Hơn nữa còn cố tình hạ thấp giọng, khiến tiếng “chị” ấy trở nên mập mờ vô cùng, ngược lại còn làm tôi thấy mất tự nhiên.
Tôi vội nhắm mắt, ngả đầu vào ghế rồi chuyển chủ đề:
“Tôi ngủ đây. Đến nơi thì gọi tôi nhé.”
Thành Tố cười như không cười.
“Vâng, chị...”
“...”
Trong lúc mơ màng, tôi cảm giác như có thứ gì đó khẽ bao bọc lấy mình.
Tôi theo phản xạ mở mắt.
Đập vào mắt là Thành Tố đang cầm điện thoại chụp ảnh selfie.
Khuôn mặt to đùng của tôi chiếm trọn phía trước khung hình, còn cậu ấy thì liên tục bấm nút chụp, chụp liền mấy tấm.
Đến khi tôi kịp phản ứng, định lao tới cướp điện thoại thì cậu ấy đã nhanh tay giấu ra sau lưng.
“Xóa đi.”
Tôi ra lệnh.
Cậu ấy nhìn tôi, cười đầy bướng bỉnh.
“Không.”
“Xóa đi. Xóa đi… Xấu c.h..ết được.”
“Không xấu, đẹp lắm.”
Hai người giằng co mấy hiệp.
Cuối cùng tôi chỉ đành giả vờ giận dỗi.
Lúc này cậu ấy mới chịu đầu hàng.
“Được rồi, chị đừng giận. Em xóa là được.”
Mục đích đạt được, tôi lập tức đổi sắc mặt, cười tươi.
“Ừm, em trai ngoan lắm.”
“...”
5
Xuống máy bay, chúng tôi lại ngồi xe thêm hơn một tiếng đồng hồ nữa.
Khi đến homestay mà tổ chương trình sắp xếp trên đảo Đông Lý thì trời đã tối.
Vừa bước xuống xe, vô số ống kính đã lập tức hướng về phía chúng tôi.
Sự căng thẳng trên mặt tôi gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Mấy lần Thành Tố định mở cửa xe đều bị tôi ngăn lại.
“Đợi đã... để tôi hít sâu thêm một hơi.”
Tôi sợ lát nữa đứng trước ống kính sẽ căng thẳng đến mức quên cả thở, rồi ngạt mà ngất ngay tại chỗ, trở thành người đầu tiên trong lịch sử ngất xỉu vì sợ máy quay.
Nếu thật vậy, chắc chắn sẽ trở thành nỗi nhục cả đời của tôi.
Tôi tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra.
Đúng lúc tôi đang cố tự cổ vũ bản thân trong lòng, Thành Tố bỗng đưa tay trái ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay phải đang siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m của tôi.
Đầu ngón tay cậu ấy len vào khe hở giữa lòng bàn tay tôi.
Đợi đến khi bàn tay tôi hoàn toàn thả lỏng, cậu ấy mới lật tay lại, bao trọn cả bàn tay tôi trong lòng bàn tay mình.
“Chị đừng sợ. Có em ở đây.”
“Chị chỉ cần đi theo em là được.”
Ánh mắt cậu ấy chân thành mà kiên định.
Tựa như một cơn gió mát giữa ngày hè oi ả, dễ dàng xua tan mọi thấp thỏm và bất an trong lòng tôi.
Cửa xe mở ra.
Cậu ấy nắm tay tôi, mặc kệ bao ánh mắt của nhân viên và máy quay đang dõi theo, thản nhiên bước vào trong.
Hai cặp khách mời còn lại vốn đang ngồi trò chuyện trong phòng khách.
Thấy chúng tôi đến, tất cả đều lịch sự đứng dậy chào đón.
Thành Tố khiêm tốn chào hỏi mọi người, rồi mới vòng tay ôm vai tôi, giới thiệu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đây là Ôn Nghi, bạn gái của tôi.”
Tôi cũng nở nụ cười xã giao, cúi người bốn mươi lăm độ chào mọi người.
