Sau khi đưa ra quyết định, Khương Ngưng vẫn bước lên núi, chỉ có điều tâm trạng lần này có thêm vài phần nặng nề.
Khương Ngưng đi tới gốc cây hạt dẻ lần trước. Hơn mười ngày trôi qua, dưới đất quả nhiên lại rụng đầy những quả hạt dẻ đầy gai nhọn.
Lần này trên tay Khương Ngưng có thêm một con chủy thủ - món đồ đoạt được từ tay Hầu Tử, việc bóc vỏ so với lần trước nhanh hơn rất nhiều. Chỉ cần dùng chân giẫm lên lớp vỏ gai, sau đó đưa lưỡi d.a.o xiên vào chỗ quả hở ra, khẽ nạy một cái, hạt dẻ màu nâu bên trong liền nguyên vẹn chui ra ngoài.
Khương Ngưng dành ra hai canh giờ bóc hết chỗ hạt dẻ trên mặt đất rồi thu vào không gian, chất thành một góc nhỏ. Sau đó nàng đi tới nơi bắt thỏ lần trước, trong hang thỏ lại có thêm hai con thỏ lớn mới, lông có chút lốm đốm.
Khương Ngưng quen đường cũ, lợi dụng không gian để tiếp cận hang thỏ, dễ dàng tóm gọn bọn chúng.
Tiếp đó nàng hái thêm nấm, hái mộc nhĩ, chẳng bao lâu sau Khương Ngưng còn phát hiện một vạt rừng trúc nhỏ. Lúc này măng trúc đang nhú lên khỏi mặt đất, vừa tươi vừa non, nàng không chút do dự bẻ vài b.úp nhét vào trong không gian.
Đến khi Khương Ngưng xuống núi, trong thôn khói bếp đã lượn lờ, đã đến giờ dùng bữa tối.
Gà Mái Leo Núi
Liễu Minh An chắc là đã về rồi.
Khương Ngưng thầm nghĩ, nàng rảo bước nhanh hơn về nhà, dọc đường còn tính xem tối nay ăn gì, thế nhưng trong nhà lại trống không chẳng có ai.
Mãi đến khi Khương Ngưng tự mình dùng bữa xong, lên giường nằm, Liễu Minh An vẫn chưa trở về.
Xem ra Liễu Minh An thật sự rất hợp ý với hai vị huynh trưởng kia, Khương Ngưng nghĩ thầm, cố gắng phớt lờ cảm giác hụt hẫng trong lòng.
Thời gian chầm chậm trôi qua, Khương Ngưng nằm trên giường mà không chút buồn ngủ. Thường ngày Liễu Minh An đều ôm cánh tay nàng mà ngủ, thói quen đã thành tự nhiên, giờ đây bên cạnh thiếu đi một người, nàng cảm thấy khó lòng thích nghi, đầu óc cứ suy nghĩ m.ô.n.g lung.
Khương Ngưng nhắm mắt lại, dốc sức gạt bỏ tạp niệm để cố gắng đi vào giấc ngủ. Tuy nhiên lại quá nửa canh giờ nữa trôi qua, nàng vẫn tỉnh táo vô cùng.
Không ngủ nữa!
Khương Ngưng có chút bực bội mở mắt ra, tung chăn khoác áo rời khỏi giường. Xung quanh im phăng phắc, đã quá giờ Tý, nàng lần mò đẩy cửa phòng, ngồi dưới hiên nhà thẫn thờ.
Về đêm gió nổi lên, thổi làm mái tóc Khương Ngưng rối loạn, nàng đưa tay vuốt vài cái, vén tóc ra sau tai, sau đó ngước mặt lên nhìn bầu trời đêm xám xịt.
Sắp đến cuối tháng, trên không trung chỉ có một vầng trăng khuyết và vài ngôi sao thưa thớt, Khương Ngưng một tay chống cằm nhìn trời, nhìn vầng trăng kia theo thời gian mà dần lặn về phía Tây.
Điều Khương Ngưng không biết chính là, trong lúc nàng đang vô định nhìn trời thì tại một gian khách phòng nhà họ Hồng ở phố Tây trấn Linh Sơn, Liễu Minh An cũng đang trằn trọc không yên.
