Khương Ngưng hạ t.h.u.ố.c vào lúc hơn nửa giờ Dậu, kết quả xảy ra chút ngoài ý muốn, cuối cùng phải đến gần giờ Hợi nàng mới ra khỏi cửa.
Ngày mai chính là rằm tháng Giêng, Tết Nguyên Tiêu, vầng trăng trên bầu trời đã rất tròn, soi sáng thế gian rạng rỡ.
Khương Ngưng nhớ lại chuyện vừa rồi, trên mặt không ngăn nổi ý cười. Nàng thích dáng vẻ đầy si mê của Liễu Minh An khi hắn xáp lại gần hôn nàng, nàng thích gương mặt tuấn tú kia vì nàng mà hiện lên thần sắc mê loạn, còn cả những giọt mồ hôi rịn ra trên trán, và tiếng thở dốc không kìm nén được của hắn...
Khương Ngưng biết mình ngày càng lún sâu vào rồi, một chữ "tình" này, quả thực là diệu kỳ khôn xiết.
Đeo lên mạng che mặt, nàng nhẹ bước ra khỏi cửa, sau khi tiến vào không gian, Khương Ngưng liền đi về phía nhà của Vệ Phương Hùng.
Đi nhanh về nhanh, Khương Ngưng tự nhủ với bản thân, Liễu Minh An chắc chắn sẽ luôn đợi nàng.
Thuận lợi trèo tường vào sân nhà Vệ Phương Hùng, Khương Ngưng còn chưa kịp đứng vững thì bỗng thấy trong bụi cây tối đen bên cạnh lóe lên mấy điểm sáng xanh lục quỷ dị.
Đó là thứ gì?
Giây tiếp theo Khương Ngưng đã có câu trả lời.
"Gâu gâu gâu!"
Hai con ch.ó dữ lớn tiếng sủa vang rồi lao về phía Khương Ngưng, ánh mắt chúng hung ác, hàm răng trắng ởn nhe ra trong cái miệng đen ngòm, trông như muốn xé xác kẻ không mời mà đến là nàng.
Ánh mắt Khương Ngưng lạnh lùng, đoản đao từ trong không gian trong chớp mắt đã xuất hiện trên tay.
Hai con ch.ó kia chắc hẳn đã qua huấn luyện, chúng lao tới từ hai phía trái phải theo thế gọng kìm, với trọng lượng gần trăm cân cùng tốc độ nhanh như vậy, dù là một nam t.ử cường tráng cũng sẽ bị sức va chạm cực lớn này hất văng xuống đất.
Khương Ngưng quyết định thật nhanh, nàng lách người sang bên phải, vung chân đá mạnh vào đầu con ch.ó bên trái, cùng lúc đó, tay phải cầm ngược đoản đao, đ.â.m xéo lên trên thật mạnh vào cổ con ch.ó còn lại.
"Bịch!"
"Áu!"
Tiếng con ch.ó va xuống đất truyền tới, ngay sau đó là tiếng t.h.ả.m thiết kêu gào của con ch.ó còn lại.
Khương Ngưng rút đoản đao ra, con ch.ó bị đ.â.m trúng nằm rên rỉ trên mặt đất, còn con bị đá văng thì vật lộn vài giây rồi lại bò dậy, sủa vang định lao về phía nàng một lần nữa.
Nhưng Khương Ngưng không định dây dưa với nó nữa, nàng khẽ chuyển thân, lẩn vào trong không gian.
Vốn dĩ nàng không hề biết mặt Vệ Phương Hùng, cũng không thông thạo tòa đại trạch này, theo kế hoạch thì phải lục soát từng gian phòng một.
Thế nhưng sự xuất hiện của hai con ch.ó này đã giúp nàng tiết kiệm không ít công sức.
Hai con ch.ó dữ này chắc chắn là để trông coi nhà cửa, vừa rồi gây ra động tĩnh lớn như thế, nhất định sẽ dẫn người tới.
Quả nhiên, một lát sau có mấy người ăn mặc kiểu gia đinh chạy ra, nhìn thấy một con ch.ó nằm thoi thóp trên đất, một con khác thì sủa vang tại chỗ. Đám gia đinh nhận thấy có điểm bất thường, lập tức một kẻ chạy về hướng khác, miệng hô lớn: "Ta đi gọi lão gia."
Khương Ngưng kiên nhẫn chờ đợi, chưa đầy mấy phút sau, vài người đã vây quanh một lão già vội vã đi tới phía này.
Dương mù từng nói, Vệ Phương Hùng là đại ca của lão, bản thân Dương mù trông đã ngoài năm mươi, vậy thì lão già trước mắt này không ngoài dự đoán chính là Vệ Phương Hùng rồi.
