Sau khi Mã quản gia bị hai tên gia đinh kéo xuống, ta nhìn Nam Cung Nha đang mặt xám như tro, trong lòng có chút phức tạp.
Ta tới đây là để báo thù, nhưng vị phụ thân này của ta so với tưởng tượng còn quyết đoán hơn. Không cần ta phải ra tay, ông ấy đã thu dọn xong hai tên tay sai, chuyện này quả thực nằm ngoài dự kiến của ta.
Nhưng ta nghĩ lại, nếu Nam Cung Linh ở trên trời có linh thiêng, chắc hẳn cũng mong muốn thấy phụ thân giúp mình báo thù hơn.
Tuy nhiên, hai kẻ này cũng chỉ là tôm tép mà thôi, kẻ chủ mưu thực sự là Nam Cung Mộc Nhan và Thụy Vương. Một kẻ là con gái ruột, một kẻ là Vương gia đương triều, Nam Cung Nha chắc chắn sẽ không nỡ hạ thủ, vậy thì hai kẻ đó cứ để ta xử lý!
"Kim Diệu, phái người đi tìm Tam tiểu thư, hãy điều động tất cả những nhân thủ có thể sử dụng được." Nam Cung Nha day day thái dương, chân mày cau c.h.ặ.t lại, phân phó Kim Diệu: "Sống phải thấy người, c.h.ế.t phải thấy xác!"
"Rõ!"
Kim Diệu hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc, đáp lời rồi lập tức ra khỏi phòng để điều phối nhân thủ.
Sự việc đã đến nước này, ta cũng bám theo sau Kim Diệu mà rời đi. Vào khoảnh khắc cánh cửa phòng khép lại, ta dường như nghe thấy tiếng thở dài từ bên trong truyền ra: "Tại sao lại biến thành thế này cơ chứ..."
Men theo con đường cũ đi tới sát cửa hông phủ Thừa tướng, lúc này đêm đã khuya, vắng lặng không một tiếng động, vầng trăng sáng treo cao. Sau khi ta vượt tường rời đi, một lần nữa tiến vào không gian, đi về phía đường Vãn Đông.
Đi tới trước cửa nhà, đại môn đang khép hờ, không cài then. Ta biết đây là Liễu Minh An để cửa chờ mình. Đẩy cửa bước vào, đưa mắt nhìn quanh nhà, một mảnh đen kịt, không hề thắp đèn.
Đúng lúc ta cứ ngỡ Liễu Minh An đã đi ngủ thì từ trên ghế đá giữa sân đột nhiên có một người đứng dậy, vui mừng gọi một tiếng: "A Ngưng!"
Ta sững người, nhìn Liễu Minh An đang tiến lại gần, vội vàng lùi lại hai bước, đồng thời nâng tay áo che kín khuôn mặt.
Ta hiện giờ đang mang bộ dạng quỷ quái thế này, thật sự sợ sẽ làm Liễu Minh An kinh hãi.
"A Ngưng, nàng làm gì vậy?" Liễu Minh An không hiểu hành động của ta, sau đó chàng chú ý đến trang phục trên người ta, càng thêm kinh ngạc: "Sao nàng lại mặc thành thế này?"
"Vào phòng rồi nói sau, bên ngoài lạnh quá." Ta nói.
Vào đến trong phòng, Liễu Minh An thắp đèn lên, lúc này mới phát hiện ra ta không chỉ mặc một bộ đồ tang rách nát mà trên áo còn loang lổ vết m.á.u.
"A Ngưng, nàng bị thương sao?"
Liễu Minh An trong lòng lo sốt vó, ánh mắt đầy vẻ ưu phiền. Chàng tiến lên nắm lấy tay ta, nhưng ngay khoảnh khắc sau liền nhìn thấy khuôn mặt kinh khiếp của ta.
"Á!"
Khi con người bị kinh hãi tột độ, hét lên là một bản năng, Liễu Minh An cũng không ngoại lệ.
Gà Mái Leo Núi
Ta biết khuôn mặt này của mình đáng sợ đến mức nào, vội vàng lấy tay áo che kín mặt: "Đừng sợ, đừng sợ, là giả thôi, đều là giả cả."
