"Nữ nhân này quá độc ác rồi!"
Tại một căn nhà trên đường Vãn Đông, Chu Dực đập tay vào tay vịn ghế, đầy vẻ phẫn nộ.
"Chu huynh, bớt giận đi", Liễu Minh An thấy Chu Dực tức giận không hề nhẹ, liền đứng dậy rót cho hắn một chén nước: "A Ngưng rất thông minh, ta tin nàng sẽ xử lý tốt."
Chu Dực mắng mỏ một hồi lâu, đúng lúc khô họng nên bèn bưng chén nước uống sạch, sau đó lại mắng tiếp: "Thật là quá đáng! Lại có thể hạ độc thủ như thế với đệ muội! Nàng ta mà đứng trước mặt ta, ta nhất định phải đ.á.n.h cho một trận!"
Chu Dực vừa nói, lại đập mạnh xuống bàn một cái, tiếng "đùng" vang lên nghe mà thấy đau.
Liễu Minh An thực ra không kể chuyện Khương Ngưng ban đầu bị gãy tay chân và hủy dung, chỉ nói với Chu Dực việc Nam Cung Mộc Nhan đã bán Khương Ngưng đi, còn khiến nàng chịu chút vết thương ngoài da.
Bởi vì tốc độ hồi phục vết thương đáng sợ của Khương Ngưng là một bí mật, không thể tiết lộ cho bất cứ ai.
Nhưng không ngờ chỉ với những lời miêu tả đã được giảm nhẹ đi nhiều như vậy, Chu Dực vẫn có thể nghĩa phẫn lấp n.g.ự.c mà tức giận đến mức này.
Trong lòng Liễu Minh An ấm áp, lại rót thêm một chén nước cho Chu Dực: "Chu huynh, A Ngưng không muốn dây dưa thêm với phủ Thừa tướng nữa, còn mong huynh--"
"Đệ cứ yên tâm, ta đảm bảo sẽ kín miệng như bưng!"
Chu Dực không đợi đối phương nói xong đã tiếp lời, sau đó bưng chén nước uống thêm vài ngụm.
"Nhưng Liễu đệ à, duyên phận của đệ và đệ muội thật là kỳ diệu, cứ như được ông trời sắp đặt sẵn vậy, cái này gọi là gì ấy nhỉ?"
Chu Dực xoa mặt, vì tức quá nên hồ đồ, nhất thời không nhớ ra từ đó.
Liễu Minh An mỉm cười nói: "Thiên tứ lương duyên."
"Đúng đúng đúng! Thiên tứ lương duyên, thiên tác chi hợp, thiên sinh nhất đối, thiên tạo địa thiết!"
Chu Dực tuôn ra một lèo bốn thành ngữ, cảm thấy đầu óc mình lại thông minh lên rồi.
Nụ cười trên mặt Liễu Minh An vô cùng rạng rỡ, hắn rất thích nghe người khác khen hắn và Khương Ngưng xứng đôi.
"Liễu đệ, vậy khi nào các đệ mới thành thân? Ta nhất định phải tặng các đệ một món đại lễ!" Chu Dực lại cười hỏi, trong mắt lấp lánh sự hưng phấn.
Khóe môi Liễu Minh An không ngăn được mà cong lên: "Chu huynh, chúng ta đã thành thân rồi, A Ngưng hiện giờ chính là thê t.ử của ta."
"Hả? Các đệ thành thân mà không gọi ta?"
Câu hỏi này khiến Liễu Minh An thoáng ngập ngừng, một lúc sau, hắn vẫn chọn nói sự thật: "A Ngưng nói thành thân quá phiền phức, nên đã trực tiếp lấy thiên địa làm mối, tinh nguyệt làm chứng mà thành thân với ta rồi."
"Cái gì?" Chu Dực sững sờ, qua hồi lâu mới nghiêm túc nói: "Liễu đệ, chuyện đại sự như thành thân không thể ngại phiền phức được, cả đời chỉ có một lần, đệ muội hồ đồ như vậy thì thôi đi, đệ là nam nhi, không nên để người ta cứ thế tùy tiện đi theo đệ như vậy."
