Mua Một Sát Thủ Về Nhà, Ta Trở Thành Tiểu Kiều Phu?

Chương 106: Khởi hành vào kinh, huynh đệ trùng phùng



Sáng sớm hôm sau, sau khi dùng xong bữa sáng, Liễu Minh An và Khương Ngưng gọi một bát cháo từ điếm tiểu nhị. Nhưng khi bưng lên lầu, họ mới phát hiện người bị thương nặng trên giường đã biến mất.

"Hắn đi rồi sao?" Liễu Minh An nhìn căn phòng trống không, vô cùng ngạc nhiên. Rõ ràng bị thương nặng như thế, làm sao có thể xuống giường được chứ?

"Chắc là vậy rồi." Khương Ngưng thầm đoán đây là công hiệu của linh tuyền, giúp Vũ Văn Ngạn khôi phục khả năng hành động. Hắn dù sao cũng là một Vương gia, bị đ.â.m ba nhát, tự nhiên phải tìm cách để đ.â.m trả lại thôi.

Khương Ngưng tinh mắt nhìn thấy trên bàn có vật lạ, tiến lại gần xem thì thấy đó là một miếng ngọc bội màu xanh lục thẫm, viền khắc hoa văn phù vân, ở giữa dùng chữ tiểu triện khắc một chữ "Ngạn".

"Hắn để lại ngọc bội cho chúng ta làm gì?" Liễu Minh An cầm lấy ngọc bội, cảm nhận được sự mịn màng, ấm áp, vừa nhìn đã biết đây tuyệt đối không phải vật tầm thường.

"Có lẽ là muốn cho chúng ta biết, hắn nợ chúng ta một ân tình chăng." Khương Ngưng suy đoán. Vị Vương gia này cũng rất biết cách hành xử.

Liễu Minh An nghe vậy liền mỉm cười: "Cũng không biết sau này có còn cơ hội gặp lại không..."

"Có duyên ắt sẽ gặp lại thôi." Khương Ngưng thản nhiên nói.

Vì không còn cần phải chăm sóc người bị thương nữa, hai người quyết định khởi hành đi kinh thành theo đúng kế hoạch ban đầu.

Thế là ngay chiều hôm đó, sau khi dùng xong bữa trưa, Liễu Minh An và Khương Ngưng đã ngồi lên xe ngựa hướng về kinh thành.

Hai ngày sau, xe ngựa dừng lại trước cổng thành.

Quanh co mất hơn hai tháng trời, cuối cùng hai người cũng đã đi từ trấn Linh Sơn đến được nơi này.

Khương Ngưng ngước mắt nhìn bức tường thành cao sừng sững, nghĩ về linh hồn đã phải chịu bao tủi nhục rồi cuối cùng c.h.ế.t t.h.ả.m nơi đất khách quê người kia, trong lòng nhất thời dâng lên muôn vàn cảm xúc.

Nam Cung Linh, ta thay muội trở về rồi đây.

"Mọi người đều nói kinh thành phồn hoa, không biết thực tế sẽ như thế nào." Liễu Minh An không biết những gì Khương Ngưng đang nghĩ, y tỏ ra khá phấn khích khi nhìn dòng người ra vào tấp nập nơi cổng thành.

"Vậy thì chúng ta cùng vào xem cho biết." Khương Ngưng thu lại những suy nghĩ miên man, mỉm cười đáp lời.

Nhưng mới đi được vài bước, Khương Ngưng bỗng nhớ ra chuyện gì đó, nàng dừng lại, lấy từ trong hành lý ra một chiếc khăn che mặt đã lâu không dùng tới rồi đeo lên.

"A Ngưng, nàng đeo khăn che mặt làm gì vậy?" Liễu Minh An không hiểu hỏi.

Khương Ngưng đương nhiên là sợ gặp phải người quen, đặc biệt là người của phủ Thừa tướng, nếu vậy thì mọi chuyện sẽ nằm ngoài tầm kiểm soát.

Hiện tại Nam Cung Linh đang phải gánh chịu tiếng xấu là bỏ trốn theo trai, nếu bị người ta bắt gặp nàng đi cùng Liễu Minh An, chắc chắn mọi người sẽ mặc định y chính là kẻ đã cùng nàng tư thông.