Liễu Minh An định thần lại, nhìn lại bộ huyết y kia, liên tưởng tới con gà c.h.ế.t trong bếp, dường như đã hiểu ra điều gì.
"A Ngưng, nàng đi giả làm quỷ sao?"
"Phải đó, sắp đông cứng người rồi đây." Ta cũng không có ý định giấu giếm chàng.
Liễu Minh An bỗng thấy người trước mặt đáng yêu vô cùng. Chàng đưa tay kéo bàn tay đang che mặt của ta xuống, ghé sát vào khuôn mặt thê t.h.ả.m kia mà nhìn ngắm kỹ lưỡng.
"Nàng vẽ cũng giống thật lắm đấy."
Một lát sau, Liễu Minh An mỉm cười nhận xét.
Ta thật sự khâm phục khả năng thích ứng của Liễu Minh An. Mã quản gia nhìn thấy khuôn mặt này năm lần, lần nào cũng sợ đến mất nửa cái mạng, vậy mà Liễu Minh An lại có thể nói cười tự nhiên chỉ sau chốc lát.
"Ta đi đun nước, nàng tắm rửa nước nóng cho thật tốt để sưởi ấm thân thể." Liễu Minh An xoa xoa tóc ta, quay người đi về phía nhà bếp.
Sau khi tắm rửa xong và lên giường nằm, ta nhớ lại cảnh tượng lúc nãy khi vừa bước vào cửa, liền thắc mắc hỏi: "Tại sao chàng chờ ta mà không đợi ở trong phòng, bên ngoài lạnh như vậy?"
Liễu Minh An không trả lời ngay, trái lại còn đưa tay sờ lên mặt ta, cúi đầu hôn nhẹ lên giữa lông mày một cái.
"A Ngưng, thực ra ta cũng vừa mới về không lâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hồi lâu sau, Liễu Minh An mới lên tiếng.
"Chàng đi câu cá với Chu huynh đến muộn thế này sao?" Ta có chút không tin nổi.
"Không phải, ta vừa từ phủ Thái sư trở về."
"Phủ Thái sư?"
Liễu Minh An khẽ "ừm" một tiếng, sau đó kể lại chuyện chàng tình cờ gặp lại Lâu lão phu nhân, đưa bà về nhà, kết quả phát hiện ra thân phận thực sự của phụ thân mình một lần nữa.
Ta nghe xong nhất thời không nói nên lời, Liễu Minh An lại ôm c.h.ặ.t lấy ta, giọng nói có chút buồn bã: "A Ngưng, ta chưa từng biết phụ thân ta lại phải chịu nhiều uất ức như thế. Người đã đoạn tuyệt tất cả tình thân, một mình rời khỏi nhà, tới thôn Hà Hoa, rồi lại mất sớm khi tuổi còn xanh... Tất cả những chuyện này không phải lỗi của người, vậy mà người lại phải gánh chịu số mệnh vô thường đó."
Liễu Minh An khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Ta thấy buồn cho người, ta không biết phải đối mặt với người nhà họ Lâu như thế nào, ta cũng không biết quyết định mình đã đưa ra có đúng hay không..."
Trước đây ta vốn luôn thắc mắc, tại sao Liễu Minh An – một người dân làng quê mùa lại có tài năng như vậy. Nghe chàng kể xong chuyện này mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra là nhờ di truyền từ phụ thân chàng, đúng là hổ phụ sinh hổ t.ử.
Ta ôm ngược lại Liễu Minh An, an ủi: "Không phải lỗi của phụ thân chàng, đều do vị cô mẫu kia quá tùy tiện, vị tổ mẫu kia quá thiên vị, vị bằng hữu kia của phụ thân chàng thị phi bất phân, cùng với sự thờ ơ và dung túng của những người nhà họ Lâu khác. Phụ thân chàng rời nhà đổi họ, tất cả bọn họ đều có trách nhiệm. Cách làm của chàng là đúng, không cần phải đắn đo."
Giọng của ta rất nhẹ nhàng, đối với Liễu Minh An mà nói, từng câu từng chữ này đều mang ma lực trấn an lòng người.