Liễu Minh An gật đầu, biểu thị thụ giáo: "Chu huynh, ta cũng định như vậy, ta định sau khi thi khoa cử xong, chờ mọi chuyện ổn định sẽ bù đắp một hôn lễ long trọng, chỉ là chưa nói với A Ngưng mà thôi."
"Tiểu t.ử đệ... vậy còn nghe được!" Thần sắc Chu Dực dịu lại vài phần, đưa tay vỗ vỗ lên vai Liễu Minh An: "Đến lúc đó nhớ phải gọi ta đấy!"
"Chắc chắn rồi, huynh chính là huynh trưởng của ta mà!" Liễu Minh An mỉm cười nói.
Chu Dực lại bưng chén nước lên uống một ngụm, thong thả cảm thán: "Liễu đệ thật là tốt số, ta đều không ngờ đệ muội nhìn lạnh lùng như băng sương, mà lại có thể kinh thế hãi tục như vậy, đến cả đại hôn cũng không cần mà cứ thế gả cho đệ..."
"Ừm, đệ cũng không ngờ tới", Liễu Minh An nghĩ đến Khương Ngưng, đôi mắt và khóe môi đều là niềm vui sướng không kìm nén được: "Có lẽ là vì A Ngưng quá thích đệ rồi!"
"Xì!" Chu Dực nhìn dáng vẻ xuân phong đắc ý của Liễu Minh An, chỉ thấy ê cả răng.
Liễu Minh An vẫn còn đang nhớ nhung Khương Ngưng, không biết từ lúc nào Chu Dực đã xán lại gần, đôi mắt cứ như đang nhìn món đồ quý hiếm nào đó mà nhìn chằm chằm vào mặt hắn, khiến Liễu Minh An cảm thấy lạnh cả gáy.
"Chu huynh, huynh cứ nhìn ta chằm chằm như vậy làm gì?" Liễu Minh An ngây ngô hỏi.
"Liễu đệ, đệ trông thật tuấn tú."
Chu Dực đột ngột thốt ra một câu chẳng đầu chẳng đuôi, làm Liễu Minh An giật thót cả mình.
May thay, hắn lại nói tiếp luôn một câu: "Ta tuy trông không bằng đệ, nhưng cũng đâu có xấu chứ? Có mắt có mũi hẳn hoi, lại còn mọc đúng chỗ cần mọc..."
Dù không biết Chu Dực nói những điều này để làm gì, nhưng Liễu Minh An vốn tính lương thiện vẫn không do dự mà trả lời: "Chu huynh, huynh phong thần tuấn lãng, nhất biểu nhân tài, đừng có nghi ngờ bản thân mình."
Chu Dực gật đầu, ngồi trở lại: "Không chỉ có vậy, ta còn rất có tiền."
"Ta còn hiếu thuận với phụ mẫu, kính già yêu trẻ."
"Ta còn khiêm cung hữu lễ, khiết thân tự ái."
Chu Dực nghĩ ngợi, lại bổ sung thêm hai ưu điểm của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Liễu Minh An: "..."
Chu huynh định làm gì đây?
Ngay lúc Liễu Minh An đang kinh nghi bất định, Chu Dực đột nhiên quay sang nhìn hắn, vẻ mặt đầy ai oán: "Ta tốt như vậy, vì sao lại không có cô nương nào thích ta cơ chứ?"
Liễu Minh An: "..."
"Chu huynh", Liễu Minh An đầy thắc mắc: "Hồi ở trấn Linh Sơn, chẳng phải huynh nói với đệ là ở kinh thành có mấy cô nương nằm mơ cũng muốn gả cho huynh sao?"
Chu Dực mỉm cười nhẹ: "Đệ nhớ nhầm rồi."
"Không đâu, đệ nhớ rất rõ." Liễu Minh An quả quyết nói.
"Nói đệ nhớ nhầm là nhớ nhầm", Chu Dực cười nhìn Liễu Minh An, giọng nói có vài phần nghiến răng nghiến lợi: "Lẽ nào đệ lại muốn cãi lại ca ca sao?"