"Lão gia, hình như có người đột nhập."
Thấy Vệ Phương Hùng, một tên gia đinh tiến lên đón, chỉ vào con ch.ó đang thở phì phò dưới đất nói.
Tên gia đinh cầm l.ồ.ng đèn phía sau bước lên, ánh nến soi vào người con ch.ó, có thể thấy rõ m.á.u tươi không ngừng tuôn ra từ cổ nó, đã nhuộm thẫm cả mảng lông xám.
Con ch.ó còn lại vẫn đang sủa loạn xạ xung quanh, Vệ Phương Hùng cau mày thật c.h.ặ.t, chất vấn: "Các ngươi có thấy người không?"
Mấy người đều lắc đầu, nói lúc bọn họ chạy tới thì đã thấy cảnh tượng này rồi.
Vẻ mặt Vệ Phương Hùng lộ rõ sự nghi hoặc, lão tự mình cầm lấy l.ồ.ng đèn, tỉ mỉ quan sát vệt m.á.u trên đất, kết quả phát hiện m.á.u chỉ nhỏ xuống đúng vị trí này, chân mày lão càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Gà Mái Leo Núi
"Mấy đứa các ngươi, tối nay không được ngủ, canh giữ ở ngoài viện cho ta."
Một lát sau, Vệ Phương Hùng đứng thẳng dậy, nghiêm giọng phân phó đám gia đinh, sau đó một mình cầm đèn đi về phía nào đó.
Khương Ngưng vội vàng bám theo trong không gian.
Lão ta tách lẻ rồi, không còn gì tốt hơn!
Vệ Phương Hùng đi vào viện, rồi chui tọt vào một căn phòng trông có vẻ đã bỏ không từ lâu.
Khương Ngưng bám sát theo sau, vào phòng mới phát hiện bên trong bày đầy những rương gỗ lớn nhỏ.
Vệ Phương Hùng đi thẳng tới một cái rương, tiếng "cạch" vang lên khi lão mở nắp, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ lấp lánh dưới ánh nến.
Là một bộ Kim Lũ Y!
Khương Ngưng sực nhớ tới lời Dương mù từng nói, Vệ Phương Hùng và lão thường lén lút buôn bán những thứ không thể đưa ra ánh sáng, chẳng biết bộ Kim Lũ Y này là được đào lên từ phần mộ của vị quý nhân nào.
Nhưng tất cả đều không còn quan trọng nữa, Khương Ngưng từ trong không gian hiện thân, thanh đoản đao còn dính m.á.u ch.ó trong nháy mắt đã kề sát cổ Vệ Phương Hùng.
Lưỡi d.a.o lạnh lẽo mang theo mùi m.á.u tanh chạm vào da thịt khiến đồng t.ử của Vệ Phương Hùng co rụt lại, lão không thể tin nổi định quay đầu nhìn xem kẻ tới là ai, thì liền nghe thấy một lời cảnh cáo.
"Đừng cử động, bằng không bộ Kim Lũ Y này sẽ trở thành y phục khâm liệm cho ngươi đấy."
Gian phòng này cách sân viện một khoảng, Vệ Phương Hùng có gào thét cũng chẳng ai nghe thấy, bởi vậy Khương Ngưng mới chọn đi theo lão vào đây.
Vệ Phương Hùng nuốt nước bọt, không dám động đậy dù chỉ một chút, giọng run rẩy hỏi kẻ sau lưng: "Là ai sai ngươi tới trộm Kim Lũ Y? Là Vương Bình phải không? Hắn trả ngươi bao nhiêu tiền, ta có thể trả gấp đôi, không, gấp ba lần..."
"Bớt lời vô nghĩa đi!" Khương Ngưng lạnh lùng ngắt lời lão già, ai thèm ba cái đồ của người c.h.ế.t chứ, lại còn là thứ lai lịch bất chính, không thể đưa ra ánh sáng này, thật đen đủi!
"Ta hỏi ngươi vài câu, hãy thành thật trả lời ta, nếu dám nói dối thì..."
"Không dám, không dám! Ngài hỏi gì tiểu nhân sẽ đáp nấy, bảo đảm biết gì nói nấy, tuyệt đối không giấu giếm nửa lời!"
Lời đe dọa của Khương Ngưng còn chưa dứt, Vệ Phương Hùng đã vội vàng lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ngươi cũng biết điều đấy!"
Khương Ngưng khẽ cười một tiếng, không hổ là đại ca của Dương mù, quả thực thức thời hơn lão ta nhiều.
"Nên làm mà, nên làm mà, ngài cứ hỏi đi ạ..." Vệ Phương Hùng run cầm cập tiếp lời.
