Hai ba ngày tiếp theo, Khương Ngưng cứ cảm thấy hành động của Liễu Minh An có chút kỳ quặc.
Điển hình nhất là Liễu Minh An thường xuyên nhìn nàng chằm chằm một cách vô thức, phần lớn là nhân lúc nàng đang đọc sách, y cứ tưởng nàng không chú ý nên lén nhìn mặt nàng rồi ngẩn người ra.
But một người nhạy bén như Khương Ngưng, ngay khoảnh khắc Liễu Minh An nhìn sang là nàng đã biết rồi. Lúc đầu nàng tưởng y có chuyện muốn nói nên nhìn lại, kết quả là ngay khi nàng ngước mắt lên, Liễu Minh An đã lập tức cúi đầu đọc sách, vờ như không có chuyện gì.
Trước đây cũng có rất nhiều người nhìn chằm chằm vào Khương Ngưng. Hồi còn là N, lúc thực hiện nhiệm vụ ám sát, nàng không tránh khỏi việc phải giả dạng nhiều thân phận, trà trộn vào các dịp để giao thiệp. Có những kẻ nhìn nàng như đang đ.á.n.h giá một món đồ, trong mắt đầy rẫy d.ụ.c vọng thô thiển, Khương Ngưng luôn đ.â.m mù mắt chúng trước khi lấy mạng.
Nhưng Liễu Minh An thì khác, ánh mắt y nhìn nàng mang theo sự trong trẻo, chân thành của một thiếu niên, lại thêm chút cảm xúc mà nàng không hiểu thấu. Thế nên sau này nàng cũng mặc kệ y, muốn nhìn thế nào thì tùy.
Gà Mái Leo Núi
Nếu Liễu Minh An chỉ thích nhìn nàng thì nàng cũng chẳng thấy sao, nhưng sự kỳ lạ của y không chỉ dừng lại ở đó. Đôi khi hai người đang nói chuyện bình thường, y lại đột nhiên đỏ mặt tía tai, quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn nàng.
Đến lúc đi ngủ buổi tối, Liễu Minh An lại càng giống như lần đầu chung giường với nàng, y nằm cách nàng thật xa, cả người cứng đờ như tượng đá, ngay cả nhịp thở cũng cố ý kìm lại, đúng kiểu "cẩn thận từng li từng tí".
Khương Ngưng ngẫm nghĩ về nguyên nhân dẫn đến sự thay đổi của Liễu Minh An, suy đi tính lại, nàng đoán chắc hẳn đã có chuyện gì đó xảy ra trong lúc y một mình đến trấn Linh Sơn. Nhưng cụ thể là chuyện gì thì nàng vẫn chưa thần thông quảng đại tới mức biết được.
Cho đến một ngày nọ, sau khi dùng xong bữa tối, Liễu Minh An thắp đèn đọc sách ban đêm, Khương Ngưng cũng ngồi đọc dưới ánh đèn. Dưới ánh nến vàng vọt, hai người ai làm việc nấy, không làm phiền đến đối phương.
Gió bên ngoài thổi vào trong phòng khiến ngọn nến le lói khẽ lay động. Khương Ngưng đọc sách một lúc thấy mỏi mắt, liền đứng dậy đi tới bên cửa sổ đóng cửa lại.
Từ lúc nàng đứng dậy, nàng đã biết ánh mắt của Liễu Minh An vẫn luôn dán c.h.ặ.t lên người mình không rời. Sau khi đóng cửa sổ quay lại, y vẫn đang nhìn nàng, ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau.
Khương Ngưng không có phản ứng gì, ngược lại Liễu Minh An giống như bị bắt quả tang, vội vàng quay phắt đầu sang hướng khác, tránh né tầm mắt của nàng.
Phản ứng mạnh vậy sao? Khương Ngưng vừa nghĩ vừa quay lại bàn, một tay chống cằm, nhìn Liễu Minh An không chớp mắt.
"Liễu Minh An, bức tường đó có gì đẹp mà huynh nhìn mãi thế?" Thấy y mãi không chịu quay đầu lại, Khương Ngưng bèn cất tiếng hỏi.
