Mùa Đông Đầy Tuyết Trắng, Hẹn Cả Đời Không Xa

Chương 23



Mùa đông năm thứ mười sau khi kết hôn, thành phố D đón trận tuyết đầu mùa.

Từ sáng sớm, tuyết đã rơi lặng lẽ ngoài khung cửa kính. Con phố trước trường Đại học phủ một màu trắng mềm mại, cây ngô đồng ven đường cũng khoác đầy sương tuyết. Trong cửa hiệu nhỏ nằm ở góc phố Triêu Dương, tiếng nhạc cổ phong khe khẽ vang lên, hương trà nóng quẩn quanh trong không khí.

Ôn Bắc Bắc ngồi phía sau quầy, khoác chiếc áo len màu kem rộng thùng thình, cúi đầu sửa lại chuỗi vòng ngọc mới nhập về. Mái tóc đã dài hơn nhiều năm trước, mềm mại buông xuống vai. Ánh nắng mùa đông xuyên qua lớp kính, phủ lên người cô một tầng sáng dịu dàng.

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng chuông leng keng.

Một cô sinh viên ôm tập tài liệu bước vào, vừa phủi tuyết trên vai vừa cười hỏi:

“Cô Ôn, hôm nay thầy Tần không ở đây ạ?”

Ôn Bắc Bắc ngẩng đầu lên, cong mắt cười:

“Thầy ấy lên lớp rồi.”

“Em biết ngay mà.” Cô sinh viên cười hì hì, “Trong khoa ai cũng nói chỉ cần tìm cô Ôn là chắc chắn tìm được thầy Tần.”

Bắc Bắc bật cười khẽ.

Nhiều năm trôi qua, mọi người trong trường đều đã quen với việc hai người luôn xuất hiện cạnh nhau. Một người là giáo sư khoa Văn trẻ tuổi nổi tiếng ôn hòa điềm đạm, một người là giảng viên khảo cổ trầm lặng hướng nội. Hai người tưởng chừng hoàn toàn khác biệt, cuối cùng lại sống cùng nhau bình yên đến vậy.

Cô sinh viên mua xong đồ lưu niệm rồi rời đi. Trong cửa tiệm lại yên tĩnh.

Ôn Bắc Bắc chống cằm nhìn ra ngoài trời tuyết.

Có đôi lúc cô vẫn cảm thấy tất cả giống như một giấc mộng rất dài.

Từ năm mười tám tuổi gặp được Tần Duẫn Chi, đến lúc trưởng thành, yêu anh, gả cho anh, rồi cùng anh đi qua mười năm xuân hạ thu đông.

Người đàn ông ấy vẫn giống như ngày đầu tiên cô gặp.

Ôn hòa.

Kiên định.

Là nơi khiến cô chỉ cần quay đầu lại liền cảm thấy an tâm.

Tiếng mở cửa vang lên lần nữa.

Một luồng khí lạnh theo gió tràn vào.

Ôn Bắc Bắc còn chưa kịp ngẩng đầu, một bàn tay đã nhẹ nhàng phủ lên gáy cô.

“Ngồi gần cửa như vậy không lạnh sao?”

Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.

Ôn Bắc Bắc lập tức cười, quay đầu lại nhìn anh.

Tần Duẫn Chi đứng phía sau cô, trên áo khoác còn vương vài bông tuyết chưa tan. Anh tháo khăn quàng cổ xuống, thuận tay quấn lên cổ cô.

“Không phải nói hôm nay anh dạy đến chiều sao?” Cô hỏi.

“Tan tiết sớm.” Anh cúi đầu nhìn bàn tay cô lạnh ngắt, khẽ nhíu mày, “Lại không chịu bật sưởi.”

Ôn Bắc Bắc chột dạ rụt tay lại.

hằng nguyễn

Mười năm rồi, cô vẫn luôn sợ lạnh, lại lười chăm sóc bản thân. Mà Tần Duẫn Chi cũng vẫn như trước, chuyện gì liên quan đến cô đều phải tự mình để ý.

Anh ngồi xuống bên cạnh cô, lấy bình giữ nhiệt trong túi ra đặt lên bàn.

“Uống đi.”

“Là gì vậy?”

“Trà gừng.”

Ôn Bắc Bắc lập tức nhăn mặt:

“Không thích.”

“Phải uống.”

Cô nhìn anh, nhỏ giọng thương lượng:

“Em uống một nửa thôi được không?”

Tần Duẫn Chi bật cười, đưa tay véo nhẹ má cô:

“Ôn Bắc Bắc, em bao nhiêu tuổi rồi?”

“Ba mươi hai.”

“Vậy sao còn giống trẻ con thế này?”