Liễu Minh An không quyền không thế, chỉ là một thư sinh nghèo, nếu phụ thân của Nam Cung Linh vì thẹn quá hóa giận mà muốn trừng trị y, dù Khương Ngưng có đủ khả năng bảo vệ y khỏi bị tổn hại thân thể, cũng không cách nào giúp y tiếp tục con đường quan lộ một cách suôn sẻ được.

Trong thời đại mà miệng đời đáng sợ thế này, thật sự không còn cách nào khác.

Bản thân Khương Ngưng không quan tâm danh dự, nhưng nàng muốn Liễu Minh An phải luôn thanh bạch, lỗi lạc cả đời.

Để tìm một lý do hợp lý cho việc đeo khăn che mặt, Khương Ngưng vắt óc suy nghĩ một hồi, đành phải dày mặt lên tiếng: "Ta nghe nói kinh thành có rất nhiều vương tôn quý tộc, mà ta thì lại xinh đẹp... khụ, nhỡ đâu có công t.ử bột nhà nào nhìn trúng rồi muốn cưỡng đoạt dân nữ thì sao? Thôi thì cứ đeo khăn vào, phòng bệnh hơn chữa bệnh vậy."

Trực giác mách bảo Liễu Minh An rằng lý do này có gì đó không đúng, nhưng ngẫm lại, có lẽ Khương Ngưng sợ gặp phải kẻ thù nào đó ở kinh thành.

Liễu Minh An thở dài trong lòng, y đưa tay kéo nhẹ chiếc khăn của Khương Ngưng lên một chút, lại chỉnh lại vài sợi tóc cho nàng để che đi vầng trán trơn láng, chỉ để lộ đôi mắt ở bên ngoài.

"Thế này thì tốt hơn rồi, sẽ không có ai nhìn thấy nàng nữa." Liễu Minh An cười nói.

A Ngưng muốn giấu y, vậy thì cứ để nàng giấu đi.

Hai người tới kinh thành vào ngày mười ba tháng Giêng, cách kỳ Hội thí còn ba tháng, sau Hội thí còn có Điện thí, chờ đến khi mọi chuyện định đoạt xong xuôi, ít nhất cũng phải ở lại kinh thành nửa năm.

Liễu Minh An nhớ lại lời hẹn với Chu Dực và Trương Thuấn, sau khi vào kinh liền tìm một khách điếm ở tạm, nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau y dẫn theo Khương Ngưng vừa đi vừa hỏi đường đến phố Tích Xuân, tìm thấy t.ửu lầu Quân Duyệt của nhà Chu Dực.

Trước khi tận mắt nhìn thấy t.ửu lầu Quân Duyệt, Liễu Minh An cứ ngỡ nó cũng chỉ tương tự như t.ửu lầu Phúc Sinh, dù sao cũng là cùng một gia đình mở ra.

Đến khi thật sự đứng trước cửa t.ửu lầu Quân Duyệt, Liễu Minh An mới hiểu ra trấn Linh Sơn nhỏ bé so với kinh thành thật sự là một trời một vực. Tửu lầu Quân Duyệt này so với Phúc Sinh ít nhất phải lớn gấp ba lần.

Hai người vừa bước chân vào cửa, điếm tiểu nhị đã niềm nở nghênh đón: "Hai vị khách quan, muốn dùng bữa hay là trọ lại ạ?"

Liễu Minh An mỉm cười nói: "Ta tới đây để tìm người."

Điếm tiểu nhị vẫn giữ nụ cười, tiếp tục hỏi: "Dám hỏi khách quan muốn tìm ai? Nếu tiểu nhân biết thì có thể giúp một tay."

"Ta là bằng hữu của Chu Dực, ta tới tìm huynh ấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Liễu Minh An vừa dứt lời, điếm tiểu nhị liền quan sát y một lượt, sau đó hỏi dồn: "Khách quan, có phải ngài là Liễu công t.ử đến từ trấn Linh Sơn không?"

Liễu Minh An sửng sốt, đáp: "Đúng là ta."

