Mua Một Sát Thủ Về Nhà, Ta Trở Thành Tiểu Kiều Phu?

Chương 125: Phụ thân ruột thịt, tỳ nữ Đông Mai



Khương Ngưng bám theo Mã quản gia đi chừng nửa khắc thì tới thư phòng.

Thư phòng nằm ở một góc phía Tây Nam của tướng phủ, rất yên tĩnh, bên ngoài cũng trồng đầy lạp mai.

Có một thanh niên trông như thị vệ canh giữ dưới mái hiên ngoài thư phòng, thấy Mã quản gia vội vã đi tới liền đưa tay ngăn lại: "Đại nhân đang bận, Mã thúc ông có chuyện gì sao?"

Chàng thanh niên đó vừa liếc nhìn đã thấy vết m.á.u trên y phục và trán của Mã quản gia, khẽ cau mày, trong mắt thoáng qua sự ngạc nhiên nhưng không hỏi gì thêm.

"Kim Diệu, ta có chuyện hệ trọng muốn thưa với Đại nhân, ngươi vào thông báo một tiếng đi."

Khương Ngưng thấy được Mã quản gia đối với người tên Kim Diệu này có vài phần khách khí, xem ra người này hẳn là thân tín của Nam Cung Nha, còn Mã quản gia chỉ phụ trách quản lý các sự vụ trong phủ Thừa tướng, tương đương với một người là "trợ lý thân cận", còn một người là "trưởng ban hậu cần".

Kim Diệu gật đầu nói: "Được, ngươi đợi một lát." Nói xong, hắn tự mình đẩy cửa bước vào.

Một lát sau, cửa phòng mở ra, Kim Diệu hướng về phía Mã quản gia làm một thủ thế "mời".

Mã quản gia chắp tay với hắn rồi cất bước đi vào trong phòng.

Khương Ngưng đi theo vào trong, vừa đến cửa đã ngửi thấy mùi hương trầm thoang thoảng, trong phòng còn đốt than, hơi ấm tỏa ra vô cùng dễ chịu.

Bước vào phòng, Khương Ngưng cuối cùng cũng gặp được "Nam Cung Thừa tướng" trong truyền thuyết, cũng chính là phụ thân của thân xác này.

Phía sau thư án, Nam Cung Nha mặc một bộ thường phục màu xám đậm, trông chừng năm mươi tuổi, gương mặt lạnh lùng cương nghị. Quanh năm ở vị trí cao khiến trên người ông tỏa ra một loại áp lực không giận mà uy.

Khương Ngưng quan sát kỹ vị phụ thân này, sau đó phát hiện nàng trông rất giống ông, hầu hết các đặc điểm trên ngũ quan đều được di truyền, chỉ có dáng mặt là khác biệt.

Hazzz, đúng là phụ thân ruột rồi.

Tâm trạng Khương Ngưng có chút phức tạp. Kiếp trước nàng là trẻ bị bỏ rơi, ban đầu được đưa đến viện mồ côi, đến khoảng năm tuổi thì được tổ chức đón đi, nàng chưa bao giờ biết phụ mẫu mình là ai.

Đôi khi nàng cũng tò mò, tại sao người sinh ra nàng lại vứt bỏ nàng, rõ ràng nàng là một đứa trẻ khỏe mạnh, không hề khuyết tật hay bệnh tật gì. Nghĩ đi nghĩ lại, Khương Ngưng đoán rằng, có lẽ phụ mẫu về mặt huyết thống của nàng không nuôi nổi nàng chăng.

Không ngờ được sống lại một đời, kiếp này có phụ thân có mẫu thân, coi như cho nàng một cơ hội lấp đầy hình ảnh phụ mẫu còn trống vắng trong lòng. Tuy rằng nàng không có kỳ vọng gì về tình thân, nhưng Nam Cung Nha và Lan nương cũng đã thỏa mãn được trí tò mò của nàng.

Nam Cung Nha đang cầm một lá thư để xem, thấy Mã quản gia đi vào, ông dời tầm mắt khỏi trang giấy, ngước mắt nhìn lên. Nào ngờ, đập vào mắt lại là một mảng m.á.u lớn đến kinh người, không biết vết thương dưới lớp áo kia nặng đến mức nào. Ngay cả trán cũng rách, m.á.u tươi đầm đìa, dưới ánh nến lờ mờ trông có phần đáng sợ.

"Lão Mã, ngươi bị thương ở đâu mà ra nông nỗi này?"

