Mua Một Sát Thủ Về Nhà, Ta Trở Thành Tiểu Kiều Phu?

Chương 140: Lấy trời đất làm mối, đêm tân hôn



Khương Ngưng gục lên vai Liễu Minh An cười không thành tiếng, thân hình run rẩy khiến tâm thần Liễu Minh An không khỏi chấn động.

Một bàn tay dịu dàng chạm lên mặt Khương Ngưng, đầu ngón tay khẽ lướt qua gò má nàng, tựa như mang theo sự thương xót và trân trọng vô hạn.

"A Ngưng, đợi đến khi chúng ta thành thân rồi hãy nói những lời này có được không?"

Giọng nói sủng ái của Liễu Minh An vang lên bên tai, Khương Ngưng ngẩng đầu nhìn chàng, mỉm cười hỏi: "Vậy chàng định khi nào thì thành thân với ta?"

Đầu ngón tay di chuyển đến đôi môi đỏ mọng, nhẹ nhàng vân vê một chút, ngay giây sau đó, Liễu Minh An tiến lại gần, nhanh ch.óng đặt xuống một nụ hôn rồi lại lập tức rời ra.

"Đợi ta tham gia xong kỳ thi khoa cử, cầu lấy một chức quan nửa chức tước, rồi mới tới gặp Thừa tướng đại nhân để cầu hôn nàng."

Liễu Minh An nói một cách nghiêm túc, nhưng Khương Ngưng nghe vậy lại cau mày: "Đang yên đang lành nhắc tới lão ta làm gì? Chuyện của ta đến lượt lão ta nhúng tay vào chỉ chân năm ngón sao?"

Liễu Minh An ngẩn người, không rõ nguyên do: "A Ngưng, trước đó nàng chẳng phải đã nói, muốn gả cho ta với thân phận là con gái của Thừa tướng sao?"

"Trước kia là trước kia, bây giờ là bây giờ," Khương Ngưng mỉm cười duyên dáng: "Ta và Nam Cung gia đã không còn quan hệ gì nữa rồi, chàng không cần phải bận tâm Thừa tướng hay gì cả, hiểu chưa?"

Liễu Minh An không hiểu, nhưng vẫn gật đầu.

"Vậy nếu đã như thế, chàng định khi nào cưới ta đây?" Khương Ngưng tiếp tục câu hỏi lúc nãy.

"A Ngưng, lúc nào ta cũng muốn cưới nàng, nhưng ta muốn dùng kiệu tám người khiêng, rình rang nở mày nở mặt rước nàng qua cửa, ta không muốn nàng phải chịu uất ức."

Khương Ngưng nghe Liễu Minh An nói vậy thì khẽ nhướng mày, vậy thì còn phải đợi bao lâu nữa chứ? Hơn nữa nghe qua có vẻ thật phiền phức.

Liễu Minh An khẽ cúi đầu, một lần nữa đặt xuống một nụ hôn, lần này chàng không lùi lại mà dán c.h.ặ.t lấy đôi môi mềm mại kia, tựa như đang lầm rầm nói: "Nguyện ngôn phối đức hề, huề thủ tương tương; bất đắc ư phi hề, sử ngã luân vong."

Bàn tay đang vuốt ve mặt Khương Ngưng xuôi theo cánh tay nàng đi xuống, nắm lấy tay nàng, sau đó hai bàn tay đan vào nhau áp lên phía trên trái tim Liễu Minh An.

"Thình thịch ~"

"Thình thịch ~"

"Thình thịch ~"

Trái tim đập mạnh khiến l.ồ.ng n.g.ự.c rung động, truyền qua lòng bàn tay đang áp c.h.ặ.t vào lớp áo, Khương Ngưng cảm thấy tim mình cũng đang cộng hưởng cùng chàng.

Khương Ngưng nhìn vào mắt Liễu Minh An, đôi mắt đen láy ấy đang phản chiếu khuôn mặt nàng, thần sắc vô cùng nghiêm túc và trịnh trọng.

Những ý định đùa giỡn của Khương Ngưng trong nháy mắt tan biến sạch sành sanh.