"Chao ôi! Liễu công t.ử, cuối cùng cũng đợi được ngài rồi! Thiếu đông gia đã dặn dò chúng tiểu nhân từ sớm, hễ thấy ngài tới là phải báo ngay cho ngài ấy. Ngài cứ ngồi đây chờ một lát, tiểu nhân đi gọi thiếu đông gia ngay đây." Điếm tiểu nhị hớn hở nói xong, không đợi Liễu Minh An kịp phản ứng đã chạy vắt chân lên cổ lên lầu.

Liễu Minh An nhìn bóng dáng tiểu nhị biến mất trong chớp mắt, không nhịn được quay sang nói với Khương Ngưng: "Tên tiểu nhị này cùng một tính nết với Chu huynh, đều vội vã như vậy."

Khương Ngưng mỉm cười, cầm ấm trà trên bàn định rót cho mình một chén nước, vừa đưa lên môi mới sực nhớ mình đang đeo khăn che mặt. Thấy Liễu Minh An vẫn đang tò mò quan sát cách bài trí của t.ửu lầu Quân Duyệt, nàng đặt chén nước trước mặt y: "Chàng uống chút nước đi."

"Liễu đệ!"

Phía sau bỗng vang lên một tiếng gọi lớn, Liễu Minh An vừa đứng dậy quay đầu lại thì đã thấy một người lao tới ôm chầm lấy y.

"Ha ha ha... Liễu đệ, đệ tới rồi! Không ngờ lại nhanh như vậy! Tốt quá rồi!"

Chu Dực vui mừng hớn hở, vỗ bôm bốp vào lưng Liễu Minh An.

Các vị khách trong đại sảnh đều ngoái nhìn lại, thấy đây là màn huynh đệ lâu ngày trùng phùng thì cũng mỉm cười rồi quay lại tiếp tục dùng bữa.

"Chu huynh, lưng đệ sắp bị huynh vỗ sưng lên rồi đây." Liễu Minh An không chịu nổi sự 'nhiệt tình' của Chu Dực, đành phải dở khóc dở cười lên tiếng.

"Ha ha ha..." Chu Dực cười lớn rồi buông y ra, bấy giờ mới nhớ tới Khương Ngưng đang đứng cạnh, vội vàng chào hỏi: "Đệ muội à, đã lâu không gặp!"

Nghe thấy cách xưng hô này, đôi mắt Khương Ngưng cong lên như vầng trăng khuyết, nàng cười đáp: "Chu huynh, đã lâu không gặp."

"Đi thôi, đây không phải nơi để nói chuyện, chúng ta lên bao sảnh vừa ăn vừa tâm sự..." Chu Dực vừa nói vừa kéo tay áo Liễu Minh An dẫn lên lầu, không quên quay lại bảo Khương Ngưng "đệ muội theo sát nhé".

Chu Dực kéo Liễu Minh An vào một bao sảnh trên tầng ba, sai tiểu nhị dâng lên các món đặc sản, trong lúc chờ thức ăn thì không ngừng hỏi han, dáng vẻ giống hệt một vị huynh trưởng tận tâm đang lo lắng cho đệ đệ và đệ muội.

Khi biết Liễu Minh An và Khương Ngưng hiện đang ở tại một khách điếm khác trong kinh thành, Chu Dực lộ vẻ ngạc nhiên: "Sao không về nhà ta mà ở? Nhà ta thiếu gì phòng ốc, hà tất phải tốn tiền oan cho khách điếm?"

Liễu Minh An nói không tiện vì sợ quấy rầy, Chu Dực liền phô trương sự giàu có của mình: "Có gì mà không tiện, ta đâu có bắt đệ ở chung một chỗ với ta, chỉ có hai người các đệ ở thôi. Cả bốn khu tám phố ở kinh thành này nơi nào nhà ta cũng có sản nghiệp, các đệ muốn ở đâu nào? Cứ việc chọn thoải mái!"

Liễu Minh An chưa bao giờ thấy cảnh này, nhất thời ngây người không nói nên lời. Trước kia chỉ biết gia cảnh Chu huynh sung túc, không ngờ lại giàu nứt đố đổ vách đến mức này.