“Xin chào các tiền bối, em là Ôn Nghi. Rất vui được gặp mọi người. Mong thời gian tới sẽ nhận được sự giúp đỡ của mọi người.”
Vừa ngẩng đầu lên, tôi lập tức cảm nhận được một ánh mắt đầy ẩn ý đang không hề che giấu, chậm rãi đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới.
Là Trình Giai Duyệt.
Cô ấy và Nghiêm Văn Vũ mới công khai yêu nhau chưa lâu.
Theo lý mà nói, đây hẳn là lúc tình cảm mặn nồng nhất.
Rùa
Thế nhưng hai người lại đứng cách nhau gần nửa cánh tay, từ đầu đến chân đều toát lên cảm giác "chúng tôi cũng không thân lắm".
Thấy tôi nhìn lại, Trình Giai Duyệt lập tức mỉm cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chỉ là nụ cười ấy không hề chạm đến đáy mắt.
Ánh mắt cô ấy lướt sang Thành Tố, trong đôi mắt khẽ gợn lên từng đợt sóng nhỏ.
Sau khi mọi người ăn tối xong, ai cũng trở về phòng thu dọn đồ đạc.
Lúc này tôi mới hỏi Thành Tố:
“Cậu và Trình Giai Duyệt... có phải quen nhau từ trước không?”
Theo tôi biết, hai người chưa từng hợp tác đóng phim, cũng chưa từng có bất kỳ mối liên hệ công khai nào.
Nhưng ánh mắt Trình Giai Duyệt nhìn Thành Tố tuyệt đối không hề đơn thuần.
Rõ ràng trước đây hai người từng có giao điểm nào đó.
Chỉ là không ai biết mà thôi.
Thành Tố không cần suy nghĩ đã đáp:
“Hồi mới ra mắt, lúc em đóng vai cảnh sát trong bộ phim đầu tiên, chẳng phải em từng đến Học viện Biểu diễn học thêm một thời gian sao? Em với Trình Giai Duyệt học cùng lớp.”
Quả nhiên là quen nhau từ lâu.
“Vậy sao lúc nãy hai người lại giả vờ như không quen?”
“Đâu có giả vờ không quen. Chỉ là cũng chẳng cần thiết phải đặc biệt nhắc tới.”
Động tác sắp xếp vali của Thành Tố bỗng khựng lại.
Cậu ấy ngẩng đầu, ánh mắt đầy mong chờ nhìn tôi.
“Ôn Nghi... chị không phải đang ghen đấy chứ?”
“Làm gì có.”
Bị cậu ấy nói trúng tim đen, tôi lập tức quay đầu đi vào trong phòng ngủ, cố ý tránh tiếp tục nhìn cậu ấy.
Tổ chương trình chuẩn bị cho mỗi cặp đôi một căn phòng dạng suite.
Một phòng khách, một phòng ngủ và phòng tắm riêng.
Nhìn chiếc giường lớn trước mặt, suy nghĩ của tôi dần bay đi xa.
Hai má cũng từ từ nóng bừng.
Nhận ra mình đang nghĩ gì, tôi vội vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo.
Mình đang nghĩ linh tinh cái gì vậy.
Đúng lúc ấy, Thành Tố bước vào.
“Chị làm gì thế? Sao mặt đỏ vậy?”
Tôi lập tức giơ hai tay lên quạt lấy quạt để, cố hạ nhiệt cho mình.
“À... không có gì. Chỉ là trong phòng hình như hơi nóng thôi.”
“Vậy để em bật điều hòa.”
“Ừm...”
6
Hôm nay chưa phải ghi hình chính thức. Sau khi tổ chương trình quay một ít tư liệu về việc khách mời nhận phòng ở homestay và cùng nhau ăn tối, họ liền quay về khách sạn nơi nhân viên nghỉ lại.
Cả căn nhà được để lại cho chúng tôi, để mọi người nghỉ ngơi cho tốt.
Kể từ sau sự cố lên hot search hôm đó, khi lại ở riêng với Thành Tố trong một không gian nhỏ hẹp như thế này, hai người nhìn nhau không nói gì, quả thật không còn được tự nhiên thoải mái như lúc làm bạn nữa.