Nghe vậy, Liễu Minh An vội vàng cúi đầu, nhìn chằm chằm vào trang sách đang mở trên bàn, ấp úng lấp l.i.ế.m: "Không có, ta chỉ là đọc sách lâu quá nên mỏi cổ, muốn vận động một chút thôi."
Khương Ngưng khẽ nheo mắt. Nếu là trước đây nàng sẽ chẳng có ham muốn tìm hiểu mạnh mẽ như vậy, dù lý do của y có nực cười đến đâu nàng cũng lười quan tâm. Nhưng không hiểu sao lúc này nàng lại muốn hỏi cho ra lẽ.
Liễu Minh An đang vờ vịt đọc sách để trấn tĩnh lại tâm trí. Tình cảm khó lòng kìm nén, y cứ vô thức muốn nhìn Khương Ngưng, muốn dõi theo từng hành động của nàng, nhưng lại sợ nàng nhận ra rồi sinh lòng chán ghét. Vì vậy, y chỉ đành cẩn thận ôm giữ tâm sự thầm kín, đúng là "vào cửa tương tư mới biết tương tư khổ".
"Liễu Minh An."
Giọng nói của Khương Ngưng đột ngột vang lên bên tai, khiến tim Liễu Minh An thắt lại. Ngay sau đó, một bàn tay hơi lạnh bóp lấy cằm y, ép y phải ngẩng đầu lên đối diện với nàng.
"Huynh làm sao vậy? Hai ngày nay cứ lạ lùng thế nào ấy." Y nghe thấy Khương Ngưng hỏi.
Khương Ngưng đứng ngay sát bên cạnh, một người ngồi một người đứng, một người hơi cúi xuống còn người kia bị ép phải ngẩng đầu. Khoảng cách giữa hai người cực kỳ gần, Liễu Minh An cảm thấy như có thể nghe rõ tiếng tim mình đang đập loạn xạ.
Khương Ngưng thấy y cụp mắt xuống không dám nhìn mình, miệng thì đáp: "Không có chuyện đó đâu, muội nghĩ nhiều rồi."
"Vậy sao huynh cứ nhìn ta mãi thế?" Khương Ngưng lại hỏi.
Liễu Minh An chợt thấy mặt mình nóng bừng, vẫn cứng miệng phủ nhận: "Không có, muội đừng nghĩ lung tung."
"Hừ!" Khương Ngưng cười lạnh một tiếng, ngay sau đó lấy giọng ra lệnh: "Liễu Minh An, huynh nhìn ta này."
Trong cơn hoảng loạn, Liễu Minh An ngước mắt lên thì thấy Khương Ngưng đang cúi người áp sát vào mình. Chỉ trong chớp mắt, khoảng cách giữa hai người chỉ còn gang tấc, đến cả hơi thở cũng như hòa quyện vào nhau.
Ánh sáng ban đêm lờ mờ, Khương Ngưng không muốn bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào của Liễu Minh An, không ngờ hành động này lại khiến y sợ tới mức không dám thở mạnh.
"Ngày hôm đó ở trấn Linh Sơn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải huynh gặp khó khăn gì không? Nói ra xem, biết đâu ta có thể giúp được huynh." Khương Ngưng thay đổi thái độ cứng rắn vừa rồi, nàng hạ thấp giọng để dỗ dành, ngữ khí có thể coi là vô cùng dịu dàng.
Liễu Minh An ngơ ngẩn nhìn nàng, trong lòng trăm mối ngổn ngang chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, sự đấu tranh trong mắt y bị Khương Ngưng nhìn thấu hoàn toàn.
Nhưng cuối cùng, y cũng chỉ đáp lại: "Khương Ngưng, ta không sao."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Liễu Minh An, huynh đang nói dối." Khương Ngưng khẳng định chắc nịch.
Liễu Minh An nhắm mắt lại, đưa tay nắm lấy bàn tay đang bóp cằm mình của Khương Ngưng, chân thành nói: "Khương Ngưng, cảm ơn muội."
Cảm ơn muội đã đến bên ta.
Cảm ơn muội đã quan tâm đến ta.
