Mua Một Sát Thủ Về Nhà, Ta Trở Thành Tiểu Kiều Phu?

Chương 51: Đi chợ hai ngả phân ly, tình cờ gặp Tam Thúc Bà



Những ngày này Khương Ngưng sống vô cùng nhàn nhã ung dung, sóng ngầm cuồn cuộn bên trong Kim Ngọc Phường nàng hoàn toàn không hay biết.

Khương Ngưng mỗi ngày thức dậy vào lúc gà gáy, để mặc Liễu Minh An chải tóc cho mình, sau đó bắt đầu sửa soạn nấu cơm. Đồ ăn Khương Ngưng mua từ chợ về được nàng đổi món liên tục: thịt kho tàu, gà hầm hành gừng, thịt sợi xào ớt xanh, canh bạch cải thịt viên, gà xào ớt cay... thậm chí cơm trắng và các món mì cũng luân phiên thay đổi. Khương Ngưng thích bỏ tâm tư vào việc nấu nướng, vui vẻ không biết mệt, dù sao Liễu Minh An cũng không kén ăn, món gì cũng thích, ăn xong còn chủ động dọn dẹp nhà bếp.

Còn đối với Liễu Minh An mà nói, từ khi Khương Ngưng đến, cơm nước trong nhà hắn đã tốt lên không biết bao nhiêu lần, trước đây một năm lượng thịt hắn ăn cũng chẳng bằng thời gian ngắn ngủi này. Hơn nữa trạm nghệ của Khương Ngưng vô cùng tốt, mỗi lần nấu cơm đều sắc hương vị vẹn toàn, khiến người ta vô cùng thèm ăn. Liễu Minh An vốn dĩ nhìn có vẻ gầy gò đơn bạc, nay thân hình cũng đã rắn rỏi lên không ít, vóc dáng càng thêm cao lớn hiên ngang. Đến cả Tam Thúc Bà thấy vậy cũng khen hắn: "Minh An dạo này nhìn tinh thần phấn chấn hơn hẳn nha! Khương Ngưng cô nương chắc hẳn đã chăm sóc con rất tốt..."

Những lúc rảnh rỗi, Liễu Minh An chuyên tâm vẽ họa chúc thọ, Khương Ngưng thì ở bên cạnh xem mấy cuốn sách giải trí mua về, có khi còn thuận tay mài mực cho hắn.

Thời gian cứ thế nhàn nhã lại hài lòng chậm rãi trôi qua, cho đến ngày hai mươi lăm, lại tới ngày họp chợ. Liễu Minh An vẫn dậy thật sớm như thường lệ, xuống bếp lấy chiếc bánh màn thầu nguội đã hấp từ hôm qua, ăn cùng với nước lạnh xem như xong bữa sáng.

Khương Ngưng đã nói trước là không đi, thế nên Liễu Minh An nhẹ chân nhẹ tay thức dậy, nhưng vẫn làm nàng tỉnh giấc.

"Nàng cứ ngủ tiếp đi, ta thu xếp xong sẽ đi ngay." Liễu Minh An nhìn Khương Ngưng đang nằm trên giường vẫn đắp chăn, khẽ giọng nói.

"Chàng mang theo ô đi." Trong phòng không thắp đèn, Khương Ngưng xuyên qua ánh sáng mờ ảo của thiên quang miễn cưỡng nhìn rõ bóng dáng Liễu Minh An, dặn dò.

Liễu Minh An khẽ mỉm cười, đáp: "Ta có mang theo."

"Tiền thì sao?" Khương Ngưng lại hỏi.

"Cũng mang theo rồi."

"Ồ, vậy chàng đi đi."

Khương Ngưng nói xong liền nhắm mắt lại, định ngủ tiếp, lại nghe thấy Liễu Minh An đi tới bên giường nói với nàng: "Lát nữa nếu nàng muốn chải đầu thì có thể đi tìm Tam Thúc Bà, hoặc tìm Ách nương cũng được, ta thấy quan hệ giữa các nàng có vẻ thân thiết hơn. Còn nữa, nàng đói thì cứ tự mình ăn cơm, không cần phải đợi ta về đâu. Hai vị huynh trưởng kia muốn mời ta uống rượu, thịnh tình khó khước từ, ta cũng không biết khi nào mới về được..."