"Thực ra, ta không hiểu nổi, tại sao lại có người đi thích ca ca ruột của mình."
Lát sau, ta nghe thấy Liễu Minh An nói vậy.
Ta là người hiện đại, chuyện kỳ quái gì cũng từng nghe qua nên không thấy lạ, thế là ta chỉ bảo: "Thế gian rộng lớn, điều kỳ lạ gì cũng có, thiên hạ đông đúc nhường này, tổng sẽ có một hai kẻ dị biệt."
"Vậy tại sao bà ta không thích bằng hữu của phụ thân ta mà vẫn đồng ý hôn sự đó? Đồng ý rồi lại tự sát trước ngày đại hôn, hại người hại mình..." Giọng Liễu Minh An khẽ run. Trong cả câu chuyện này, nếu nói đến kẻ tội đồ thì chắc chắn là vị cô mẫu mà chàng chưa từng gặp mặt kia.
Lâu Lục Nhu.
Mỗi khi nghĩ đến cái tên này, Liễu Minh An lại thấy lạnh lòng. Muội muội của phụ thân chàng, đã dùng cái c.h.ế.t của chính mình làm cái giá để thay đổi cả cuộc đời của phụ thân chàng.
"Ta đoán chắc là bà ấy muốn được mặc hỉ phục một lần." Ta phân tích tâm lý của Lâu Lục Nhu rồi suy đoán: "Bà ấy biết tình cảm của mình không được thế gian dung thứ, nhưng cũng không muốn trái lòng gả cho người khác. Bộ phượng quan hà bí bà ấy mặc trước khi c.h.ế.t là để mặc cho phụ thân chàng xem, có lẽ bà ấy cảm thấy như vậy cũng coi như một loại viên mãn chăng."
Liễu Minh An sững sờ không nói nên lời, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại thì suy đoán này vô cùng hợp lý.
"Bà ta quá ích kỷ, chỉ vì một chút tâm tư của bản thân mà làm tổn thương cả hai gia đình cùng một lúc." Trái tim Liễu Minh An nặng trĩu. Chàng không muốn nói lời cay nghiệt với người đã khuất, nhưng vị cô mẫu này thực sự quá đỗi nực cười.
"Hơn nữa, người nhà họ Lâu chắc chắn sẽ còn tìm đến chàng nữa. Ở kinh thành, với địa vị của nhà họ Lâu, chàng không thể nào vạch rõ ranh giới với bọn họ được đâu." Ta đưa ra một lời dự báo cho Liễu Minh An.
Cho dù Liễu Minh An không có ý định nhận tổ quy tông, giới quyền quý trong kinh thành cũng sẽ nắm rõ thân phận của chàng.
Ta bỗng cảm thấy ông trời thật khéo trêu ngươi. Ta và Liễu Minh An, một là thứ nữ Thừa tướng, một là hậu duệ Thái sư, vậy mà lại tình cờ gặp nhau tại thôn Hà Hoa cách kinh thành vạn dặm, đi một vòng quanh co cuối cùng lại trở về kinh thành.
Có lẽ kế hoạch ban đầu của ta nên thay đổi một chút rồi.
-------
Truyện Mới Hay Lắm Cả Nhà Ơi!!!! Nhớ Lưu Lại Để Không Bỏ Lỡ Nha! Mãi Yêuuuu🍅🥰
---
Thập Niên 60: Loạn Thế Dắt Con Đi Tìm Cha Quân Nhân Nhận Thân
TN 70: Đại Lão Mạt Thế Vả Mặt Cực Phẩm
Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản
Thập Niên 70: Nàng Quân Tẩu Kiều Diễm Dọn Sạch Gia Sản Kẻ Thù Nuôi Con
Cả Thôn Ăn Rau Dại, Ta Dắt Lũ Nhỏ Tu Tiên Làm Ruộng
Gia Gia Nãi Nãi Cướp Ruộng Tốt - Ta Lặng Lẽ Dẫn Đệ Muội Kiếm Tiền Phất Lên
Gà Mái Leo Núi cúi đầu cảm ơn cả nhà đã đọc truyện 🥰🥰🥰🥰🥰🥰