Mua Một Sát Thủ Về Nhà, Ta Trở Thành Tiểu Kiều Phu?

Chương 73: Đối chất công đường



Khoảng nửa canh giờ sau, quan sai đã áp giải Hầu T.ử và Hồ Lão Lục đến nơi.

Sau khi hai người vào trong, Khương Ngưng cảm nhận được ánh mắt của bọn họ lướt nhanh qua người mình, ngay sau đó thấy hai kẻ kia chắp tay hành lễ.

"Thảo dân Hồ Lão Lục, bái kiến Tống đại nhân!"

"Thảo dân Hầu Trạch Hoa, bái kiến Tống đại nhân!"

Gà Mái Leo Núi

Tống Minh thản nhiên quan sát hai người này, còn Đường thư lại thì ánh mắt như muốn phun ra lửa.

Chính là hai tên cẩu tặc này đã cấu kết với nhau, lừa gạt Triệu Cường!

Nếu không phải ngại đây là nơi công đường, Đường thư lại thật sự muốn cầm nghiên mực bên cạnh đập thẳng vào đầu hai kẻ đó.

"Hầu Trạch Hoa, Hồ Lão Lục, hai người có biết bản quan gọi các ngươi đến đây là vì chuyện gì không?" Tống Minh hỏi.

"Bẩm đại nhân, thảo dân không rõ. Tuy nhiên..." Hầu T.ử nhe răng cười, vẻ mặt rất mực nghe lời: "Nếu đại nhân có lời muốn hỏi, thảo dân nhất định sẽ biết gì nói nấy, không dám giấu giếm nửa lời, bảo đảm sẽ phối hợp hết mình."

Khương Ngưng nghe vậy liền nghiêng đầu liếc nhìn Hầu T.ử một cái, nơi đáy mắt hiện lên tia lạnh lẽo.

Loại hạng người miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm thế này, lúc trước nàng thật không nên để hắn về đưa tin cho Hồ Lão Lục, mà nên một đao đ.â.m c.h.ế.t hắn cho xong!

Đang mải suy nghĩ, mu bàn tay lại bị người ta chạm vào, không cần nói cũng biết vẫn là Liễu Minh An.

Quay đầu lại, Khương Ngưng thấy Liễu Minh An đang nhìn mình với vẻ mặt nghiêm trọng, trong mắt đan xen giữa sự lo lắng và xót xa, hắn mấp máy môi ra hiệu cho nàng:

"Đừng như vậy." Hắn nói.

Khương Ngưng thu hồi ánh mắt, rủ mi xuống, yên lặng nghe Tống Minh thẩm vấn.

"Hầu Trạch Hoa? Biệt danh của ngươi là Hầu T.ử đúng không?" Tống Minh hỏi.

"Dạ phải, thảo dân vì mang họ Hầu, dáng người lại gầy gò nên mới có cái tên đó." Hầu T.ử thành thật đáp.

"Ngươi có quen biết cô nương bên cạnh này không?" Tống Minh lại hỏi.

Hầu T.ử quay đầu lại, giả vờ đ.á.n.h giá Khương Ngưng từ đầu đến chân một lượt: "Quen chứ, đây chẳng phải là sòng bạc nữ hiệp sao, ha ha ha ha..."

"Các ngươi có hiềm khích gì không?"

Hầu T.ử lập tức phủ nhận: "Không có!"

Tống Minh không biểu lộ thái độ gì, quay sang hỏi Hồ Lão Lục đang đứng bên cạnh: "Vậy còn Hồ lão bản thì sao? Ông và vị cô nương này có hiềm khích gì không?"

Hồ Lão Lục chắp tay nói: "Bẩm đại nhân, thảo dân bản tính hiền lành, chưa bao giờ kết oán với ai."

Khương Ngưng nghe thấy lời này, bất giác nhớ tới một tên tham quan đã tham ô mấy trăm triệu ở kiếp trước, mật mã giọng nói cho chiếc két sắt hiện đại của hắn là: Khắc kỷ phụng công, cần kiệm liêm chính vì dân.

