Mua Một Sát Thủ Về Nhà, Ta Trở Thành Tiểu Kiều Phu?

Chương 165: Nguyên do lập trữ, thảm khốc khôn cùng



Khương Ngưng nhìn hai kẻ say khướt trong phòng, thở dài một tiếng, chuẩn bị thu dọn tàn cuộc.

Đầu tiên nàng rót một chén Linh Tuyền Thủy cho Liễu Minh An, sau khi đ.á.n.h thức chàng dậy, Khương Ngưng chỉ tay về phía Chu Dực nói: "Đưa Chu huynh lên sập ngủ đi, dặn dò tiểu nhị một tiếng, tối nay chúng ta về trước."

Liễu Minh An nghe thấy ba chữ "về trước", còn tưởng Khương Ngưng cũng không hỏi ra được gì, liền gật đầu, làm theo từng việc.

Lát sau, hai người xách theo một chiếc l.ồ.ng đèn từ trong tiệm, chậm rãi đi về phía sân nhỏ ở đường Vãn Đông.

"A Ngưng, hôm nay đã là mùng chín rồi, hậu thiên ta phải đi tham gia Hội thí, đến lúc đó chúng ta lại phải xa cách chín ngày..."

Khương Ngưng nghe ra sự quyến luyến của Liễu Minh An. Nàng vốn định ngày mai sẽ đi tìm Nam Cung Mộc Nhan để hỏi về chuyện của Chu Dực, nhưng giờ xem ra, sớm một ngày hay muộn một ngày cũng không sao, ngày mai cứ dành thời gian ở bên Liễu Minh An trước đã.

Trở về viện nhỏ, sau khi tắm rửa xong xuôi và nằm lên giường, Liễu Minh An vươn tay ôm c.h.ặ.t Khương Ngưng vào lòng.

Chăn đơn gối chiếc đã lâu, cuối cùng lại có thể ôm người mình yêu cùng đi ngủ, Liễu Minh An lòng đầy hoan hỷ, cười nói: "A Ngưng, kể cho ta nghe về những chuyện đã xảy ra khi nàng đến Khúc Thủy thành đi."

"Được."

Khương Ngưng cũng mỉm cười đáp lại, sau đó bắt đầu kể lại tỉ mỉ từ đầu đến cuối những trải nghiệm trong thời gian xa cách vừa qua.

Dĩ nhiên, chuyện tiện tay g.i.ế.c c.h.ế.t một tên sắc quỷ ở Kim Chất thành thì không cần thiết phải nói ra.

Liễu Minh An nghe xong có chút bùi ngùi, cúi đầu hôn nhẹ lên trán người trong lòng. Trong bóng đêm, giọng chàng dịu dàng hơn cả gió xuân: "Nếu không phải thân là nam t.ử không thể đến Phục Linh am, ta thật sự muốn đích thân đến cảm tạ các vị sư thái, cảm ơn họ đã mang 'Tiểu Linh Nhi' đến với thế gian này."

Ba chữ "Tiểu Linh Nhi" được thầm thì sát bên tai Khương Ngưng, hơi thở ấm áp phả lên làn da khiến nàng cảm thấy vành tai mình nóng bừng.

"Không được gọi bừa!" Khương Ngưng vươn tay đ.ấ.m nhẹ vào vai Liễu Minh An: "Họ là trưởng bối nên mới có thể gọi ta là Tiểu Linh Nhi, chàng không được gọi như vậy."

Thật là sến súa, Khương Ngưng vừa nghĩ đến cảnh Liễu Minh An gọi mình như vậy liền cảm thấy toàn thân không tự nhiên.

"Được rồi", Liễu Minh An ngoan ngoãn cực kỳ, lập tức đổi giọng: "Liễu phu nhân."

"Chàng- ưm!"

Một nụ hôn nồng cháy rơi xuống, chặn đứng tất cả những lời chưa kịp thốt ra.

Sau nụ hôn, Liễu Minh An mới cảm thấy nỗi tương tư bấy lâu nay của mình được bù đắp đôi chút.

"Chàng cũng kể cho ta nghe những chuyện xảy ra ở kinh thành đi."

