Mùa Hè Có Tiếng Lòng

Chương 1



 

Chia tay nhiều năm như vậy, tôi không ngờ mình lại gặp lại Trang Dục trong hoàn cảnh này.

 

Gần đây trên mạng tràn ngập những tin bôi nhọ về tôi.

 

Là một nữ minh tinh tuyến ba không chìm không nổi, công ty vốn dĩ đã muốn từ bỏ, xử lý lạnh bằng cách làm ngơ, chính người đại diện Cửu Cửu cứ khăng khăng đòi mời luật sư giúp tôi đ.á.n.h vụ kiện bảo vệ quyền danh dự này.

 

Hôm nay, luật sư hẹn chúng tôi gặp mặt ở quán cà phê.

 

Trang Dục thần thái tự nhiên ngồi run đùi ở đó, còn tôi thì phải tốn rất nhiều sức lực mới không quay đầu bỏ đi ngay lập tức.

 

Cửu Cửu giới thiệu ba hai câu xong liền đưa qua một xấp tài liệu:

 

“Hiện tại tình hình của chúng tôi là như thế này, đây là tư liệu tôi đã chuẩn bị."

 

Trang Dục xem qua từng tờ một, vô cùng tỉ mỉ, còn khẽ khựng lại một chút.

 

Tôi biết bên trong đó có những gì.

 

Hầu hết là ảnh chụp màn hình cư dân mạng c.h.ử.i bới tôi.

 

Cha phạm tội, bản thân ngồi bàn tiếp khách ở quán bar, được kim chủ bao nuôi, hạch sách ngôi sao...

 

Tôi ngồi trên đống lửa.

 

“Cho nên những thứ này đều là thật?"

 

Cửu Cửu ngẩn ra một lúc:

 

“Dĩ nhiên không phải..."

 

Trang Dục cười giễu một tiếng, ý vị thâm trường.

 

“...

 

Dù sao đi nữa, phần là thật cũng không hoàn toàn giống như trên đó viết...

 

Không muốn nhận thì thôi vậy, chúng tôi đi tìm người khác."

 

Trang Dục nhìn tôi một cái:

 

“Cô tưởng với ngân sách của các cô, còn có thể tìm được luật sư nào hợp hơn tôi sao?"

 

Anh sắp xếp lại giấy tờ trong tay, ra hiệu cho trợ lý phía sau đưa máy tính bảng qua.

 

Cửu Cửu nhìn những dòng ghi chú dày đặc, ngay lập tức im bặt.

 

Một luật sư trẻ tuổi như vậy ở công ty luật lớn tại Giang Thành có thể lên đến vị trí cộng sự cấp một, điều đó có nghĩa là doanh thu cá nhân mang lại cho công ty mỗi năm của anh là một con số khổng lồ.

 

Cửu Cửu thực sự không thể hiểu được, tại sao anh lại để mắt đến chút tiền lẻ này của chúng tôi.

 

Tôi cũng không thể hiểu được.

 

Dù sao lúc chia tay năm đó, chúng tôi chẳng thính vẻ gì là êm đẹp.

 

Cách đây không lâu, tôi còn xem video phỏng vấn của anh.

 

Trong video, gương mặt anh lạnh lùng, trả lời các câu hỏi còn lưu loát, thành thục hơn cả một người quanh năm đối mặt với ống kính như tôi.

 

“Nghe nói Luật sư Trang thời trẻ từng trải qua một mối tình oanh oanh liệt liệt, thậm chí còn từng nghĩ đến chuyện thôi học vì cô gái đó?"

 

Trang Dục khẽ cười:

 

“Khi đó tuổi còn nhỏ, chưa hiểu chuyện."

 

“Mọi người đừng học theo tôi."

 

2

 

Sau khi chúng tôi chào tạm biệt, Cửu Cửu đi thanh toán tiền.

 

Tôi đi vào nhà vệ sinh trước.

 

Cơn đau bụng kinh dữ dội kéo theo cả dạ dày co thắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng theo thái dương.

 

Vừa rồi gượng chống đỡ một lát, lúc này sắc mặt càng thêm trắng bệch.

 

Mùa đông rồi.

 

Sự u ám lảng vảng không tan.

 

Chỉnh sửa lại quần áo bước ra ngoài, đụng phải người đang đứng định vị nghịch bật lửa ở bên ngoài, tôi suýt chút nữa tưởng mình xuất hiện ảo giác.

 

Dung mạo Trang Dục vẫn xuất sắc như cũ, đôi mắt không có chút cảm xúc nào giấu sau cặp kính gọng bạc, khiến anh trông có vẻ hơi tuyệt tình.

 

Một bộ complet bốn mảnh may đo cao cấp, trên tay vắt một chiếc áo khoác măng tô, dáng vẻ tinh anh giới thượng lưu lúc này thực sự rất chỉn chu, vừa vặn.

 

Thế nhưng lời nói ra lại không mấy vừa vặn, thậm chí còn có chút khắc nghiệt.

 

“Hành hạ bản thân thành ra cái dạng này, rời xa tôi cô sống tốt gớm nhỉ."