Nam Cung Nha nhìn Mã quản gia, quan tâm hỏi han. Lúc nãy Kim Diệu vào nói ông ta có chuyện quan trọng cần bẩm báo, xem ra chính là liên quan đến thương tích đầy mình này.

Mã quản gia đi tới trước thư án, "đùng" một tiếng quỳ sụp xuống: "Đại nhân, nô tài đáng tội c.h.ế.t! Tam tiểu thư không phải tư bôn theo người khác, mà là bị bán đi làm nha hoàn rồi!"

"Ngươi nói cái gì?"

Nam Cung Nha đột nhiên đứng bật dậy, câu nói này đối với ông mà nói chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai, ông nghi ngờ bản thân đã nghe lầm.

Mã quản gia phục xuống, trán chạm đất: "Năm ngoái vào ngày sinh thần của phu nhân, Thụy Vương đến chúc thọ, sau khi uống say đã trêu chọc Tam tiểu thư, bị Nhị tiểu thư bắt gặp. Nhị tiểu thư cho rằng Tam tiểu thư cố ý quyến rũ nên sinh lòng oán hận. Đợi đến khi đại nhân đi tuần tra Giang Nam, nàng ấy đã bắt trói Tam tiểu thư đưa đến trạch viện ở ngoại ô kinh thành, sau đó..."

Mã quản gia nói đến đây thì khựng lại, ông ta không biết sau khi nói ra những thủ đoạn t.r.a t.ấ.n đó, Nam Cung Nha liệu có giận quá mất khôn mà lập tức gọi Kim Diệu vào g.i.ế.c c.h.ế.t mình hay không.

"Sau đó thế nào?"

Nam Cung Nha lạnh giọng hỏi, cực lực giữ vững tâm thần, thế nhưng giọng nói run rẩy đã bán đứng ông.

Khương Ngưng nhìn thấy bàn tay Nam Cung Nha bóp c.h.ặ.t cạnh bàn, các đốt ngón tay vì dùng sức mà trở nên trắng bệch, cùng với l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng liên tục và ánh mắt phẫn nộ kia, trong lòng nàng khẽ thở phào.

Ông ấy quả thật không hề hay biết.

Không cần phải tự tay thí phụ, thật là một chuyện tốt.

Thế nhưng tên Thụy Vương kia cũng thật đáng c.h.ế.t!

Khương Ngưng ngồi trước trúc ốc, chống cằm nghe Mã quản gia lắp bắp nói tiếp: "Nhị tiểu thư, Nhị tiểu thư, nàng ấy... nàng ấy nàng ấy..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nói!" Nam Cung Nha mất kiên nhẫn quát lớn.

"Nhị tiểu thư đã đ.á.n.h gãy hai tay hai chân của Tam tiểu thư, còn dùng bàn ủi nung đỏ làm nát mặt nàng ấy, lại còn định ép nàng ấy uống t.h.u.ố.c câm... Cuối cùng sai nô tài tìm một tên buôn người, giả làm nha hoàn phạm lỗi rồi bán ra khỏi kinh thành..."

Sắc mặt Nam Cung Nha âm trầm đến đáng sợ, Mã quản gia nơm nớp lo sợ chờ đợi sự trừng phạt. Sau một hồi lâu, lại nghe thấy ông gọi một tiếng ra ngoài cửa: "Kim Diệu, vào đây!"

Người ngoài cửa nghe lệnh lập tức hành động, bước vào phòng khép tay cung kính đứng chờ sai bảo.

"Đi gọi Đông Mai đến đây, đừng làm kinh động đến bất kỳ ai." Nam Cung Nha nghiêm nghị phân phó.

Kim Diệu đáp "Vâng" một tiếng, xoay người đi ra ngoài.

Khương Ngưng khẽ nhướng mày, có chút nhìn vị phụ thân này bằng con mắt khác.

Dù đang cơn giận dữ ngút trời nhưng ông vẫn giữ được lý trí, không hề tin ngay lời nói một phía của Mã quản gia, ngược lại nhanh ch.óng bình tĩnh lại, nghĩ đến việc tìm người đối chất. Gặp chuyện trước tiên phân biệt thật giả, sau đó mới đưa ra quyết định, điểm này rất ít người có thể làm được.

Không hổ là người có thể ngồi lên vị trí Thừa tướng. Khương Ngưng thầm nghĩ.

Như vậy cũng tốt, nàng cũng muốn gặp kẻ tên "Đông Mai" kia để nhận mặt, tránh cho sau này phải đi tìm kiếm như ruồi không đầu.