Đã như vậy, Khương Ngưng cũng không muốn lãng phí thời gian, trực tiếp vào thẳng vấn đề: "Thượng tuần tháng bảy năm ngoái, Dương mù ở thành Khúc Thủy đến kinh thành tìm ngươi, ngươi đã giao cho lão ta một người nữ nhân bị c.h.ặ.t đứt tay chân, khuôn mặt cũng bị hủy hoại, dặn dò lão ta đem đi bán, còn đặc biệt nhấn mạnh phải để nữ nhân đó sống, bán càng xa kinh thành càng tốt, chuyện này chắc ngươi không quên chứ?"
Vệ Phương Hùng ngẩn người ra, mãi đến khi Khương Ngưng hờ hững hỏi một câu "Ngươi muốn c.h.ế.t sao", lão mới hoàn hồn đáp lại: "Không quên, không quên, tiểu nhân vẫn nhớ mà."
"Nữ nhân đó ngươi có quen biết không?"
"Không quen biết."
"Thương thế trên người nàng ta là do ngươi làm sao?"
"Không phải, lúc tiểu nhân gặp nàng ta thì nàng ta đã thành ra nông nỗi đó rồi."
Khương Ngưng thầm nhủ một câu "quả nhiên là vậy", mọi chuyện đều đúng như nàng dự đoán, Vệ Phương Hùng này cũng chỉ là một kẻ buôn người mà thôi, lão căn bản không biết gì về thân phận thật sự của Nam Cung Linh.
"Vậy là ai đã giao nàng ta cho ngươi?" Khương Ngưng hỏi tới vấn đề mấu chốt nhất.
Vệ Phương Hùng do dự một chút, cuối cùng vẫn khai ra: "Là Mã quản gia của phủ Thừa tướng."
"Mã quản gia của phủ Thừa tướng?" Khương Ngưng thâm trầm lặp lại một lần.
"Phải phải phải, chính là hắn đã sai người đưa ta đến một tư trạch ở ngoại ô kinh thành, giao nữ nhân kia cho ta. Lúc đó nàng ta nửa sống nửa c.h.ế.t, chỉ còn lại một hơi tàn, hắn bảo ta đem đi bán, còn dặn nhất định phải bán thật xa, tốt nhất là bán vào mấy cái thôn nhỏ nghèo nàn, không được để nàng ta c.h.ế.t..."
"Ngươi cứ thế mà nghe lời hắn sao? Hắn bảo ngươi làm gì, ngươi liền làm nấy à?" Giọng nói của Khương Ngưng lạnh đến thấu xương.
"Ta... ta cũng không còn cách nào khác, hắn đe dọa ta. Hắn nói nếu ta không làm theo, hắn sẽ báo quan tố cáo ta lén lút bán đồ tùy táng, ở Đại Lương đây là tội phải ngồi tù, ta cũng là bị ép buộc đến đường cùng thôi..."
Vệ Phương Hùng nói đến đây thì liên tục thở dài. Lẽ ra gã phải biết chuyện này không hề đơn giản, giờ thì hay rồi, bị người ta kề d.a.o vào cổ, đúng là xui xẻo tám đời. Kinh thành bao nhiêu kẻ buôn người như vậy, tại sao Mã quản gia lại cứ chọn trúng gã chứ, ôi!
"Tư trạch đó ở đâu?" Khương Ngưng lại hỏi.
"Không biết, ta thật sự không biết. Lúc vào và lúc ra ta đều bị bịt mắt, nhưng ta chắc chắn là nó không nằm trong thành, bởi vì xe ngựa đã đi hơn hai canh giờ, đoạn đường sau còn rất gập ghềnh, không thể nào là ở nội thành được." Vệ Phương Hùng khẳng định chắc nịch.
"Còn thông tin gì khác nữa không?"
"Còn gì nữa... còn gì nữa..."
Vệ Phương Hùng cố gắng nhớ lại, ngay lúc Khương Ngưng không còn hy vọng, định đ.á.n.h ngất gã để rời đi thì gã "a" lên một tiếng: "Mã quản gia còn định cho nữ nhân kia uống t.h.u.ố.c câm, muốn độc c.h.ế.t thanh quản của nàng ta, nhưng nàng ta cứ hôn mê suốt, răng c.ắ.n c.h.ặ.t, không tài nào đổ t.h.u.ố.c vào được. Hắn liền giao t.h.u.ố.c cho ta, bảo ta mang về mà cho uống. Kết quả là ta làm mất lọ t.h.u.ố.c đó, vốn dĩ định ra tiệm t.h.u.ố.c mua lại, nhưng ta thấy nữ nhân kia dù có tỉnh lại cũng không nói nửa lời, cộng thêm dạo đó ta bận rộn nên quên khuấy đi mất, mãi đến khi giao nàng ta cho Dương mù mới sực nhớ ra..."
