Mặt trời lặn về hướng Tây, kéo dài một bóng đen phía sau Liễu Minh An. Đợi đến khi y đi vào trong viện nhà mình, chút đường nét cuối cùng của tịch dương đã ẩn sau những dãy núi, chỉ còn lại ráng hồng ngập trời.
Khương Ngưng hơi tựa vào cửa, đón ánh ráng chiều diễm lệ, lông mày như tranh vẽ, lặng lẽ nhìn Liễu Minh An từng bước tiến về phía nàng.
Liễu Minh An mỉm cười với nàng, chỉ nghe nàng mở miệng nói một câu: "Đi theo ta", giọng nói vẫn như cũ, không nghe ra chút cảm xúc nào.
Theo Khương Ngưng vào phòng bếp, Liễu Minh An thấy nàng ngồi xổm bên cạnh bếp lò, dùng kẹp lửa lôi từ trong ra. Tro cỏ được gạt sang hai bên, Khương Ngưng từ bên trong kẹp ra hai thứ lớn, xám xịt đầy tro bụi.
"Đây là... khoai lang nướng?" Liễu Minh An nhìn hai thứ dưới đất, lời nói có chút kinh ngạc.
Khương Ngưng đứng dậy phủi bụi trên tay, nói với y: "Ừm, tối nay ăn cái này."
Nhưng Liễu Minh An mãi vẫn không cử động, nhìn chằm chằm hai củ khoai lang kia, vẻ mặt có chút ngưng trọng, không biết đang nghĩ gì.
Khương Ngưng nhìn y một lúc, không nhịn được mở miệng hỏi: "Ngươi không thích ăn cái này sao?" Nghĩ một chút lại bổ sung thêm một câu: "Ta thấy nó khá ngọt."
"Ta không kén ăn", Liễu Minh An đầu tiên là trả lời câu hỏi của nàng, sau đó giải thích nguyên nhân mình sững sờ: "Ta chỉ đang nghĩ, nhà ta lấy đâu ra khoai lang."
Liễu Minh An không trồng khoai lang, trong nhà tự nhiên cũng không có. Mà buổi chiều người trong thôn đều được gọi ra phía đầm nước, chỉ có một mình Khương Ngưng ở nhà, hay nói cách khác, thời gian đó chỉ có Khương Ngưng là tự do hoạt động.
Liệu nàng có nhân lúc mọi người không có nhà mà đi trộm thức ăn nhà người khác không?
Ánh mắt Khương Ngưng khẽ lay động, nàng quả thật không biết giải thích nguồn gốc khoai lang này thế nào, nhưng chắc chắn là không thể nói thật rồi.
Suy nghĩ một lát, Khương Ngưng nhàn nhạt mở miệng: "Ngươi cứ ăn đi, lấy đâu ra nhiều lời như vậy, dù sao cũng không phải đồ trộm cắp."
Liễu Minh An nghĩ không ra chỗ khoai lang này từ đâu mà có, thực sự ăn không thấy yên lòng: "Nhưng mà--"
"Đừng nhưng nhị nữa, chần chừ thêm lúc nữa là nguội mất", Khương Ngưng trực tiếp ngắt lời y, vừa nói vừa đi vào trong phòng: "Trong nồi có nước nóng, có thể dùng để tẩy trần."
Mùa này trời tối rất nhanh, mặt trời mới lặn không lâu, bầu trời đã sập tối.
Gà Mái Leo Núi
Khương Ngưng cầm lấy đèn dầu bên cạnh tủ, dùng diêm đốt lên rồi đặt lên bàn. Ánh đèn hạt đậu sáng lên, Khương Ngưng ngồi bên bàn, nhìn qua cửa sổ thấy những đỉnh núi cao v.út xa xa.
Một lát sau, Liễu Minh An từ phòng bếp bước ra, theo thường lệ bày giấy b.út lên bàn, chuẩn bị thắp đèn đọc sách ban đêm. Vừa ngồi xuống cầm b.út, lại như sực nhớ ra điều gì, đưa một cuốn sách cho Khương Ngưng.
Khương Ngưng nhìn cuốn "Lễ Ký" được đưa tới trước mặt, nghi hoặc "Ừm?" một tiếng, không đón lấy.
Liễu Minh An ngượng ngùng thu tay về, cười ngại ngùng nói: "Ta thấy nàng ban ngày hay lật xem cuốn sách này, còn tưởng nàng thích đọc nữa chứ."