Khương Ngưng ngoan ngoãn rúc vào lòng Liễu Minh An, lên tiếng nói.

"Được chứ!" Liễu Minh An vội vàng đồng ý.

Kỳ thực trải nghiệm của bản thân Liễu Minh An không có gì đáng nói, mỗi ngày đều rất quy luật. Ban ngày đến Hoàng gia thư viện lên lớp, buổi chiều tan học thì đến Lâu gia để ba vị Trạng nguyên thay phiên nhau bồi dưỡng thêm, buổi tối trở về viện cùng Chu Dực uống rượu, ngày nào cũng như thế, hầu như không có biến động gì.

"Phải rồi, sau khi nàng đi, Thừa tướng còn đến tìm nàng, phát hiện nàng không có mặt liền hỏi ta. Ta chỉ nói nàng có việc nên đã rời kinh thành, không hề nói gì khác với ông ấy." Liễu Minh An nhớ ra chuyện này, liền báo lại với Khương Ngưng một tiếng.

"Ừm, tốt", Khương Ngưng hờ hững đáp lại một câu, sau đó hỏi ra chuyện mà mình khá quan tâm: "Chuyện lập Thái t.ử, chàng có biết nội tình không? Còn có Thụy Vương, nghe nói đã c.h.ế.t rồi, hai việc này có liên quan gì đến nhau không?"

"Bệ hạ là người trọng quyền thế, vậy nên trì hoãn mãi việc lập Thái t.ử, đồng thời cố ý tạo ra cục diện ba chân vạc giữa Lâm Vương, Thụy Vương và Tương Vương để kiềm chế lẫn nhau..."

Liễu Minh An tuy ngạc nhiên vì Khương Ngưng lại hiếu kỳ về chuyện này, nhưng vẫn đem những tin tức mình nắm được kể lại rõ ràng.

"Trước đây Tương Vương bị ám sát ở Kim Chất thành là do Lâm Vương làm, sau đó bị Hoàng thượng phát hiện. Mà Lâm Vương lại là người có chỗ dựa vững chắc nhất trong ba vị hoàng t.ử, do đó Hoàng thượng đã đổ tội c.h.ế.t của con trai Chu Thượng thư lên đầu cha của một trắc phi của Lâm Vương. Một là mượn cơ hội c.h.ặ.t đứt một cánh tay của Lâm Vương, hai là khiến Chu Thượng thư trở mặt với Lâm Vương, làm suy yếu thế lực của hắn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tổ phụ nói với ta, hành động này của Hoàng thượng gần như đã đoạn tuyệt khả năng lên ngôi của Lâm Vương, vì vậy từ lúc đó, trong triều chỉ còn lại Tương Vương và Thụy Vương đấu đá lẫn nhau."

"Nhưng cách đây không lâu, Thụy Vương đã c.h.ế.t. Mẫu thân của Thụy Vương là Cảnh tần tuy thân phận thấp kém, nhưng Hoàng thượng lại sủng ái bà ấy nhất. Thụy Vương cũng là hoàng t.ử được Hoàng thượng yêu thương nhất, thậm chí còn chỉ định đích nữ của Thừa tướng cho hắn làm Vương phi, chính là để giúp hắn củng cố thế lực."

"Khi tin tức Thụy Vương băng hà truyền đến, Cảnh tần đi xem t.h.i t.h.ể một lần liền bị dọa đến phát điên, Hoàng thượng cũng ngất xỉu ngay tại chỗ, hôn mê suốt một ngày một đêm. Sau khi tỉnh lại, có lẽ là do tâm tro ý lạnh, không quá hai ngày đã truyền chỉ lập Thái t.ử."

Khương Ngưng tập trung vào một điểm khác: "Nghe nói Thụy Vương c.h.ế.t rất t.h.ả.m? Thảm đến mức nào?"

Nàng định dựa vào mức độ Thụy Vương bị hành hạ để phân tích ngược lại hoạt động tâm lý của Nam Cung Mộc Nhan.

Dựa trên sự hiểu biết của Khương Ngưng về Nam Cung Mộc Nhan, nếu nàng ấy đơn thuần là không muốn gả chồng thì chỉ cần một đao dứt khoát kết liễu Thụy Vương, tuyệt đối không bao giờ dùng nhục hình.

