Mua Một Sát Thủ Về Nhà, Ta Trở Thành Tiểu Kiều Phu?

Chương 71: Thân phận sát thủ, lòng này chẳng đổi



Đây nhất định là giả thôi, đúng không? Liễu Minh An thầm nghĩ.

Một Khương Ngưng xinh đẹp, một Khương Ngưng không biết chải đầu, một Khương Ngưng nấu ăn ngon, một Khương Ngưng khi tới kỳ nguyệt sự sẽ hoảng hốt, một Khương Ngưng tính cách lạnh lùng nhưng lại biết chăm sóc hắn... Hóa ra lại là một người xem mạng người như cỏ rác sao?

"Khương... Ngưng..." Liễu Minh An cảm thấy cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt, dùng hết sức bình sinh cũng chỉ thốt ra được hai chữ này.

Gió dường như càng lúc càng lớn, hơi ấm từ cái ôm ban nãy đã hoàn toàn tan biến, Khương Ngưng cảm thấy từng đợt lạnh lẽo thấu xương truyền đến.

"Hôm nay coi như ngươi đã nhìn thấu ta rồi, đây mới là... con người thật của ta!" Khương Ngưng nói xong câu này, bàn tay giấu sau lưng siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, suýt chút nữa đã làm rách lớp da thịt.

Ngươi không nên thích hạng người như ta.

Khương Ngưng nhìn Liễu Minh An đang thất thần lần cuối, trong lòng cười tự giễu, xoay người định bước ra khỏi cửa.

"Khương Ngưng!" Liễu Minh An vội vàng đưa tay kéo nàng lại, trong giọng nói mang theo ý vị khẩn cầu tha thiết: "Đừng đi, ta cầu xin nàng, đừng đi có được không?"

Khương Ngưng mặt không cảm xúc nhìn Liễu Minh An, lại nghe hắn nói tiếp: "Ít nhất hiện tại đừng đi, chờ qua buổi công đường ngày mai rồi tính tiếp được không? Không phải chỉ có mỗi cách g.i.ế.c người mới giải quyết được vấn đề đâu..."

Khương Ngưng vốn tưởng rằng bản thân có thể dứt khoát hất tay Liễu Minh An ra, nhưng nhìn vẻ mặt đau thương cùng tiếng khẩn cầu thấp hèn của hắn, cuối cùng nàng vẫn không thể làm ngơ. Nàng sớm đã không còn là một sát thủ đạt chuẩn nữa rồi, nàng đã biết mềm lòng.

Khương Ngưng cuối cùng cũng trở về phòng trước mặt Liễu Minh An.

"Rầm!"

Cánh phòng đóng lại, ngăn cách hai người ở hai thế giới, nhưng Khương Ngưng luôn cảm thấy thứ ngăn cách giữa họ không phải là một cánh cửa, mà là một vực thẳm sâu không thấy đáy.

Khương Ngưng mặc nguyên y phục nằm trên giường, mở to mắt trong bóng tối, đôi mắt tràn đầy kinh ngạc và đau lòng của Liễu Minh An cứ lẩn quẩn mãi trong tâm trí nàng.

Thời gian chầm chậm trôi qua, không biết vì sao, Khương Ngưng lại nhớ đến cảnh tượng lần đầu tiên nàng g.i.ế.c người ở kiếp trước.

Năm đó nàng bảy tuổi? Hay là tám tuổi? Nàng cũng không nhớ rõ lắm.

Người đàn bà kia ném một gã đàn ông đang thoi thóp đến trước mặt nàng, sau đó vứt cho nàng một con d.a.o găm.

"G.i.ế.c hắn đi." Đôi môi đỏ mọng của người đàn bà đó khẽ mở, ngữ khí bình thản như thể đang nói về thời tiết hôm nay vậy.

Nàng nhặt con d.a.o lên, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy nó, từng bước tiến lại gần gã đàn ông rồi ngồi thụp xuống, toàn thân run rẩy không ngừng.