"Chỉ là để g.i.ế.c thời gian mà thôi." Khương Ngưng đáp.
Liễu Minh An trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Những cuốn sách này của ta quả thực khô khan vô vị, lần tới đi chợ phiên, hay là ta mua cho nàng vài cuốn kỳ đàm quái chí nhé?"
Khương Ngưng ngước mắt nhìn y, dưới ánh đèn vàng vọt, đáy mắt thiếu niên sạch sẽ thanh thuần, bên môi mang theo nụ cười nhàn nhạt.
"Liễu Minh An", đây là lần đầu tiên Khương Ngưng gọi tên y, giọng nói bớt đi mấy phần lạnh lùng: "Ngươi là một người tốt."
Ta sẽ báo đáp ngươi. Khương Ngưng thầm bổ sung một câu trong lòng.
Nụ cười của Liễu Minh An càng sâu hơn: "Trấn Linh Sơn cứ ngày mồng năm là có chợ phiên, hôm nay mồng bảy, còn tám ngày nữa, đến lúc đó ta sẽ mua cho nàng."
"Được, đa tạ. Đúng rồi, hôm nay người kia hét lên 'C.h.ế.t người rồi', là chuyện gì vậy? Sao ngươi đi lâu thế mới về?" Khương Ngưng bỗng nhiên giả vờ như vô tình hỏi.
Hình ảnh t.h.i t.h.ể Hà Văn, tiếng khóc than của phụ nhân kia thoáng qua trước mắt, lòng Liễu Minh An trầm xuống, mở miệng nói: "Người c.h.ế.t là Hà Văn, chính là người hôm nay đến nhà ta gây chuyện. Chắc là sau khi rời khỏi đây, hắn đi đến đầm nước thì bị ngã, đầu chúi xuống nước, rồi không dậy nổi nữa. Ta ở đó lâu như vậy là vì phải đợi người của nha môn đến khám nghiệm t.ử thi."
Khương Ngưng khẽ rũ mắt, che giấu thần sắc trong mắt, hỏi: "Cho nên, là người của nha môn sau khi kiểm tra đã nói với các người hắn c.h.ế.t như vậy sao?"
Liễu Minh An gật đầu, ngữ khí vô cùng cảm khái: "Đúng là đời người vô thường!"
Khương Ngưng không nói gì thêm, cầm lấy thỏi mực bắt đầu giúp y mài mực, Liễu Minh An cười với nàng một cái, cũng vứt bỏ tạp niệm, một lòng vùi đầu vào kinh thư điển tịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thời gian chậm rãi trôi qua, đợi đến khi Liễu Minh An xem xong một quyển sách muốn nghỉ ngơi một lát, mới phát hiện đã là giờ Hợi.
"Khương Ngưng, nàng đi ngủ đi, muộn quá rồi." Liễu Minh An nói với Khương Ngưng. Tầm này người trong thôn đều đã đi ngủ từ lâu, Khương Ngưng bầu bạn với y đến muộn thế này, y cảm thấy có chút áy náy.
Khương Ngưng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, một mảnh tối đen như mực không nhìn thấy gì, nàng dựa vào cảm giác đoán chừng lúc này tầm chín giờ tối, quả thực nên đi ngủ rồi.
"Ngươi cũng đừng xem sách nữa, hôm nay còn bị thương, ngủ thôi." Khương Ngưng quay đầu lại nói với Liễu Minh An.
Liễu Minh An mải đọc sách quá mức chuyên chú, vốn đã quên bẵng vết thương sau gáy, Khương Ngưng vừa nhắc tới, một cơn đau âm ỉ ập đến, y không nhịn được đưa tay sờ sờ sau đầu.
"Suỵt!" Tay vừa chạm vào, đau đớn liền trở nên sắc nét, Liễu Minh An hít vào một ngụm khí lạnh.
Khương Ngưng thấy bộ dạng y như vậy, liền đưa tay giúp y thu dọn đồ đạc trên bàn.
Liễu Minh An định tới tủ lấy quần áo khoác lên người để ngủ, vừa định động đậy đã bị Khương Ngưng gọi lại.
"Liễu Minh An, ngươi lên giường mà ngủ."