Khương Ngưng chợt nhớ ra điều gì đó, ánh mắt nàng lóe lên, cất lời: "Chu huynh, ta muốn ở phố Vãn Đông."

Dương mù từng nói, Vệ Phương Hùng sống ở phố Vãn Đông.

Khương Ngưng đoán Vệ Phương Hùng có lẽ cũng chỉ là một kẻ buôn người, rất có khả năng giống như Triệu Cường và Dương mù, lúc tiếp nhận Nam Cung Linh thì nàng đã ở trong tình trạng t.h.ả.m hại đó rồi.

Nhưng Vệ Phương Hùng ở kinh thành, Nam Cung Linh cũng là người kinh thành, vì vậy hắn rất có thể là mắt xích cuối cùng trong đường dây buôn bán này. Chỉ cần tìm được hắn để hỏi ra kẻ nào đã giao Nam Cung Linh cho hắn, Khương Ngưng có thể lần theo dấu vết tìm ra kẻ thù thực sự.

Chu Dực không chút do dự đồng ý ngay: "Được chứ! Ta có một tiểu viện ở phố Vãn Đông, nơi đó khá yên tĩnh, hai người tới đó ở là hợp lý nhất, cũng thuận tiện cho Liễu đệ chuyên tâm chuẩn bị cho kỳ Hội thí."

"Đa tạ Chu huynh!" Khương Ngưng chân thành cảm ơn.

Trong lúc ăn, Liễu Minh An hỏi thăm về Trương Thuấn.

Chu Dực xua tay nói: "Biểu tỷ của ta lại m.a.n.g t.h.a.i rồi, Trương Thuấn lo kinh thành quá lạnh lẽo không tốt cho việc dưỡng t.h.a.i nên đã dẫn nàng ấy đi về phía Nam đến Nam Quỳnh rồi, nơi đó giờ đang ấm áp lắm. Nếu hai người tới sớm hơn hai ngày, có lẽ chúng ta còn có thể cùng nhau ăn một bữa cơm chia tay."

"Đó quả là một tin mừng!" Liễu Minh An mỉm cười.

"Lúc đi đệ ấy còn dặn dò ta kỹ lưỡng, bảo ta nhất định phải tiếp đãi đệ thật chu đáo. Đệ ấy nói mình đã thất hứa, nhờ ta thay mặt nhận lỗi với đệ, đợi khi nào trở về sẽ đích thân tạ lỗi." Chu Dực vừa nói vừa bưng chén rượu lên uống cạn.

"Chu huynh nói quá lời rồi, giữa huynh đệ chúng ta không cần khách sáo như thế." Liễu Minh An giữ tay Chu Dực lại khi huynh ấy định rót thêm rượu.

"Ha! Ta biết ngay đệ sẽ nói thế mà, vậy mà đệ ấy còn không tin..." Chu Dực cười có chút đắc ý.

Sau khi rượu no cơm say, Chu Dực cùng hai người tới khách điếm họ đã đặt trước, thu dọn hành lý và trả phòng, sau đó dẫn họ đi về hướng phố Vãn Đông.

"Chính là chỗ này, Liễu đệ, đệ muội, sau này hai người cứ ở đây đi, rất thanh tịnh, ta tới tìm các đệ uống rượu cũng thuận tiện." Chu Dực đẩy cửa bước vào viện, rồi nhét chìa khóa vào tay Liễu Minh An.

Gà Mái Leo Núi

Nơi này quả thực có môi trường rất thanh nhã, hàng xóm xung quanh cách nhau khá xa, hầu như không nghe thấy tiếng ồn ào. Trong viện trồng đầy trúc, gió thổi qua nghe rì rào vui tai.

"Vậy hai người cứ nghỉ ngơi đi, hôm nay ta xin phép về trước. Lúc nãy khi các đệ tới, thực ra ta đang phải tính sổ sách, nếu để mẫu thân về thấy ta chưa làm xong là sẽ bị ăn mắng đấy..."

Chu Dực gãi đầu cười ngượng nghịu, dặn dò thêm vài câu hễ có việc gì cứ tìm huynh ấy rồi mới cáo từ.