Khương Ngưng ngạc nhiên nhìn Liễu Minh An, nhận ra trong mắt y chứa đầy những cảm xúc mà nàng không thể hiểu nổi. Tay bị y nắm c.h.ặ.t, hơi ấm từ người y truyền qua mu bàn tay, khiến Khương Ngưng bỗng nhiên không muốn ép hỏi y thêm nữa.
"Bỏ đi." Khương Ngưng khẽ nói, đồng thời rút tay lại, ngồi xuống phía bên kia bàn rồi tiếp tục đọc cuốn sách ban nãy.
Ánh mắt Liễu Minh An dõi theo nàng, thấy nàng đã ngồi lại chỗ cũ đọc sách, y khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vài phần đắng chát.
Đợi đến khi đêm khuya tĩnh mịch, Khương Ngưng vốn đang nằm im lìm bỗng mở mắt giữa màn đêm.
Liễu Minh An bên cạnh đã ôm cánh tay nàng ngủ say, Khương Ngưng nhẹ nhàng rút tay ra rồi trở mình xuống giường.
Trong phòng tối om như hũ nút, Khương Ngưng dựa theo cảm giác lần mò đi tới cạnh chiếc rương sát tường.
"Cạch!"
Một tiếng động nhỏ vang lên trong căn phòng yên tĩnh, Khương Ngưng cố gắng mở to mắt muốn nhìn rõ đồ vật trong rương, nhưng vì quá tối nên vô ích. Nàng chỉ có thể dùng tay mò mẫm trong bóng tối, nàng nhớ hôm đó Liễu Minh An lén lén lút lút cất vào đây một tờ giấy.
Tìm thấy rồi!
Khương Ngưng chạm vào tờ giấy mỏng dưới đáy rương, khẽ lấy nó ra, sau đó tâm niệm vừa động, cả người nàng đã xuất hiện trong căn nhà trúc giữa không gian. Bên trong không gian lúc nào cũng sáng sủa.
Khương Ngưng không đợi được nữa, lập tức mở tờ giấy ra xem, chỉ thấy trên đó viết một câu thơ: "Thủy thị nhãn ba hoành, sơn thị mi phong tụ."
Nhìn qua là biết ngay nét chữ của Liễu Minh An.
Khương Ngưng hiểu ý nghĩa câu thơ này, chẳng qua là miêu tả đôi mắt của thiếu nữ trong trẻo như làn nước, lông mày đẹp như dáng núi xa, nhưng Liễu Minh An viết thứ này để làm gì?
Chẳng lẽ y đã thầm thương trộm nhớ cô nương nào rồi?
Nghĩ đến những hành động của Liễu Minh An mấy ngày nay, trong đầu Khương Ngưng bỗng nảy ra một phỏng đoán, trái tim vốn luôn bình lặng như mặt hồ bỗng đập loạn nhịp không thể kiểm soát.
Khương Ngưng chậm rãi thở hắt ra một hơi, mang theo một tia may mắn mong manh, nàng rút tờ giấy phía dưới ra.
Trên tờ giấy tuyên trắng tinh, "Khương Ngưng" đang tựa cửa nhìn nàng, hoàn toàn đập tan tia hy vọng cuối cùng của nàng.
Liễu Minh An thích nàng!
Trách không được.
Mọi chuyện đều đã có thể giải thích được rồi.
Khương Ngưng cầm hai tờ giấy ngây người đứng đó, lần đầu tiên trong đời cảm thấy bất lực như vậy.
Sau khi Khương Ngưng từ trong không gian bước ra, đặt hai tờ giấy về chỗ cũ rồi nằm lại lên giường, Liễu Minh An vốn chẳng hay biết gì trong cơn mộng mị liền xích lại gần, ôm lấy tay nàng ngủ say sưa.
"Tại sao chàng lại thích ta?" Khương Ngưng quay đầu nhìn bóng dáng Liễu Minh An đang ngủ nghiêng, giọng nói nhỏ tới mức gần như không thể nghe thấy.
Một lúc lâu sau, trong bóng tối lại vang lên tiếng thì thầm của Khương Ngưng, nghe như một tiếng thở dài đầy bất lực.
"Chàng không nên nảy sinh tâm tư này với ta."