Gà Mái Leo Núi

Gã đàn ông vốn đang nửa hôn mê bỗng mở trừng mắt, ánh mắt quét qua khuôn mặt nàng một lượt rồi cười lớn. Đôi môi khô nứt vì tiếng cười mà rách toác ra, m.á.u tươi nhuộm đỏ cả miệng và răng, khiến gã trông như một quái vật vừa ăn thịt người.

"Ha ha ha..." Gã đàn ông cười một hồi lâu, cố gắng gượng dậy ngẩng đầu nhìn người đàn bà đã nuôi nấng nàng mà mỉa mai: "Kẻ kế nghiệp này của ngươi xem ra là một phế vật rồi, con bé đang run rẩy, nó đang sợ hãi kìa, ha ha ha..."

Lời vừa dứt, nàng liền nghe thấy từ trên đỉnh đầu truyền đến tiếng chất vấn lạnh lùng: "Ngươi còn đợi cái gì nữa? Không dám? Không dám thì đi c.h.ế.t đi!"

Khương Ngưng đã quên mất tâm trạng của mình lúc đó ra sao, nàng chỉ nhớ rõ sau đó mình đã nắm c.h.ặ.t d.a.o găm, nhắm thẳng vào cổ gã đàn ông mà đ.â.m mạnh xuống.

Nàng vĩnh viễn nhớ rõ đôi mắt sắp c.h.ế.t trợn ngược rồi dần dần mất đi tiêu cự kia, cũng nhớ rõ dòng m.á.u tươi phun trào ra từ cổ sau khi rút d.a.o găm ra.

Dòng m.á.u đó rõ ràng chỉ có hơn ba mươi độ, nhưng khi b.ắ.n lên mặt nàng, nàng lại thấy nó nóng vô cùng, dường như muốn thiêu cháy cả da thịt.

Máu phun đầy đầu, đầy mặt Khương Ngưng, làm mờ đi tầm nhìn của nàng, trước mắt chỉ còn lại một màu đỏ lòm.

Nàng định dùng ống tay áo lau đi, nhưng người đàn bà kia lại quát ngăn lại.

"Không được lau! Hãy ghi nhớ thật kỹ cảm giác này, làm quen với mùi vị của m.á.u người đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khương Ngưng đờ đẫn buông tay xuống, không lau nữa. Nàng ngồi bệt trên sàn nhà, bên cạnh là x.á.c c.h.ế.t của gã đàn ông, người đàn bà kia đã bỏ đi, để lại nàng một mình nơi đó.

Dòng m.á.u nóng hổi sau khi rời khỏi cơ thể liền dần mất đi nhiệt độ, bắt đầu trở nên nhớp nháp kèm theo mùi tanh nồng nặc. Đến cuối cùng hoàn toàn lạnh ngắt, đông cứng lại, khiến tóc của Khương Ngưng bết thành một cục.

Suy nghĩ quay về thực tại, Khương Ngưng nghiêng đầu nhìn về hướng cánh cửa, nàng biết Liễu Minh An vẫn đang đứng một mình giữa sân.

Cần gì phải vậy chứ? Khương Ngưng thầm nghĩ, họ vốn dĩ thuộc về hai thái cực hoàn toàn khác nhau, bấy lâu nay chung sống hòa bình chẳng qua là vì nàng chưa bộc lộ con người thật cho hắn thấy mà thôi.

Nhưng thế này cũng tốt, giờ đây nhìn rõ mọi chuyện cũng chưa muộn.

Trời đã sáng.

Ánh rạng đông mờ nhạt xuyên qua lớp giấy dán cửa chiếu vào trong phòng, Khương Ngưng ngồi dậy từ trên giường, mở cửa ra. Liễu Minh An đang đứng cách phòng nàng không xa nhìn nàng, sắc mặt có chút tiều tụy.