Đêm đã khuya, Liễu Minh An nằm trên giường lạ, dưới thân là nệm mềm ấm áp, trên người đắp chăn gấm mượt mà, trong phòng còn thoang thoảng hương trầm, tất cả những thứ này so với chăn đơn gối chiếc vải thô ở nhà thì thoải mái hơn không biết bao nhiêu lần.
Nhưng Liễu Minh An chính là không ngủ được, y lật người nhìn khung cửa sổ chạm trổ, hồi tưởng lại những gì đã trải qua trong ngày hôm nay.
Liễu Minh An lần trước đã hẹn với Chu Dực và Trương Thuấn, hôm nay giờ Tỵ ba khắc gặp nhau bên bờ cầu. Y vừa qua giờ Tỵ đã tới trấn, đầu tiên chào hỏi Tuệ nương một tiếng, nói hôm nay không bày hàng nữa, sau đó theo lời dặn của Khương Ngưng tới tiền trang đổi một thỏi vàng thành bạc và tiền đồng, rồi giống như lần trước dặn dò chủ tiệm ngày mai đưa một tảng thịt lợn, một bộ sườn và hai con gà tới nhà.
Chờ đến khi Liễu Minh An làm xong hết thảy quay lại bên cầu thì Chu Dực và Trương Thuấn đã chờ y dưới gốc cây.
"Liễu đệ!" Chu Dực là người thấy Liễu Minh An trước tiên trong đám đông, hớn hở phất quạt gọi y.
"Chu huynh, Trương huynh." Liễu Minh An rảo bước đi tới, mỉm cười chào hỏi hai người.
"Ha ha ha... Liễu đệ rất đúng giờ nha!" Chu Dực cũng cười, sau đó một tay quàng vai Liễu Minh An, nửa ôm lấy y kéo đi: "Đi, vi huynh đã tìm được một nơi rất tốt, chúng ta phải uống vài chén cho thật sảng khoái."
Liễu Minh An đương nhiên không từ chối, để mặc bọn họ dẫn đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuệ nương đang bận rộn chào khách ngẩng đầu thấy cảnh này, nhớ tới lời Liễu Minh An vừa nói "có hai người bạn", trên mặt lộ ra vài phần ý cười hiền từ.
Liễu Minh An luôn nghĩ "nơi" mà Chu Dực nói là t.ửu lầu Phúc Sinh, dù sao Hồng lão bản cũng là cữu cữu của huynh ấy, thế nhưng bọn họ lại dẫn y đi qua t.ửu lầu Phúc Sinh, đi thẳng về phía phố Đông, mãi đến khi dừng lại trước một lầu các tinh tế tỏa hương thơm ngào ngạt.
"Chính là chỗ này!" Chu Dực mở quạt ra, khẽ đung đưa, dáng vẻ đúng chất một vị phong lưu công t.ử.
Liễu Minh An ngước đầu nhìn ba chữ "Hồng Hạnh Lâu" trên tấm biển kia, không thể tin vào mắt mình.
"Chu... Chu huynh, đây... đây là thanh lâu sao?" Liễu Minh An thấy Chu Dực định bước chân vào cánh cửa treo rèm ngọc lụa mỏng kia, vội vàng kéo huynh ấy lại, có chút lắp bắp nói.
Chu Dực và Trương Thuấn quay đầu lại, kinh ngạc nhìn Liễu Minh An đang đỏ mặt, sau đó nhìn nhau cười rộ lên.
"Liễu đệ", Trương Thuấn chưa nói đã cười, dường như đã đoán được tâm tư của Liễu Minh An, ung dung cảm thán: "Người đọc sách như đệ quả là thuần khiết ngay thẳng, thật đáng yêu vô cùng!"
"Trương huynh, huynh đừng trêu chọc đệ nữa", Liễu Minh An nghiêm túc nói: "Nơi này không phải chỗ tốt để uống rượu đàm đạo, chúng ta hay là đổi chỗ khác đi."
"Ha ha ha..." Chu Dực cười một hồi lâu, bước lên phía trước giải thích: "Liễu đệ hiểu lầm rồi, chúng ta không phải hạng công t.ử bột, không làm cái chuyện tìm hoa vấn liễu đó, càng không dẫn người đọc sách tâm tính thiện lương như đệ đi vào đường lệch lạc. Nơi này chắc hẳn đệ còn ít hiểu biết, cứ theo chúng ta vào trong xem thử sẽ rõ."
