Mua Một Sát Thủ Về Nhà, Ta Trở Thành Tiểu Kiều Phu?

Chương 120: Mạc vấn quy kỳ, thanh sơn mai cốt (hai)



"Phụ thân..."

Lâu Dư Hoàn che mặt khóc rống lên, bờ vai vốn luôn thẳng tắp vào lúc này lại còng xuống, run rẩy theo từng nhịp khóc, khiến Lâu Bạch Ly nhìn mà đau lòng không thôi. Ông định mở miệng khuyên nhủ vài câu, nhưng há miệng gọi một tiếng "phụ thân", lại chẳng biết phải nói gì.

Có thể nói gì đây?

Nói người hãy nén đau thương sao?

Ông đã ngoài ngũ tuần, vừa là nhi t.ử, vừa là phụ thân, sao có thể không hiểu được nỗi lòng của một người làm cha chứ?

Thậm chí ngay cả chính ông cũng muốn khóc một trận thật lớn, vì vị thiếu niên đoản mệnh từng gọi ông một tiếng đại ca kia.

Nghe tiếng khóc của Lâu Dư Hoàn, trái tim Liễu Minh An trĩu nặng như bị một tảng đá đè lên. Hắn biết có những lời hỏi vào lúc này là không hợp thời điểm, nhưng hắn vẫn cất lời hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao phụ thân con lại lựa chọn rời bỏ gia đình?"

Phụ thân y rõ ràng có tiền đồ xán lạn, rõ ràng có biết bao người thân quan tâm lo lắng, cớ sao phải vứt bỏ tất cả, tìm đến thôn Hà Hoa mai danh ẩn tích suốt cả cuộc đời?

"Lúc trước Nội tổ mẫu nhận nhầm ta thành Phụ thân, bà cứ luôn miệng xin lỗi ta, mong ta tha thứ, nói rằng bà không nên nói những lời đó," Liễu Minh An nhớ lại lời của lão nhân, ướm hỏi: "Có phải Phụ thân rời đi là vì lý do của bà không?"

Nghe thấy câu hỏi của Liễu Minh An, Lâu Bạch Ly quay đầu nhìn vị điểu nhi chưa từng gặp mặt này, không biết nên kể cho y nghe những chuyện không mấy tốt đẹp trong quá khứ như thế nào.

"Haiz~" Lâu Dư Hoàn thở dài một tiếng, lau khô nước mắt trên mặt, đứng dậy đi tới một chiếc tủ sau án thư, hai tay nâng ra một chiếc hộp gỗ, đặt xuống bên tay Liễu Minh An.

"Con là hài nhi của nó, có một số chuyện con quả thực nên biết." Trong lời nói của Lâu Dư Hoàn mang theo sự nặng nề không thể xua tan.

Liễu Minh An nhìn chiếc hộp đưa tới trước mắt, đoán được câu trả lời có liên quan đến thứ bên trong.

Liễu Minh An hít sâu một hơi, đưa tay mở nắp hộp, bên trong lặng lẽ nằm một dải lụa trắng có viết chữ.

Đã qua hơn hai mươi năm, lụa trắng đã hơi ngả vàng, Liễu Minh An cẩn thận cầm lên, mở ra xem, bên trên viết ngay ngắn tám chữ:

Mạc vấn quy kỳ, thanh sơn mai cốt.

Đồng t.ử của Liễu Minh An đột ngột co rút, đây là nét chữ của Phụ thân y, không thể sai được. Người đã từng cầm tay dạy y viết từng nét chữ, nét chữ của người dù có qua bao nhiêu năm đi nữa, Liễu Minh An cũng có thể nhận ra ngay lập tức.

"Đây là lời Thanh Chí để lại trước khi rời nhà, không ngờ rằng cuối cùng lại..."

Nhất ngữ thành sấm!

Lâu Bạch Ly nhắm mắt lại, chỉ muốn cảm thán vận mệnh vô thường.