 

“Cũng tạm, sống lay lắt qua ngày."

 

Đôi môi mỏng của Trang Dục mím c.h.ặ.t, tôi rất quen thuộc với biểu cảm này của anh, đây là điềm báo trước khi nổi giận.

 

“Không có việc gì thì tôi..."

 

“Đây là cái gì?"

 

Trang Dục kẹp một tờ tài liệu.

 

Tôi đang đeo kính áp tròng, rất dễ dàng bắt trọn nội dung trên đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hồ sơ bệnh án năm đó của tôi.

 

Uống thu/ốc ngủ quá liều.

 

Là tài liệu chứng minh tôi từng mắc bệnh trầm cảm.

 

Cửu Cửu chuẩn bị vô cùng chu đáo, tỉ mỉ, với những gì cô ấy biết về tôi thì có thể nghĩ đến cái gì đều tìm ra hết, chỉ lo nhỡ đâu có lúc dùng đến.

 

Vụ kiện, dư luận đều phải đ.á.n.h, nghe ý kiến của người có chuyên môn luôn không sai vào đâu được.

 

Thấy tôi không nói lời nào, Trang Dục nhấn mạnh từng chữ:

 

“Tôi hỏi cô, đây là cái gì?"

 

Tôi há hốc mồm, chợt nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay áp út của anh.

 

Ánh mắt nhói lên một cái.

 

Rõ ràng vừa rồi, trên tay anh vẫn trống trơn.

 

Tôi nở nụ cười:

 

“Khi đó tuổi còn nhỏ, chưa hiểu chuyện."

 

Trang Dục ngẩn ra.

 

Đáy mắt xẹt qua vẻ giận dữ.

 

Cửu Cửu vừa vặn đi tới, đang định chào hỏi:

 

“Trang..."

 

Trang Dục chỉ nói:

 

“Được."

 

Quay đầu bỏ đi thẳng.

 

Một câu nói của Cửu Cửu rơi rụng giữa chừng.

 

“...

 

Đẹp trai thì đẹp trai thật, sao tính tình kém thế không biết.

 

Tính cách của anh ta giống hệt mấy nghệ sĩ khó chiều trong giới giải trí ấy, nắng mưa thất thường!"

 

“Có thế không?"

 

“Dĩ nhiên..."

 

Cách đó không xa, trợ lý của Trang Dục phát hiện chúng tôi ở đây liền rảo bước đi tới:

 

“Luật sư Trang bảo tôi đưa cho cô cái này, Lâm tiểu thư, trời lạnh rồi, chú ý giữ ấm."

 

Lòng bàn tay ấm áp, tôi nhìn túi sưởi tay cô ấy đưa qua, không khỏi ngẩn người.

 

Cửu Cửu cũng ngẩn ra, vội vàng bẻ lái:

 

“...

 

Không có!

 

Tôi nhất định là hiểu lầm rồi."

 

Luật sư Trang, rõ ràng là một người đàn ông vô cùng tốt bụng!

 

Tôi khẽ thở hắt ra một hơi, nhưng sống mũi lại cay cay.

 

Cửu Cửu nhìn tôi một lúc, đột nhiên phản ứng lại điều gì đó:

 

“Hạ Hạ, hai người trước đây... quen nhau à?"

 

Còn không chỉ là quen nhau.

 

Nhưng thế thì đã sao, anh ấy đã kết hôn rồi.

 

3

 

“Trai đẹp, kết bạn WeChat không?"

 

Đây là tôi của 8 năm trước, trang điểm mắt khói phối với áo lông chồn, sống động một bà chị đại xã hội.

 

Nữ cảnh sát bộ mặt không mấy thiện cảm gõ gõ bàn:

 

“Phiền cô chú ý hoàn cảnh một chút, đây là ở đồn cảnh sát!"

 

“Chị cảnh sát ơi, những người như chúng em trên thị trường hôn nhân không được săn đón như các chị đâu, vã lấy chồng lắm rồi, thông cảm chút đi mà!"

 

Chị ấy bị sự trơ trẽn của tôi làm cho nghẹn lời, nhất thời lại không biết trả lời thế nào.

 

Trai đẹp ngẩng đầu, lạnh lùng liếc tôi một cái, không nói một lời lại tiếp tục cúi đầu lướt điện thoại.

 

Buổi tối ở quán bar có người uống quá chén xảy ra tranh chấp, không biết ai đã báo cảnh sát.

 

Tôi có mấy đứa đàn em bị cuốn vào trong đó, tôi qua đây nộp tiền bảo lãnh đón người.

 

Vừa mới bước vào cửa, tôi đã phát hiện Trang Dục có mặt ở đây.

 

Mặc một bộ đồ thể thao đơn giản, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn hơi thiên bạch, khóa kéo áo khoác kéo đến tận dưới cằm, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt trên có sống mũi ưu tú, chiếc ghế có chiều cao không mấy thân thiện khiến đôi chân dài của anh có chút không biết đặt vào đâu, trong sự sạch sẽ đẹp trai mang theo chút xa cách và lạnh lùng không dính khói lửa hồng trần.