Liễu Minh An có chút kinh ngạc quay đầu, sững sờ một lát rồi cười nói: "Không sao, ta ngủ trên bàn là được. Sao có thể để một nữ nhi như nàng ngủ bàn được chứ?"
"Ta cũng không định ngủ trên bàn." Khương Ngưng nghiêng đầu, liếc mắt nhìn giường nệm, thong thả mở miệng: "Cái giường này nằm được hai người."
Biểu cảm trên mặt Liễu Minh An lập tức đông cứng, không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
"Cùng ngủ đi." Khương Ngưng còn như không có việc gì bổ sung thêm một câu.
Sau cơn chấn kinh, mặt Liễu Minh An đỏ bừng như tôm luộc. Y không dám nhìn Khương Ngưng, cúi đầu nhìn chằm chằm xuống đất, lắp bắp đáp lại: "Khương... Khương Ngưng, chuyện này... chuyện này không ổn, nam... nam nữ thụ thụ bất thân..."
Mấy chữ cuối cùng giọng thấp như tiếng muỗi kêu, nếu không phải Khương Ngưng đứng gần, e là không nghe thấy.
Khương Ngưng nhìn Liễu Minh An đang quẫn bách tới mức hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống, bỗng nhiên khẽ "hừ" một tiếng.
Liễu Minh An nghe thấy tiếng này, vừa ngẩng đầu liền thấy Khương Ngưng nhếch môi, cười như không cười nói: "Ta không cùng ngươi làm gì thân mật, chỉ là cùng ngủ một giấc mà thôi, ta bảo đảm không chạm vào ngươi là được chứ gì?"
Từ lần đầu Liễu Minh An gặp Khương Ngưng, gương mặt nàng vẫn luôn lạnh lùng, xa cách, từ chối người ngoài ngàn dặm, đây là lần đầu tiên Liễu Minh An thấy nàng có biểu cảm khác.
Khương Ngưng vốn dung mạo tú lệ, khí chất thoát tục, lúc này nhếch môi, thần tình đùa giỡn, nhìn qua giống như một yêu tinh tu luyện thành người tới nhân gian trêu đùa lòng người.
Liễu Minh An nhìn nàng, chỉ cảm thấy mặt nóng ran hơn, vội vàng dời mắt: "Khương... Khương Ngưng, không được, không được, như vậy sẽ tổn hại danh tiết của nàng..."
"Ta ngay cả mình là ai còn không biết, ta còn quan tâm đến danh tiết sao?" Khương Ngưng phản vấn.
Liễu Minh An không hề d.a.o động: "Không được, danh tiết nữ t.ử rất quan trọng, ta không thể hại nàng."
"Ở đây chỉ có hai người chúng ta, ngươi không nói, ta không nói, ai biết được chứ?"
Liễu Minh An nghĩa chính ngôn từ: "Không được, quân t.ử thận độc, bất khi ám thất, ti dĩ tự mục, hàm chương khả trinh..."
Khương Ngưng: "..."
Nàng biết những người đọc sách thời cổ đại rất chú trọng cái gọi là "văn nhân phong cốt", "quân t.ử chi tâm", đa phần đều hủ lậu lại cố chấp, nhưng thực sự không ngờ lại hủ lậu cố chấp đến mức này.
"Chậc!" Khương Ngưng hết sạch kiên nhẫn, nàng quả nhiên không hợp với việc giảng đạo lý.
Liễu Minh An đang dốc sức suy nghĩ xem nên khuyên nhủ Khương Ngưng thế nào, trước mắt đột nhiên hiện ra một bàn tay trắng nõn thon dài, ngay sau đó, bàn tay kia túm lấy cổ áo y dùng sức kéo một cái. Liễu Minh An không chút phòng bị, bị kéo cho loạng choạng, theo lực đạo kia ngã xuống giường.
Liễu Minh An vừa định ngồi dậy, Khương Ngưng liền đưa tay ấn vai y xuống, tiếp đó cả người nàng áp sát tới, trong nháy mắt khoảng cách giữa hai người gần tới mức không đầy nửa thước, y thậm chí có thể nhìn rõ từng sợi lông mi dài của nàng.
"Ngủ đi, nếu không ta sẽ đ.á.n.h ngươi."
Liễu Minh An nghe thấy Khương Ngưng lạnh lùng nói, mà nhìn thần sắc nàng vô cùng nghiêm túc, không có nửa điểm ý tứ đùa giỡn.