Y chỉ tưởng rằng Lâu Thanh Chí đã dứt khoát rời đi, huynh đệ hai người đời này không gặp nhau cho đến khi xuống hoàng tuyền, ai ngờ được đệ đệ cuối cùng thật sự ứng nghiệm câu "thanh sơn mai cốt" kia chứ?

Liễu Minh An lúc này mới hiểu được câu nói "đã tính kỹ rồi" của Lâu Dư Hoàn vừa nãy có ý nghĩa gì.

Lâu Dư Hoàn thu lại dải lụa trắng, trân trọng đặt vào trong hộp, đứng dậy cất về chỗ cũ. Sau khi ngồi xuống lần nữa, Liễu Minh An nghe thấy giọng nói trầm thấp của lão nhân vang lên: "Ta đời này có ba người con, Lâu Bạch Ly, Lâu Thanh Chí và một nữ nhi tên là Lâu Lục Nhu. Bạch Ly lớn hơn Thanh Chí tám tuổi, Thanh Chí lại lớn hơn Lục Nhu hai tuổi..."

"Tổ mẫu của con luôn yêu thích nữ nhi, vì vậy sau khi Lục Nhu ra đời, bà hết mực yêu thương, thậm chí có thể nói là có chút thiên vị..."

"Lục Nhu tính tình kiêu căng, ham chơi, nhưng bản tính không xấu. Vì Thanh Chí tính tình hiền hòa, tuổi tác lại gần bằng nàng, không hay giáo huấn nàng như Bạch Ly, nên trong cả nhà, Lục Nhu thích quấn quýt lấy Thanh Chí nhất, Thanh Chí đi đâu nàng theo đó, hai huynh muội hình bóng không rời..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chúng ta đều tưởng hai đứa chỉ là huynh muội tình thâm, không ngờ... không ngờ..."

Lâu Dư Hoàn nói đến đây, trong mắt lại tràn đầy lệ, giọng nói run rẩy đến không thành tiếng.

Lâu Bạch Ly thấy vậy liền vỗ vỗ tay Phụ thân, trấn an: "Phụ thân, để con nói cho."

Lâu Dư Hoàn gật đầu, việc đích thân nói ra những chuyện này giống như xé rách một vết thương trong lòng lão vậy.

"Lục Nhu nảy sinh nam nữ chi tình với Thanh Chí, nhưng nàng tự biết đây là mối nghiệt duyên bất luân nên chẳng nói với ai, chỉ kể cho nha hoàn thân cận của mình..."

Liễu Minh An nghe thấy câu này, trái tim khẽ run lên bần bật, giống như bị ai đó dùng sức bóp mạnh, y dù chưa biết hết toàn bộ nhưng đã dự cảm thấy bi kịch về sau.

Quả nhiên, Lâu Bạch Ly dừng một chút rồi tiếp tục: "Năm đó Lục Nhu vừa tròn mười tám, chí giao hảo hữu của Thanh Chí đến cầu hôn nàng. Đó là một thanh niên tài tuấn, gia thế học thức đều xuất chúng, chúng ta đều rất hài lòng với người đó..."

Gà Mái Leo Núi

"Lục Nhu khóc rất t.h.ả.m thiết, Thanh Chí tưởng nàng không thích vị hảo hữu kia nên đã đến an ủi nàng, nói rằng không thích thì đổi người khác, thiên hạ không thiếu nam t.ử tốt..."

"Nhưng ngày hôm sau, Lục Nhu lại bất ngờ đồng ý hôn sự này."

"Thời gian đó Lâu phủ trên dưới đều chuẩn bị cho đại hôn, nhưng vào ngày trước khi hôn lễ diễn ra, Lục Nhu..."

Bàn tay Lâu Bạch Ly đặt trên bàn vô thức nắm c.h.ặ.t thành quyền, gân xanh trên muội bàn tay nổi lên, để lộ nội tâm đang gợn sóng của chủ nhân.