Hồ Lão Lục có khi nên kết nghĩa huynh đệ với tên đó, Khương Ngưng thầm nghĩ.

Ở bên cạnh, Đường thư lại nghe thấy những lời này cũng tức đến đỏ mặt tía tai, nhưng lại chẳng làm được gì, chỉ có thể hung hăng lườm Hồ Lão Lục một cái.

Mẹ kiếp, cái tên cẩu tặc này, thật là không biết xấu hổ!

Đường thư lại không ngừng c.h.ử.i rủa trong lòng, ngay cả nét chữ viết ra cũng nguệch ngoạc hơn thường ngày vài phần.

"Khương Ngưng cô nương nói, ngày rằm tháng này nàng ấy có vào Kim Ngọc Phường đối hỏa với ông, khiến ông thua hơn một trăm lượng bạc, Hồ lão bản chẳng lẽ một chút cũng không để tâm sao?" Tống Minh lại hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đến lúc này Hồ Lão Lục và Hầu T.ử mới biết người đàn bà này tên là "Khương Ngưng".

"Không hề!" Hồ Lão Lục vẻ mặt thản nhiên: "Chốn sòng bạc mà, thắng thua là chuyện thường tình, thảo dân sao có thể để chút chuyện vặt vãnh này vào lòng. Hơn nữa, có thể giao đấu với một cao thủ như Khương Ngưng cô nương, thảo dân vui mừng còn không kịp, sao có thể vì mấy đồng bạc mà nảy sinh hiềm khích?"

Tống Minh "ha ha" cười một tiếng, nửa thật nửa đùa khen ngợi: "Hồ lão bản quả là có khí phách, có được l.ồ.ng n.g.ự.c rộng mở như vậy, hèn gì Kim Ngọc Phường có thể độc chiếm trấn Linh Sơn suốt bao nhiêu năm qua."

"Đại nhân quá khen rồi, thảo dân chẳng qua cũng chỉ là dựa trên tôn chỉ 'kinh doanh thành thực, lấy thiện đãi người', làm tốt bổn phận của mình mà thôi." Hồ Lão Lục ung dung đáp.

Tống Minh nhìn con cáo già trước mắt, cười lạnh hỏi: "Hay cho câu kinh doanh thành thực, lấy thiện đãi người! Vậy tại sao Hồ lão bản lại thiết kế bẫy để Triệu Cường nợ một khoản nợ c.ờ b.ạ.c lớn như thế?"

Hồ Lão Lục đột ngột ngẩng đầu, vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Đại nhân sao lại nói vậy? Chuyện Triệu giáo đầu nợ tiền Kim Ngọc Phường là diễn ra trước bàn dân thiên hạ, đêm đó có biết bao nhiêu người chứng kiến, đại nhân cứ tùy tiện bắt một người tới hỏi là rõ, tất cả là do bản thân Triệu giáo đầu lòng tham không đáy, nên mới nợ nhiều tiền đến thế..."

Nói đến đây, Hồ Lão Lục vẻ mặt đầy ủy khuất: "Thảo dân còn đem khoản nợ của hắn từ sáu nghìn sáu trăm năm mươi lượng giảm xuống còn một trăm lượng, không ngờ lòng tốt không được báo đáp, đến chỗ đại nhân lại thành ra thiết kế hãm hại, ôi... cái thế đạo này, thật khiến người lương thiện phải đau lòng!"

Trong mắt Khương Ngưng xẹt qua một tia sáng lạnh. Thật không ngờ lão già Hồ Lão Lục này lại là một diễn viên gạo cội, diễn giống y như thật!

Liếc mắt nhìn qua, Đường thư lại bên kia tức đến mức cầm b.út không vững, nghiến răng nghiến lợi nhìn Hồ Lão Lục, cơ mặt không ngừng run rẩy.

Tống Minh dùng ngón trỏ khẽ gõ lên cằm, thuận theo lời Hồ Lão Lục mà nói: "Nếu Hồ lão bản đã là người tốt, vậy bản quan không hỏi ông nữa. Hầu Trạch Hoa, tại sao ngươi lại xúi giục Triệu Cường đến thôn Hà Hoa trộm tiền?"