Một lát sau, Khương Ngưng nghe thấy bên ngoài có hai tiếng bước chân, sau đó một giọng nam nói: "Vào đi." Tiếp đó cửa phòng mở ra, một nữ t.ử trong trang phục nha hoàn bước vào.

Đông Mai nhìn thấy Mã quản gia đang quỳ trên đất thì ngẩn ra, không hiểu chuyện gì. Đợi đến khi đi tới trước thư án, mới cúi đầu gọi Nam Cung Nha một tiếng "đại nhân".

Nam Cung Nha nheo mắt quan sát tiểu nha hoàn này, ánh mắt sắc bén đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng, Đông Mai vô thức cúi thấp đầu, trong lòng bắt đầu lo lắng.

"Ngươi vào phủ năm nào?" Nam Cung Nha cố gắng dịu giọng hỏi.

"Bẩm đại nhân, là mùa hạ năm Sùng Minh thứ mười một."

"Ồ, vào phủ đã hơn hai năm rồi."

Gà Mái Leo Núi

Nam Cung Nha gật đầu, ông dường như nhớ rõ khi đó nha hoàn của Nam Cung Linh xuất phủ lấy chồng, nên mới tìm cho nàng một tiểu nha hoàn mới.

"Sau khi vào phủ vẫn luôn theo hầu Tam tiểu thư sao?" Nam Cung Nha lại hỏi.

"Bẩm đại nhân, đúng vậy."

Nam Cung Nha chậm rãi thở ra một hơi, giọng nói trầm xuống vài phần: "Trước đây ngươi nói, Tam tiểu thư trong thời gian ta đi Giang Nam đã kết thức một vị công t.ử du ngoạn tứ phương, sinh lòng ái mộ, cuối cùng đã cùng hắn tư bôn. Bây giờ ngươi hãy kể lại chi tiết chuyện đó cho ta nghe."

Khương Ngưng thấy rõ thân hình Đông Mai cứng đờ.

"Đại... đại nhân, nô tỳ, nô tỳ cũng không biết nhiều lắm..." Giọng Đông Mai nhỏ hẳn đi.

"Biết không nhiều thì chắc hẳn cũng biết được một chút chứ? Ngươi là nha hoàn thân cận của nàng, cứ cho là như lời ngươi nói, Tam tiểu thư mỗi lần gặp gỡ kẻ kia đều đuổi ngươi đi, vậy thì ngươi cũng đại khái biết được họ gặp nhau, quen biết nhau từ khi nào chứ?" Nam Cung Nha nhìn chằm chằm Đông Mai, trong mắt hiện lên thần sắc u ám khó đoán.

"Bẩm đại nhân, họ là... là quen nhau vài ngày sau khi đại nhân đi Giang Nam."

"Quen nhau ở đâu?"

"Ở Tiên Y Các, nô tỳ đi theo Tam tiểu thư mua châu hoa thì gặp được, Tam tiểu thư vừa thấy đã yêu hắn, lúc đó đã cùng hắn liếc mắt đưa tình, sau khi về còn thường xuyên lẻn ra ngoài hẹn hò với hắn vào đêm khuya, còn dặn nô tỳ không được nói với ai..."

Khi Đông Mai nói những lời này, Khương Ngưng chỉ đứng cách nàng ta trong gang tấc, nhìn thấy rõ mồn một thần sắc của nàng ta.

Đông Mai đang nói dối!

Bán cầu não phải của con người chủ yếu chịu trách nhiệm về trí tưởng tượng và sáng tạo, vì vậy khi con người thêu dệt lời nói dối, mắt sẽ nhìn về phía trên bên phải. Còn khi con người hồi tưởng lại ký ức có thật, mắt sẽ nhìn về phía trên bên trái.

Người không qua rèn luyện sẽ không nhận thức được điều này, vừa rồi Đông Mai vẫn luôn nhìn về phía trên bên phải.

Ngoài ra, tần suất chớp mắt cũng có thể dùng làm căn cứ phán đoán một người có đang nói dối hay không. Nếu đối phương phải xử lý một lượng lớn thông tin trong não, ví dụ như thêu dệt lời nói dối, thì tốc độ cũng như tần suất chớp mắt của họ thường sẽ tăng lên.

Chỉ trong vài câu ngắn ngủi, Khương Ngưng đã đếm được Đông Mai chớp mắt tới mười một lần!