"Lục Nhu đã mặc sẵn phượng quan hà bí, rồi treo cổ tự tận!"

"Hỷ sự biến thành tang sự, tất cả chúng ta đều không hiểu tại sao nàng lại làm như vậy..."

"Mãi đến ngày đầu thất của nàng, Mẫu thân vô tình bắt gặp nha hoàn của Lục Nhu đang lén lút đốt đồ vật, đi tới xem thử mới thấy toàn bộ là họa chân dung của Thanh Chí, cùng với một đống lời lẽ ái mộ, lúc đó chúng ta mới hiểu được nguyên do..."

"Mẫu thân đau xót mất đi ái nữ nên đã đổ lỗi lên đầu Thanh Chí, trong lúc nóng nảy đã lỡ lời, nói chính nó hại c.h.ế.t Lục Nhu, nói không nhận người con này nữa, nói Lâu gia không có hạng người như nó... Tóm lại là đã nói rất nhiều lời khó nghe."

"Người mà Lục Nhu vốn định gả cũng vì chuyện này mà như bị ngũ lôi oanh đỉnh, thất thần lạc phách, lòng nguội lạnh như tro tàn, liền cắt áo đoạn tuyệt nghĩa tình với Thanh Chí..."

"Một bên là Mẫu thân, một bên là chí hữu, một bên là muội muội, Thanh Chí chịu đả kích nặng nề, cuối cùng vào một đêm đã để lại tám chữ tuyệt b.út 'Mạc vấn quy kỳ, thanh sơn mai cốt' trên lụa trắng, rời khỏi Lâu phủ, rời bỏ chúng ta."

"Đã hai mươi lăm năm rồi..."

Giọng nói của Lâu Bạch Ly mang theo sự cảm thán khôn nguôi, bất tri bất giác chuyện đã qua hai mươi lăm năm, y cũng từ một thanh niên cường tráng trở thành lão nhân tóc mai điểm bạc, tuổi đã quá nửa đời người.

Liễu Minh An nghe xong toàn bộ câu chuyện, im lặng rũ mắt xuống, tầm mắt rơi vào gói kẹo mạch nha trên bàn, chỉ cảm thấy trong lòng chua xót vô cùng.

Người cha dịu dàng hòa ái của y, hóa ra đã từng có trải nghiệm như vậy sao?

Muội muội vì mình mà c.h.ế.t, hảo hữu đoạn tuyệt quan hệ, mẫu thân ruột trách mắng vô cớ, mà Phụ thân y lúc đó cũng mới chỉ hai mươi tuổi, bằng tuổi với y bây giờ, làm sao người có thể không thất vọng nguội lạnh với nơi này cho được?

Lâu Dư Hoàn lúc này nắm lấy tay Liễu Minh An, nhìn thẳng vào mắt y nói: "Sau khi Thanh Chí rời đi, Mẫu thân nó tự trách khôn cùng, đau buồn quá độ mà lâm trọng bệnh, sốt cao ba ngày hai đêm, đến khi tỉnh lại thì mắc chứng ly hồn, thường xuyên lẩm bẩm một mình, sau đó còn chạy khắp phố xá tìm Thanh Chí... Hoàng thiên không phụ lòng người, bà đã tìm được con về rồi. Đứa trẻ ngoan, hãy nhận tổ quy tông đi, con nên được gọi là Lâu Minh An."

Liễu Minh An nhìn lão nhân, thở dài một hơi thật dài, sau đó mỉm cười lắc đầu, kiên định từ chối: "Không, Phụ thân ta đã quyết định họ Liễu, ta là con của người, ta mãi mãi là Liễu Minh An."

(Sau này có thể sẽ thay đổi tên sách và bìa truyện, các đạo hữu đang theo dõi hãy lưu ý nhé (✧∇✧), yêu mọi người~)