Liễu Minh An thấy Khương Ngưng im lặng, còn tưởng mình nói sai điều gì, có chút bất an gọi một tiếng "A Ngưng", lại thấy nàng nhìn thẳng vào mắt chàng, lát sau mới lên tiếng: "Phiền phức quá đi, thành thân là chuyện của hai chúng ta. Ta không cần kiệu tám người khiêng, không cần phượng quan hà bí, không cần tam thư lục lễ, cũng chẳng cần lời môi giới của bà mai, Liễu Minh An, ta chỉ cần chàng thôi!"

Liễu Minh An ngây người, Khương Ngưng lại khẽ mỉm cười nói tiếp: "Dù sao chúng ta cũng phải thành thân, chi bằng sớm một chút, ngay hôm nay thì sao?"

Khương Ngưng nói xong, chẳng đợi Liễu Minh An kịp phản ứng, nàng đã kéo y ra giữa sân rồi quỳ xuống: "Lấy thiên địa làm mối, tinh nguyệt làm chứng, Liễu Minh An, ta gả cho chàng, làm thê t.ử của chàng, chàng có nguyện ý không?"

Liễu Minh An nghiêng đầu nhìn Khương Ngưng, ánh trăng rọi lên khuôn mặt nàng, khiến dung nhan ấy trông như mộng như thực, đẹp đến thoát tục.

Mà tất thảy những điều này, càng giống như một giấc mộng phù hoa diễm lệ.

Khương Ngưng chờ một lát vẫn chưa nghe thấy câu trả lời của Liễu Minh An, nàng khẽ nheo mắt, nửa thật nửa đùa đe dọa: "Lúc này mà chàng còn im lặng sao? Muốn ăn đòn à?"

Liễu Minh An bỗng nhiên bật cười, cảm thấy hốc mắt mình nóng hổi.

Đây không phải là mộng!

Là thật!

Cô nương mà y thầm thương trộm nhớ thật lòng muốn gả cho y!

"A Ngưng, ta..." Giọng nói của Liễu Minh An có vài phần nghẹn ngào, y hít một hơi thật sâu, dốc sức bình phục tâm trạng đang dậy sóng của mình.

"Ta có đức có tài gì mà lại được nàng đối đãi như vậy..."

Ánh trăng thanh lãnh rọi xuống nhân gian, chứng kiến đôi bích nhân đang quỳ thẳng tắp trong sân nhỏ, tựa như sự bầu bạn lặng lẽ nhất.

Liễu Minh An và Khương Ngưng lặng im nhìn nhau, trong mắt hai người ngoại trừ đối phương thì chẳng còn gì khác.

Đến khi hai người đứng dậy, họ đã chính thức trở thành phu thê.

"A Ngưng..."

Liễu Minh An đột ngột ôm lấy Khương Ngưng, một lần nữa nồng nhiệt hôn lên đôi môi nàng, đem tất cả những cảm xúc khó nói thành lời gói trọn trong nụ hôn ấy.

Khương Ngưng nhắm mắt đáp lại, thân thể dán c.h.ặ.t vào Liễu Minh An. Gió lạnh đêm đông dường như đều tránh né họ, nàng chỉ cảm thấy toàn thân nóng ran, đặc biệt là trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c, nóng đến mức gần như tan chảy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không biết qua bao lâu, hai người mới hổn hển tách ra. Đuôi mày khóe mắt Liễu Minh An đều mang theo ý cười rõ rệt, y đưa tay vuốt ve khuôn mặt Khương Ngưng, ánh mắt tràn đầy tình ái không chút che giấu: "A Ngưng, nàng đã là nương t.ử của ta rồi."

"Ừm." Khương Ngưng nghiêng đầu, dùng má cọ cọ vào lòng bàn tay Liễu Minh An.

"Vậy thì bây giờ chàng có thể ngủ cùng ta rồi."

"... Hả?"

Cái gì mà cái gì cơ?

Khương Ngưng còn đang ngơ ngác, Liễu Minh An đã trực tiếp bế bổng nàng lên, bước chân vững chãi tiến về phía phòng ngủ.

Cho đến khi Liễu Minh An đặt nàng xuống giường, những nụ hôn dày đặc rơi xuống, Khương Ngưng vẫn còn đang suy nghĩ, chẳng lẽ trước đây mình biểu hiện khao khát đến thế sao?