Hầu T.ử hoảng hốt kêu lên: "Oan uổng quá đại nhân! Thảo dân chưa bao giờ làm chuyện đó!"

Triệu Cường vốn luôn cúi đầu, nghe vậy liền nhìn "hảo huynh đệ" của mình với ánh mắt phức tạp.

"Ồ, ngươi không hề bảo Triệu Cường đến thôn Hà Hoa trộm tiền sao?"

"Thôn Hà Hoa? Thảo dân một không phải người thôn Hà Hoa, hai là chưa từng đặt chân đến đó, làm sao có thể sai khiến Triệu giáo đầu đi trộm tiền được chứ?" Hầu T.ử phủ nhận sạch trơn.

Tống Minh khẽ mỉm cười: "Lời khai của hai người không khớp nhau rồi, Triệu Cường nói hắn không đào đâu ra một trăm lượng bạc, chính ngươi đã nói với hắn rằng ở thôn Hà Hoa có một người tên Liễu Minh An, trong nhà hắn có một trăm lượng, bảo Triệu Cường cứ đ.á.n.h liều mà đi trộm."

"Oan uổng! Oan uổng! Thật là oan thấu tận trời xanh!" Hầu T.ử vẻ mặt đầy phẫn hận: "Thảo dân chưa từng nói những lời đó, càng không quen biết ai tên là Liễu Minh An, không hiểu tại sao Triệu giáo đầu lại muốn kéo tôi xuống nước?"

Triệu Cường nhìn Hầu T.ử diễn kịch một cách đầy chân tình, bên môi thoáng hiện nụ cười tự giễu, đây chính là "hảo huynh đệ" của hắn sao.

"Ồ? Vậy sao Triệu Cường lại biết nhà hắn có tiền nhỉ? Hình như hắn cũng chưa từng đến thôn Hà Hoa bao giờ..." Tống Minh uể oải nói.

Hầu T.ử chắp tay đáp: "Vấn đề này thảo dân cũng không rõ, nhưng mà, xem chừng vị cô nương này và vị công t.ử đây là người một nhà, lúc trước vị cô nương này thắng bạc ở Kim Ngọc Phường là chuyện ai ai cũng thấy, Triệu giáo đầu có nghe ngóng được ở đâu đó cũng không có gì lạ."

"Ừm, rất có lý!" Tống Minh gật đầu, có vẻ như tán đồng, ngay sau đó hỏi tiếp: "Ngươi vừa nói ngươi chưa bao giờ đến thôn Hà Hoa?"

"Ngàn vạn lần chính xác!" Hầu T.ử c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt khẳng định.

Tống Minh không hỏi hai người này nữa, cầm kinh đường mộc đập mạnh: "Người đâu, đưa Hà Chấn Hổ lên đây."

Sắc mặt Hầu T.ử và Hồ Lão Lục cứng đờ trong chốc lát, âm thầm trao đổi ánh mắt với nhau.

Khương Ngưng chưa từng nghe qua cái tên này, nhưng vì hắn họ "Hà", trong tên lại có chữ "Hổ", điều này khiến nàng nảy sinh một phỏng đoán trong lòng.

Liễu Minh An đang suy nghĩ tại sao Hà Chấn Hổ lại bị kéo vào chuyện này, đột nhiên cảm thấy tay mình bị khẽ chạm hai cái.

Bên cạnh hắn không có ai khác, chỉ có Khương Ngưng.

Liễu Minh An quay đầu lại, liền nghe thấy Khương Ngưng dùng giọng cực nhỏ, nói thật nhanh: "Hà Chấn Hổ có phải có biệt danh là Hổ T.ử không?"

Liễu Minh An gật đầu, nhưng hoàn toàn không hiểu tại sao Khương Ngưng lại hỏi chuyện này.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Khương Ngưng nhanh ch.óng xâu chuỗi mọi chuyện lại trong đầu, kẻ phóng hỏa chắc chắn nằm trong hai người Hầu T.ử hoặc Hổ Tử!