Chắc chắn Thụy Vương đã làm điều gì đó chọc giận nàng ấy!

"A Ngưng, thật quá t.h.ả.m khốc, nàng tốt nhất là đừng biết thì hơn." Liễu Minh An nghĩ đến những lời miêu tả đó mà vẫn còn thấy sợ hãi.

"Mau nói đi mà..." Khương Ngưng quàng tay qua cổ Liễu Minh An, dùng má nhẹ nhàng cọ vào cằm chàng.

Gà Mái Leo Núi

Chiêu làm nũng này vẫn rất hữu dụng, ít nhất là Liễu Minh An chẳng có chút sức kháng cự nào.

"Thụy Vương bị đ.â.m mù mắt, tai, mũi và lưỡi đều bị cắt mất, mười ngón tay bị c.h.ặ.t xuống từng đốt một, trên người bị lóc hơn năm trăm miếng thịt. Kẻ thủ ác kia còn nhét một phần thịt vào miệng hắn, có lẽ còn ép hắn tự ăn thịt mình... tóm lại là t.h.ả.m khốc vô cùng, ngay cả ngỗ tác khi nghiệm thi cũng không biết bắt đầu từ đâu."

"Thụy Vương c.h.ế.t ở đâu?" Khương Ngưng lại hỏi.

"C.h.ế.t ngay tại tẩm điện của hắn, cùng c.h.ế.t còn có một vị thị thiếp. Nhưng vị thị thiếp đó bị một đao cắt họng, không hề phải chịu hành hạ."

Đây mới chính là cách g.i.ế.c người chuẩn xác, Khương Ngưng thầm nghĩ.

Nam Cung Mộc Nhan cũng giống như Khương Ngưng, đều là người rất ngại phiền phức, việc gì có thể dùng một đao giải quyết thì tuyệt đối không vung đao thứ hai.

Xem ra, thời điểm Thụy Vương c.h.ế.t rất gần với lúc Chu Dực bắt đầu tìm Liễu Minh An để uống rượu, mà trùng hợp là cả hai người này đều có liên quan đến Nam Cung Mộc Nhan.

Khương Ngưng biết đằng sau chuyện này ẩn giấu một bí mật, ngặt nỗi thông tin nàng có được quá ít, dù vắt óc suy nghĩ thế nào cũng không tài nào đoán ra được rốt cuộc là chuyện gì.

Phải đích thân đi hỏi Nam Cung Mộc Nhan mới được!

Khương Ngưng không quan tâm Thụy Vương sống hay c.h.ế.t, nhưng nàng rất quan tâm đến Chu Dực.

"A Ngưng, muộn rồi, ngủ thôi." Liễu Minh An vươn tay vuốt ve mái tóc Khương Ngưng, khẽ khàng nói.

Khương Ngưng khẽ "ừm" một tiếng, gạt bỏ mọi tạp niệm, an tâm chìm vào giấc ngủ trong lòng Liễu Minh An.

Ngày mùng mười tháng ba, ngày cuối cùng trước khi diễn ra Hội thí.

Ngày hôm nay, Liễu Minh An và Khương Ngưng không đi đâu cả, chỉ ở lại trong sân nhỏ tận hưởng thời gian tĩnh lặng chỉ có hai người bọn họ.

Một ngày bình yên và ấm áp trôi qua nhanh ch.óng. Sáng sớm ngày mười một tháng ba, Liễu Minh An cầm theo quan văn chứng minh thân phận cử t.ử của mình ra khỏi cửa.

"A Ngưng, ở nhà đợi ta về."

Lúc sắp bước ra cửa, Liễu Minh An đã nói như vậy.

Khương Ngưng gật đầu, túm lấy cổ áo Liễu Minh An rồi hôn một cái lên mặt chàng, sau đó mỉm cười nói: "Đi đi, ta đợi chàng."

Đợi đến khi bóng dáng Liễu Minh An biến mất khỏi tầm mắt, Khương Ngưng khóa kỹ cửa nẻo, cũng rời khỏi sân nhỏ, đi về phía Thừa tướng phủ.