Hai người lặng lẽ nhìn nhau hồi lâu, Liễu Minh An bỗng nhiên nở nụ cười với Khương Ngưng, thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra: "Nàng tỉnh rồi à, để ta giúp nàng chải tóc nhé."

Khương Ngưng khẽ nheo mắt, có chút không hiểu nổi tâm tư của Liễu Minh An.

Liễu Minh An cũng chẳng đợi nàng trả lời, tự mình bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay nàng, đưa nàng đến ngồi trước bàn trang điểm trong phòng. Hắn lấy gương, lược và dây buộc tóc đã mua hôm qua ra, bắt đầu giúp Khương Ngưng chải tóc.

Tình hình vượt xa dự liệu của Khương Ngưng, biểu hiện của Liễu Minh An khiến nàng không biết đâu mà lần, cứ như thể mọi chuyện đêm qua chưa từng diễn ra.

"Ngươi không sợ ta sao?" Khương Ngưng nhìn Liễu Minh An qua gương rồi hỏi.

Liễu Minh An đang nâng một lọn tóc lên để chải cho mượt, nghe vậy thì khựng lại một chút, nhưng chỉ trong chốc lát đã khôi phục như thường. Hắn thong thả chải xong tóc cho nàng rồi mới lên tiếng: "Khương Ngưng, đêm qua ta đã suy nghĩ suốt một đêm, ta đã hiểu ra rồi."

"Hiểu ra chuyện gì?" Khương Ngưng cảm thấy cổ họng mình hơi thắt lại.

Liễu Minh An vẫn ôn hòa mỉm cười với nàng như trước: "Ta không biết nàng đã từng có quá khứ như thế nào, ta cũng không có tư cách để đ.á.n.h giá hành vi của nàng. Nhưng nàng đối với ta rất tốt, chưa từng làm hại ta, được quen biết nàng vẫn là điều may mắn của ta."

Trái tim Khương Ngưng không kìm được mà run rẩy, lại nghe Liễu Minh An khẽ nói: "Hơn nữa chính là, ta rất đau lòng cho nàng."

Trong đôi mắt đen láy của thiếu niên lấp lánh ánh sáng chân thành, trên mặt là sự xót xa hiện rõ mồn một. Khương Ngưng nhìn hắn, Liễu Minh An không hề né tránh, mỉm cười đối diện với nàng.

Khương Ngưng nhắm mắt lại, tâm trạng phức tạp khó tả: "Ngươi đúng là điên rồi!"

Tại sao đã biết nàng là hạng người gì rồi mà vẫn không chịu tránh xa ra?

Liễu Minh An vẫn cười, bước tới bên cạnh Khương Ngưng, nắm lấy tay nàng đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c mình.

"Thình thịch... thình thịch... thình thịch..."

Trái tim trẻ tuổi đang đập mạnh mẽ từng nhịp một, Khương Ngưng như bị bỏng, đầu ngón tay khẽ co rúm định rụt tay về, nhưng tay của Liễu Minh An đã ấn c.h.ặ.t lấy tay nàng.

"Ta biết mình đang nói gì, đây đều là những điều trái tim ta mách bảo, nó sẽ không lừa dối ta." Liễu Minh An khẳng định chắc nịch.

"Ngươi đúng là điên thật rồi!" Khương Ngưng lặp lại.

"Vậy thì cứ coi như ta điên đi", Liễu Minh An cười cười, tiếp đó dịu dàng mà kiên định nói: "Ta nguyện vì nàng mà điên cả đời này."

Lời nói gần như là lời tỏ tình này khiến Khương Ngưng có chút luống cuống, tình cảm của thiếu niên chân thành, thuần khiết và mãnh liệt, nàng chỉ có thể hốt hoảng né tránh.

"Ta đi nấu cơm, ăn xong sớm chút rồi còn tới nha môn."

Khương Ngưng mạnh dạn rút tay mình ra, đầu không ngoảnh lại mà đi thẳng về phía nhà bếp.