Thấy Liễu Minh An vẫn còn nửa tin nửa ngờ, Trương Thuấn cũng bổ sung thêm: "Liễu đệ, thực không giấu gì đệ, huynh đã thành thân được ba năm, trong nhà có thê hiền t.ử hiếu. Nếu Hồng Hạnh Lâu này thực sự là nơi trăng hoa ong bướm, đừng nói là đệ, ngay cả huynh cũng tuyệt đối không đặt chân vào dù chỉ nửa bước."
Trương Thuấn nói lời chân thành, Liễu Minh An gật đầu tỏ ý tin tưởng, ba người cuối cùng cũng bước vào cửa Hồng Hạnh Lâu.
"Chao ôi! Trương công t.ử, Chu công t.ử, hai vị lại tới nữa sao?"
Vừa mới vào cửa, Liễu Minh An đã nghe thấy một giọng nữ nhân có phần sắc sảo vang lên bên tai, nhìn theo hướng tiếng nói, một nữ nhân ăn mặc diễm lệ đang cười tươi rói đứng bên cửa, tay cầm chiếc khăn lụa màu hồng phấn, đang đứng đón khách ngay hướng cửa chính.
"Ái chà! Vị tiểu công t.ử này là bằng hữu của hai vị sao? Trông thật khôi ngô tuấn tú, khí chất nho nhã, nhìn dáng vẻ này chắc hẳn là một vị thư sinh rồi." Nữ nhân kia không đợi Chu Dực và Trương Thuấn đáp lời, lại nhìn Liễu Minh An nói tiếp.
"Trì lão bản thật là tinh mắt, vị tiểu đệ này của ta đúng là một thư sinh." Chu Dực tiếp lời. Sau đó hai người bọn họ hàn huyên vài câu.
Nhân lúc hai người bọn họ đang trò chuyện, Liễu Minh An đưa mắt quan sát Hồng Hạnh Lâu một lượt.
Lầu này cao tổng cộng bốn tầng, trang hoàng ở tầng một vô cùng xa hoa, giữa đại sảnh có dựng một lễ đài đối diện với cửa chính, xung quanh dưới đài đều đặt ghế tựa và ghế đẩu. Tuy nhiên bây giờ đang là ban ngày, trên đài dưới đài đều không có người, trong sảnh chỉ có mấy gã sai vặt mặc áo xám đang lau chùi bàn ghế.
Điều khiến Liễu Minh An cảm thấy kỳ lạ là Hồng Hạnh Lâu có hai cầu thang hai bên trái phải, cầu thang bên trái treo một tấm biển gỗ viết chữ "Thanh Phong", bên phải thì viết chữ "Minh Nguyệt".
Lúc này, vị Trì lão bản kia lớn tiếng gọi một tiếng "Bảo Châu", một lần nữa thu hút sự chú ý của Liễu Minh An.
Một nha hoàn trông chừng mười ba mười bốn tuổi từ phía bên kia chạy tới, đầu tiên cúi chào ba người Liễu Minh An, sau đó nhỏ giọng gọi Trì lão bản một tiếng "Yên cô cô".
"Hài t.ử ngoan, ngươi dẫn mấy vị công t.ử lên phòng, hãy hầu hạ cho thật tốt." Trì lão bản hạ thấp giọng dặn dò.
Bảo Châu gật đầu, đi tới bên cạnh ba người, rủ mắt không dám nhìn thẳng, lí nhí nói: "Mời ba vị công t.ử đi theo nô tỳ."
Nói xong, Bảo Châu đi phía trước, dẫn ba người đi về phía cầu thang có chữ "Thanh Phong".
Trương Thuấn rất tinh ý nhận ra vẻ thắc mắc trong mắt Liễu Minh An, liền vừa lên lầu vừa giải thích: "Hồng Hạnh Lâu nhìn từ ngoài là một khối thống nhất, nhưng thực ra bên trong chia làm hai tòa lâu hoàn toàn đối xứng, một tòa gọi là 'Thanh Phong', một tòa gọi là 'Minh Nguyệt'. Minh Nguyệt Lâu chính là nơi thanh lâu mà đệ nghĩ, còn Thanh Phong Lâu này không có những chuyện bất chính đó, nữ t.ử ở đây đều là những thanh quản bán nghệ không bán thân, dựa vào gảy đàn hát khúc mà kiếm tiền thưởng."
"Hóa ra là vậy! Đa tạ Trương huynh đã giải hoặc." Liễu Minh An đáp.