Bắc Bắc nghiêng đầu tựa lên vai anh, cười rất khẽ:

“Bởi vì có anh chiều em.”

Tần Duẫn Chi nhìn cô, trong ánh mắt dần hiện lên ý cười bất đắc dĩ cùng dịu dàng quen thuộc.

Đúng vậy.

Mười năm rồi.

Anh vẫn chiều cô như ngày đầu tiên.



Buổi tối, tuyết rơi càng lớn.

Hai người đóng cửa tiệm sớm rồi đi bộ trở về nhà.

Con đường phủ tuyết trắng xóa, dưới ánh đèn đường vàng nhạt, bóng dáng hai người kéo dài trên mặt đất.

Ôn Bắc Bắc nhét tay vào túi áo anh, vừa đi vừa ngẩng đầu nhìn tuyết rơi.

“Duẫn Chi.”

“Ừ?”

“Anh còn nhớ lần đầu tiên chúng ta nắm tay không?”

“Nhớ.”

“Lúc đó em thật sự hồi hộp muốn c.h.ế.t.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tần Duẫn Chi cười khẽ:

“Anh biết.”

“Anh biết?”

“Ừ.” Anh nghiêng đầu nhìn cô, “Tay em run suốt.”

Ôn Bắc Bắc đỏ mặt, lập tức phản bác:

“Em đâu có.”

“Có.”

“Không có.”

“Được rồi.” Anh cười dịu dàng, “Em nói không có thì là không có.”

Bắc Bắc hừ một tiếng, lại dựa sát vào người anh hơn.

Đi được một đoạn, cô bỗng nhiên dừng bước.

“Duẫn Chi.”

“Hửm?”

“Em cảm thấy mình rất may mắn.”

Anh cúi đầu nhìn cô.

Ôn Bắc Bắc đứng giữa trời tuyết, hàng mi phủ hơi nước mỏng manh. Cô nhìn anh rất lâu, sau đó mới nhỏ giọng nói:

“May mắn vì năm đó em đã thích anh.”

“May mắn vì anh cũng thích em.”

“May mắn vì suốt nhiều năm như vậy…anh vẫn luôn ở đây.”

Gió lạnh thổi qua.

Tần Duẫn Chi kéo khăn quàng cao hơn cho cô, rồi cúi đầu hôn nhẹ lên trán người con gái trước mặt.

Giọng nói anh thấp mà dịu dàng.

“Ôn Bắc Bắc.”

“Ừm?”

“Người may mắn là anh.”

Bắc Bắc ngây người.

Anh ôm cô vào lòng giữa trời tuyết trắng xóa, nhẹ giọng nói tiếp:

“Anh từng nghĩ cuộc đời mình sẽ rất bình thường. Đi dạy, đọc sách, sống yên ổn hết một đời.”

“Nhưng em xuất hiện.”

“Sau đó anh mới biết…thì ra yêu một người sẽ khiến thế giới trở nên mềm mại như vậy.”

Hốc mắt Ôn Bắc Bắc bất giác đỏ lên.

Mười năm rồi.

Người đàn ông này vẫn luôn dịu dàng đến mức khiến cô muốn khóc.

Cô vùi mặt vào n.g.ự.c anh, nhỏ giọng hỏi:

“Vậy nếu có kiếp sau thì sao?”

Tần Duẫn Chi bật cười:

“Em còn tin có kiếp sau à?”

“Tin chứ.”

“Vậy kiếp sau em muốn làm gì?”

Ôn Bắc Bắc suy nghĩ thật lâu, rồi nghiêm túc nói:

“Vẫn muốn gặp anh.”

“Vẫn muốn thích anh.”

“Nhưng lần này…em muốn lớn hơn anh một chút.”

“Tại sao?”

“Để em chăm sóc anh.”

Tần Duẫn Chi lặng đi vài giây, cuối cùng bật cười thành tiếng.

Anh ôm c.h.ặ.t cô hơn giữa màn tuyết mùa đông.

“Được.”

“Nếu thật sự có kiếp sau.”

“Vậy đổi em che chở anh.”

Xa xa phía cuối con đường, tiếng nhạc từ một cửa hàng nhỏ theo gió bay tới.

Vẫn là bài hát quen thuộc ấy.

“Bắc phương hữu giai nhân,

Tuyệt thế nhi độc lập…”

Tuyết vẫn lặng lẽ rơi.

Mà năm tháng dài lâu sau này của họ, cũng sẽ giống như thế.

Bình yên.

Ấm áp.

Có người mình yêu ở bên cạnh.

Chỉ vậy thôi, đã là hạnh phúc lớn nhất của cả một đời người.