"Dông dài!" Khương Ngưng xoay người, đem chăn trùm kín đầu để tỏ ý phản kháng.

Liễu Minh An ngẩn người, sau đó thầm nở nụ cười, hắn luôn vô thức coi Khương Ngưng như một cô nương cần người chăm sóc, đúng là dông dài thật.

"Két~ Cạch!"

Cánh cửa phòng được đẩy ra rồi khép lại, tiếng bước chân của Liễu Minh An dần dần đi xa. Khương Ngưng chăm chú lắng nghe một hồi, cho đến khi âm thanh biến mất hẳn mới nhắm mắt ngủ tiếp.

Đợi đến khi tiếng gà nhà Hà Triệu vang lên, Khương Ngưng mới hoàn toàn tỉnh táo. Nàng để xõa tóc ăn xong bữa sáng, sau đó cầm cuốn "Đại Lương Thập Đại Án" hôm qua chưa đọc xong lên xem tiếp.

Chỉ là không biết tại sao, hôm nay khi Khương Ngưng xem sách cứ cảm thấy kỳ lạ, cứ xem một lúc là lại thất thần, tâm trí không tự chủ được mà trở nên mơ hồ, đợi đến lúc định thần lại thì đã quên mất trang trước vừa viết những gì rồi.

Có lẽ là do căn phòng quá yên tĩnh chăng, Khương Ngưng thầm nghĩ.

Thói quen của con người thật đáng sợ, nàng đã quen với việc lúc nào cũng ở cùng một chỗ với Liễu Minh An. Cho dù Liễu Minh An chỉ ngồi bên bàn viết viết vẽ vẽ không nói một lời, nhưng người đó ở đó, nàng có thể cảm nhận được sự hiện diện của hắn.

Mà bây giờ Liễu Minh An đi rồi, Khương Ngưng một mình nhìn căn phòng trống rỗng, lần đầu tiên cảm thấy ngôi nhà cũ nát này cư nhiên lại có chút rộng lớn, lớn đến mức khiến nàng không thoải mái.

Dù sao sách cũng không xem vô nữa, Khương Ngưng nhìn qua cửa sổ thấy ngọn núi xanh biếc sương mù bao phủ, nhớ tới cây hạt dẻ và con thỏ xám đã chạy thoát kia, tâm tư khẽ động, cầm lấy khăn che mặt rồi bước ra khỏi cửa phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dù sao người trong thôn cũng đã biết nàng tay chân lành lặn rồi, vậy thì không cần thiết phải lợi dụng không gian để trốn tránh nữa.

Đây cũng là lần đầu tiên Khương Ngưng quang minh chính đại đi dạo trong thôn Sen này. Trên đường gặp mấy người dân làng, ban đầu họ tỏ ra kinh ngạc, sau đó mới phản ứng lại, nói với nàng: "Ơ! Cô là cô nương mà Liễu Minh An mua về đó sao? Hiếm khi thấy cô ra khỏi cửa nha! Tam Thúc Bà hình như có nói qua, cô tên là Khương gì ấy nhỉ?"

Những người này không có ác ý gì, sát khí trên người Khương Ngưng cũng bị cuộc sống an nhàn hóa giải đi phân nửa, lây nhiễm một chút sự ôn hòa của Liễu Minh An.

"Khương Ngưng." Mọi người chỉ nghe thấy Khương Ngưng nhạt nhẽo lên tiếng.

"Khương Ngưng à, cô bao nhiêu tuổi rồi? Vốn dĩ nhà ở đâu? Tại sao lại bị bán vậy? Sao không chải đầu đi? Liễu Minh An đâu rồi..." Khương Ngưng vừa trả lời, đám người đó cứ tưởng nàng là người dễ nói chuyện, một chuỗi câu hỏi dồn dập kéo tới, tràn đầy sự tò mò.