Gà Mái Leo Núi
"Phải, là ta nhớ nhầm rồi." Liễu Minh An linh tính đại phát, lập tức ngoan ngoãn đáp lời.
Trong phòng nhất thời không ai nói năng gì, Chu Dực xoa cằm, cau mày, vẻ mặt đầy suy tư.
Liễu Minh An đứng bên cạnh nhìn, mấy lần định nói lại thôi.
Khương Ngưng vừa đẩy cửa vào liền nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
"A Ngưng, nàng về rồi." Ánh mắt Liễu Minh An tức thì sáng rực lên, y đứng dậy đón lấy nàng.
"Mọi chuyện đã nói rõ ràng rồi." Khương Ngưng biết Liễu Minh An muốn hỏi gì, không đợi y mở lời, nàng đã tự mình trả lời trước.
"Tốt rồi." Liễu Minh An cười đáp, trong mắt lấp lánh những tia sáng vụn vặt.
Chu Dực cũng đứng lên theo, nhìn đôi phu thê nồng tình mật ý này, hắn cảm thấy bản thân tốt nhất là nên im lặng.
Thế nhưng nhìn đôi phu thê trẻ nắm tay nhau, liếc mắt đưa tình, Chu Dực cảm thấy toàn thân như có kiến bò, đứng ở đây chỗ nào cũng thấy không tự nhiên, dứt khoát bước chân ra khỏi cửa phòng, đi ra ngoài sân.
Tiểu viện này được Chu Dực mua từ hai ba năm trước, chính là vì ưng ý nơi này yên tĩnh, dùng để trốn phụ thân mẫu thân càm ràm, thi thoảng hắn mới đến ở lại hai ngày.
Lúc này, gió nhẹ thổi qua, lá trúc trong sân xào xạc, Chu Dực đi tới cạnh tường rào, ngẩng đầu nhìn khóm trúc xanh biếc vươn thẳng.
Ơ?
Đó là cái gì?
Trong tầm mắt bỗng hiện lên một vạt áo màu vàng nhạt, Chu Dực còn chưa kịp nhìn cho rõ, một bóng đen đã nhanh như cắt lao thẳng về phía hắn.
"Bộp!"
Ngay khoảnh khắc sau, Chu Dực nghe thấy tiếng sau gáy mình đập xuống phiến đá, mắt tối sầm lại, tiếp đó là một sức nặng đè lên người.
"Ái chà! Xin lỗi nhé, tố chất cơ thể này kém quá, ngươi không sao chứ?"
Bên tai truyền đến giọng nữ nhân, Chu Dực ôm đầu hoàn hồn, phát hiện mình đang nằm trên đất, trên người còn có một người đang bò lồm cồm.
Là một nữ t.ử.
Trông cũng khá xinh đẹp.
Nữ t.ử nọ tự chống tay xuống đất đứng dậy, vừa mới đứng vững thì Khương Ngưng và Liễu Minh An nghe thấy động tĩnh liền chạy ra xem tình hình.
"Sao ngươi lại tới đây?"
Khương Ngưng vẻ mặt đầy cảnh giác nhìn vị khách không mời mà đến này.
Nam Cung Mộc Nhan.
"Chu huynh!" Liễu Minh An thấy Chu Dực nằm dưới đất, ba bước gộp làm một chạy tới đỡ người dậy: "Chu huynh, huynh làm sao vậy?"
Khương Ngưng đi tới sau lưng, liếc nhìn tình hình Chu Dực, thấy người còn sống thì thở phào nhẹ nhõm, sau đó sắc mặt không mấy thiện cảm chất vấn Nam Cung Mộc Nhan đang đứng một bên: "Ngươi định làm gì huynh ấy?"
"Ờ... hiểu lầm thôi."
Nam Cung Mộc Nhan không muốn nói, đường đường là một sát thủ mà trèo tường cũng không xong, thật quá mất mặt.
Nhưng thân xác này là một tiểu thư khuê các lá ngọc cành vàng, lực tay chân không đủ, lực eo bụng cũng kém, nàng cũng chỉ biết dở khóc dở cười.