Liễu Minh An không phải nghĩ rằng tối nay nàng muốn thành thân với y chỉ là để làm chuyện này đấy chứ?

Gà Mái Leo Núi

Cánh môi đột nhiên bị ai đó khẽ c.ắ.n một cái, Khương Ngưng bừng tỉnh, y phục của hai người đã cởi ra hơn phân nửa.

"A Ngưng, đừng ngẩn người nữa..."

Giọng nói khàn khàn của Liễu Minh An vang lên bên tai, ngay sau đó là một nụ hôn nồng cháy rơi trên chiếc cổ trắng ngần của nàng.

Trong chốc lát, Khương Ngưng cảm thấy mình như bị chạm vào một cơ quan nào đó, nỗi thẹn thùng vô bờ bến dâng lên, nàng cảm nhận được khuôn mặt mình nóng bừng, toàn thân mất hết sức lực, chân tay đều nhũn ra.

"Liễu... Liễu Minh An, hay là... hay là hôm nay chúng ta... nghỉ ngơi trước đi..."

Lần đầu tiên trong đời Khương Ngưng vì xấu hổ mà không nói được một câu trọn vẹn, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng không biết đặt vào đâu.

Liễu Minh An dừng lại động tác hôn, chống nửa thân người nhìn người đang né tránh ánh mắt dưới thân, dường như đã hiểu ra điều gì đó.

"A Ngưng, ngoan nào, đừng gọi cả họ lẫn tên ta..."

Liễu Minh An hôn nhẹ lên môi Khương Ngưng, một bàn tay đã chạm vào làn da mịn màng như mỡ đông nơi vòng eo thon thả của nàng.

"Ngoan, gọi là phu quân..." Liễu Minh An khẽ giọng dỗ dành, thanh âm không còn ôn nhu như ngày thường mà thêm phần trầm thấp quyến rũ.

Khương Ngưng cảm thấy không chỉ có mặt nóng, mà toàn thân như bị lửa thiêu, nhìn ánh mắt rực lửa lạ lẫm của Liễu Minh An, đầu óc nàng có chút choáng váng.

"Ngoan, gọi một tiếng, ta liền nghe theo nàng..."

Liễu Minh An lại cúi đầu hôn lên mặt Khương Ngưng, giọng nói mang theo vẻ gấp gáp không thể chờ đợi.

Khương Ngưng mấy lần định mở miệng rồi lại thôi, vẻ thẹn thùng hiện rõ mồn một.

Liễu Minh An kiên nhẫn chờ đợi, một lúc lâu sau, mới nghe thấy tiếng của người dưới thân nhỏ như muỗi kêu:

"Phu... quân..."

Thật là đòi mạng mà!

Khương Ngưng gọi xong mới chợt nhận ra, bọn họ đã sớm thành thật với nhau, mà nhìn dáng vẻ này của Liễu Minh An, đâu có ý định dừng lại?

"Chàng lừa- ưm!"

Liễu Minh An hung hăng hôn lên đôi môi đỏ mọng ấy.

"A Ngưng, ngoan nào, từ ngày mai trở đi, ta cái gì cũng đều nghe theo nàng..."

...

Bên ngoài sân mưa rơi tí tách, những cánh hồng mai rụng rời bị nước mưa thấm ướt, trông có vẻ hơi thê lương.

Dẫu nát thành bùn bị giẫm đạp thành bụi, vẫn chỉ có hương thơm là vẹn nguyên như cũ.

Mùi hương mai nhàn nhạt lan tỏa trong sân nhỏ, mang theo hơi ấm đặc trưng của mùa đông, thế nhưng tại một nơi nào đó lại xuân tình vô hạn, trong tiếng mưa rơi dường như còn lẫn lộn tiếng người lúc có lúc không.

"... A Ngưng, ngoan, gọi thêm một tiếng nữa đi..."

"Cút đi! Ưm-"

"... A Ngưng, ta thích nàng lắm..."

"Im miệng! Bỏ tay ra trước đã! Ưm ưm-"

"A Ngưng..."

"A Ngưng..."