Đáng tiếc là Khương Ngưng chỉ coi như không nghe thấy, mắt cũng không chớp lấy một cái, đi vòng qua họ rồi rời đi.

"Ơ kìa! Cái con bé này, sao mà ít lời còn hơn cả Liễu Minh An nữa? Hai cái hũ nút ở chung một nhà bộ không nói chuyện với nhau sao..."

Tiếng lầm bầm mang theo vài phần oán trách truyền đến từ phía sau, Khương Ngưng coi như không nghe thấy, bước chân không dừng lại, đi thẳng về phía chân núi.

Vẫn giống như lần trước, càng tới gần đại sơn thì người càng ít. Có lẽ là do hôm nay họp chợ, đến cả người làm việc ngoài đồng cũng không thấy đâu. Ngoại trừ mấy người gặp lúc nãy ra, Khương Ngưng đi suốt quãng đường không gặp thêm ai khác nữa.

Khi sắp đi tới chân núi, Khương Ngưng chợt nghe thấy tiếng "Ái chà" từ cách đó không xa, theo sau là tiếng "sột soạt", giống như tiếng vải vóc cọ xát trên mặt đất.

Khương Ngưng mang theo vài phần hiếu kỳ đi tới, thấy một đoạn dốc thoai thoải, khá dốc, cỏ dại mọc um tùm. Mà dưới chân dốc có một người đang nằm trên mặt đất, hơi co quắp lại.

Gà Mái Leo Núi

Lúc này, người đó vật lộn ngồi dậy, Khương Ngưng đã nhìn rõ dung mạo của bà, cư nhiên lại là Tam Thúc Bà!

Khương Ngưng không chút do dự đi xuống dốc, đưa tay đỡ người dậy. May mà đoạn dốc này không dài cũng không cao, cỏ bên dưới cũng dày, Tam Thúc Bà chỉ là vô tình trượt chân ngã một cái, không bị thương chỗ nào khác.

Tam Thúc Bà nhìn Khương Ngưng đột nhiên xuất hiện, kinh ngạc hỏi: "Khương nha đầu? Sao con lại ở đây?"

"Lúc rảnh rỗi không có việc gì, đi dạo lung tung thôi." Khương Ngưng đỡ Tam Thúc Bà đứng vững, tùy miệng đáp.

"Ồ, ồ." Tam Thúc Bà đáp một tiếng, sau đó khom người xuống đất.

Khương Ngưng vừa rồi chỉ mải đỡ người dậy, không chú ý tới những thứ khác. Bây giờ Tam Thúc Bà cử động, nàng mới thấy trên t.h.ả.m cỏ còn có một cái giỏ, dưới đất rơi vãi hai xấp tiền giấy màu vàng tươi và một nắm hương nến.

Trong lòng Khương Ngưng khẽ rúng động, đoán được mục đích chuyến đi này của bà cụ, nàng ngăn bà lại, tự mình ngồi xuống nói: "Để con nhặt giúp bà."

Tam Thúc Bà thở dài một hơi nói: "Ta đúng là già rồi mà, con đường này không biết còn đi được mấy năm nữa, haizz~"

Khương Ngưng xếp đồ vào trong giỏ, tự mình xách trên tay, dìu Tam Thúc Bà rồi lên tiếng: "Bà đi đâu? Con đưa bà qua đó."

"Ở ngay phía trước một chút thôi," Tam Thúc Bà không từ chối ý tốt của Khương Ngưng, trên khuôn mặt già nua gượng gạo nở một nụ cười: "Nha đầu ngoan, làm phiền con rồi."

"Tiện tay mà thôi, không tính là phiền phức." Không hiểu sao, Khương Ngưng nhìn thấy vẻ mặt này trên khuôn mặt của bà cụ hiền từ, trong lòng luôn cảm thấy không thoải mái.