Đoạn tuyệt tay chân!
Hủy hoại dung nhan!
Đầu độc cho câm!
Lại còn bán đến nơi xa xôi hẻo lánh khỏi kinh thành!
Khương Ngưng không kìm được cảm giác kinh hãi, rốt cuộc là ai lại hận Nam Cung Linh đến mức này? Muốn nàng cầu sống không được, cầu c.h.ế.t không xong, thậm chí còn phải gánh chịu tiếng xấu là tư thông bỏ trốn cùng nam nhân.
Những điều khác Khương Ngưng tạm thời chưa biết, nhưng nàng có thể khẳng định chắc chắn rằng, kẻ thù kia tuyệt đối không phải là Mã quản gia!
Một tên quản gia dù có to gan lớn mật đến đâu cũng không đến mức dám đi hành hạ con gái của Thừa tướng, cho dù Nam Cung Linh là thứ xuất, cho dù nàng không được sủng ái đến thế nào, thì vẫn là chủ t.ử của hắn!
Mã quản gia chẳng qua cũng chỉ là một con d.a.o trong tay kẻ khác mà thôi, kẻ thù thực sự của Khương Ngưng chính là kẻ cầm d.a.o kia kìa!
"Chỉ có bấy nhiêu thôi, những chuyện khác ta thật sự không nhớ ra nổi, ngài xem..." Vệ Phương Hùng cười gượng gạo, chờ đợi sự phán xét.
"Ừm, những gì ta muốn hỏi đều đã hỏi xong." Khương Ngưng hững hờ nói.
Vệ Phương Hùng cười nịnh nọt vài tiếng, thương lượng: "Vậy ngài có thể dời thanh đao ra được không? Lưỡi đao sắc bén, dễ làm người ta bị thương lắm..."
Nói đoạn, Vệ Phương Hùng thử nhấc tay lên, muốn gạt đoản kiếm ra.
"Đừng cử động lung tung, lưỡi đao sắc bén, quả thật rất dễ làm người ta bị thương đấy..."
Lời cảnh cáo thì thầm ngay bên tai, thanh đao trên cổ lại áp sát thêm vài phần, Vệ Phương Hùng sợ tới mức vội vàng giơ tay xin tha: "Ta không động! Tuyệt đối không động!"
"Mã quản gia đã có thể tìm đến ngươi, vậy chắc hẳn ngươi cũng có cách liên lạc với hắn chứ?"
"Có! Hắn thích chơi ngọc, ta từng bán cho hắn một con ve bằng ngọc, hắn dặn ta nếu có món hàng nào tốt thì cứ đến tìm hắn." Vệ Phương Hùng không dám có chút do dự nào.
"Tốt lắm, ngày mai ngươi --" Khương Ngưng dừng lại một chút, nghĩ đến ngày mai là Tết Nguyên Tiêu, đêm rằm tốt lành không nên bỏ lỡ, nàng nên ở bên cạnh người mình thương.
Thế là Khương Ngưng đổi ý: "Hậu thế (ngày kia) ngươi hẹn hắn ra ngoài, bảo hắn giờ Dậu đến phủ của ngươi, nán lại khoảng một khắc rồi hãy rời đi."
Vệ Phương Hùng dường như hiểu được ẩn ý trong lời nói này, gã nuốt nước bọt ừng ực, sau lưng toát ra một lớp mồ hôi lạnh.
"Nếu hắn không đến, ngươi cứ chuẩn bị tinh thần mà c.h.ế.t đi, nghe rõ chưa?"
"Rõ! Rõ!"
Thanh đao trên cổ cuối cùng cũng rời đi, nhưng Vệ Phương Hùng vẫn không dám cử động, cả người cứng đờ đứng chôn chân tại chỗ.
"Nói đi cũng phải nói lại, ta nên nói lời cảm ơn ngươi mới đúng." Khương Ngưng tự giễu một câu, cũng nhờ tên Vệ Phương Hùng này mà ít nhất nàng đã không bị độc cho câm.
"Cái gì --"
Vệ Phương Hùng không hiểu, theo bản năng muốn hỏi lại một câu, nhưng gáy đột nhiên đau nhói, khoảnh khắc sau, cả người gã hôn mê bất tỉnh, từ đầu đến cuối đều không nhìn thấy dù chỉ là một góc áo của người đứng sau lưng.
Khương Ngưng nhìn kẻ đang nằm gục dưới đất, nàng ngồi xổm xuống, dùng quần áo của Vệ Phương Hùng lau sạch vết m.á.u trên đoản kiếm, sau đó nhờ vào không gian mà hiên ngang đi xuyên qua đám gia đinh, tiến đến chân tường rồi nhảy ra ngoài rời đi.