động trời.
“Ngươi đã biết hắn chẳng hiền lành gì mà vẫn ăn cơm với hắn, mua áo cho hắn, còn để hắn gần ngươi như thế?”
Ta bình thản đáp.
“Ta thấy vui thì chơi thôi. Có người tự nguyện tới trước mặt cho ta giải buồn, ta còn phải xua đi làm gì?”
Thẩm Độ Chu chẳng hề giận, ngược lại còn rót trà cho ta.
“Nàng nói nhiều rồi, uống chút nước đi.”
Ta đang chẳng vui, tiện tay phất một cái.
“Cả hai ra ngoài đi.”
Thẩm Tiễu lập tức cười.
“Nghe thấy chưa? Nàng bảo ngươi đi ra!”
Ta đá hắn một cái.
“Ngươi cũng đi.”
Thẩm Tiễu tức đến trợn mắt nhưng vẫn phải theo Thẩm Độ Chu ra ngoài.
Vừa bước khỏi cửa hắn đã giơ nắm tay định đ.á.n.h người, nhưng chẳng hiểu làm sao chân lại tự vấp vào nhau, cả người ngã lăn xuống sân.
Ta chống trán.
Thẩm Tiễu bò dậy, quay về phía sau gào.
“Các ngươi còn đứng đó làm gì, mau tới đỡ bổn thiếu gia!”
Không ai đáp.
Hắn quay đầu mới phát hiện phía sau mình trống không.
Tất cả thị tòng cùng tiểu tư trong viện đều đã đứng về phía Thẩm Độ Chu.
Ta nhìn cảnh ấy mà suýt bật cười thành tiếng.
Thẩm Tiễu lập tức quay về phía cửa sổ gọi ta.
“Nữ nhân hung dữ! Ngươi thấy chưa? Rõ ràng là hắn bắt nạt ta! Ngươi phải phân xử cho công bằng!”
Ta tựa bên cửa sổ nhìn hai huynh đệ tiếp tục giằng co.
Thẩm Tiễu hết lao trái lại lao phải, quyết tâm phải đ.á.n.h được Thẩm Độ Chu một cái.
Còn Thẩm Độ Chu bước qua bước lại ung dung như đang chơi cùng một con ch.ó nhỏ, từ đầu tới cuối chẳng để đối phương chạm được vào áo.
Ta bật cười.
Có hai người này trong nhà, về sau muốn buồn chán cũng khó.
Thẩm Độ Chu nhìn thấy Trình Linh Vũ cười vui vẻ thì cũng chẳng muốn tiếp tục trêu Thẩm Tiễu nữa.
Trở về thư phòng, hắn vừa bước qua cửa đã nhìn ra căn phòng từng bị người lục soát.
Một ám vệ âm thầm xuất hiện.
“Điện hạ, quả nhiên Thẩm Tiễu đã tới tìm đồ, đúng như người dự liệu.”
Thẩm Độ Chu tới bàn, mở chiếc hộp gỗ.
Quyển thủ ký vẫn nằm nguyên chỗ cũ.
Nhìn thấy nó, hắn lại hơi tiếc.
Thẩm Tiễu đúng là ngốc, tìm khắp phòng mà ngay cả thứ quan trọng nhất cũng không lấy được.