Thời điểm tới huyện Mao Trúc là vào giữa tháng mười, trời đã rất lạnh rồi.
Hai người đến nơi vào buổi chập tối, sau đó tìm một khách điếm nghỉ lại, việc đầu tiên là gọi một bồn nước nóng để tắm rửa.
"Ngày mai chúng ta ra ngoài mua vài bộ y phục dày nhé, sẵn tiện hỏi thăm lộ trình tiếp theo luôn." Liễu Minh An đứng sau bình phong nói.
Bên trong bình phong, Khương Ngưng đang ngâm mình trong nước nóng, lười biếng "ừ" một tiếng đáp lại.
Cách di chuyển thời cổ đại này thật khiến người ta không chịu nổi. Ngồi xe ngựa suốt chặng đường dài, Khương Ngưng cảm thấy xương cốt toàn thân như muốn rời ra, dù lúc này đang ngồi yên, nàng vẫn thấy như mình đang lắc lư theo nhịp xe.
Khương Ngưng âm thầm ghi nợ này lên đầu kẻ đã bán mình. Chờ khi tìm được kẻ đó, nàng nhất định phải đòi lại cả vốn lẫn lời!
Hôm sau, hai người dạo một vòng quanh phố, lúc này mới phát hiện phu xe ở trấn Cô Tửu nói không sai. Huyện Mao Trúc quả thực đi đâu cũng thấy "trúc", và cũng đúng là chẳng có gì vui.
Trên phố bày bán đủ loại vật dụng bằng trúc khiến người ta hoa cả mắt. Những thứ như chiếu trúc, giường trúc, quạt trúc, mành trúc thì không cần bàn tới, ngay cả t.ửu phường cũng bán rượu lá trúc, sạp hàng nhỏ thì bán cơm lam, đến cả sạp bán trang sức nữ nhân cũng có đủ loại trâm cài bằng trúc.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy có người cầm một thùng gỗ bán sâu, Liễu Minh An vốn ít hiểu biết liền lặng thinh.
Tiểu thương chẻ ống trúc ra, bên trong là một đống sâu trắng hếu đang bò lổm ngổm. Hắn cười rạng rỡ, cẩn thận đổ đám sâu vào trong thùng gỗ.
Người mua thọc tay vào đống sâu đó, vốc lên một nắm để chọn lựa, lũ sâu bò qua kẽ tay, luồn lách dọc theo ngón tay bọn họ.
Liễu Minh An thấy cảnh tượng này thì da đầu tê dại, dù đã quay đi không nhìn nữa nhưng hình ảnh đó vẫn cứ lởn vởn trong đầu.
"Đây là sâu trúc, đừng sợ, món này chiên lên ăn được đấy." Khương Ngưng tốt bụng giải thích một câu.
Liễu Minh An nhìn quanh, xác định không có ai mới hạ thấp giọng hỏi: "Không phải... dòi sao?"
Khương Ngưng thấy y nhíu c.h.ặ.t mày, vẻ mặt như vừa nuốt phải ruồi, vốn tưởng y sợ sâu, giờ mới biết là y hiểu lầm.
"Không phải dòi, là sâu trúc, lớn lên trong ống trúc nên sạch lắm." Khương Ngưng có chút buồn cười nói.
Liễu Minh An gật đầu, lòng cũng bớt ghê tởm hơn: "Quả nhiên là mỗi nơi mỗi phong tục. Ta vẫn còn thấy ít quá."
Khương Ngưng cùng Liễu Minh An vừa dạo phố vừa hỏi thăm tin tức, lúc mua y phục đã nghe được tin tốt.
Đó là một tiệm may, bà chủ nghe họ muốn đi thành Khúc Thủy liền vỗ đùi hào hứng nói: "Hôm qua có một gánh hát đến đây mua vải làm hý phục, họ cũng nói là đi thành Khúc Thủy đấy. Gánh hát thường đông cả chục người, chắc chắn có xe ngựa, hai vị cứ đến tìm ban chủ thương lượng xem, bảo họ cho đi nhờ một đoạn..."
Liễu Minh An vội vàng cảm ơn, mỗi người mua hai bộ y phục dày đem về khách điếm, sau đó theo địa chỉ bà chủ đưa, tìm đến một tòa trạch viện lớn gặp gánh hát kia.
Gà Mái Leo Núi
"Hai vị muốn đến thành Khúc Thủy sao?"
Ban chủ gánh hát là một lão ông hơn sáu mươi tuổi, vẻ mặt hiền từ, đang cầm bình t.ử sa uống nước, nhìn Khương Ngưng và Liễu Minh An mỉm cười hỏi.
"Phải ạ, xin Thôi ban chủ giúp cho, chúng ta không thông thạo đường xá."
Liễu Minh An đã hỏi thăm bà chủ tiệm may, biết vị ban chủ này họ Thôi, tên chỉ có một chữ Sơn, nghe nói là người rất dễ gần.
Nói xong, Liễu Minh An lấy từ trong n.g.ự.c ra một lượng bạc đưa tới, chân thành nói tiếp: "Chúng ta xin hứa sẽ không gây phiền phức cho quý đoàn."
Thôi Sơn nhìn nam t.ử trẻ tuổi tuấn tú, lễ phép này liền cười lớn, đẩy lượng bạc lại: "Dù sao cũng tiện đường, đưa hai vị theo cũng chẳng sao, dọc đường còn có thêm người trò chuyện."
Liễu Minh An nghe vậy thì mừng rỡ, vội chắp tay định cảm ơn, nhưng lại nghe Thôi Sơn nói tiếp: "Khoan hãy vội tạ, ta có chuyện phải nói rõ trước."
"Mời ban chủ cứ nói!" Liễu Minh An cung kính đáp.
"Từ huyện Mao Trúc đến thành Khúc Thủy phải đi qua thôn Tráng Trư, chuyện này vị công t.ử đây hẳn đã biết chứ?" Thôi Sơn hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đã biết ạ." Liễu Minh An gật đầu, ông chủ ở Bách Hiểu Lầu cũng nói như vậy.
"Chúng ta phải dừng lại ở thôn Tráng Trư hai ba ngày, nếu hai vị không gấp gáp thì ba ngày sau, sau khi dùng xong bữa sáng, hãy đến đây cùng chúng ta xuất phát."
Liễu Minh An quay sang nhìn Khương Ngưng, thấy nàng cầm lượng bạc đặt lại cạnh tay Thôi ban chủ, nghiêm túc tạ ơn: "Đa tạ ban chủ, chúng ta nhất định sẽ tới. Chút bạc này coi như tiền mời mọi người uống trà, xin phép cáo từ trước."
"Hahaha... Vậy lão phu xin nhận!" Thôi Sơn không phải hạng người câu nệ, ông hào sảng nhận lấy rồi tiễn hai người ra tận cửa.
Ba ngày sau, Liễu Minh An và Khương Ngưng ăn sáng xong liền đến trạch t.ử nơi Thôi Sơn ở. Gánh hát có mười hai người, cộng thêm bọn họ là mười bốn người. Cả đoàn có bốn cỗ xe ngựa, ngoài chở người còn chở theo các rương chứa nhạc cụ, hý phục, đao cụ và các vật dụng khác.
Dọc đường đi, Thôi Sơn rảnh rỗi lại tìm Liễu Minh An trò chuyện, kể cho y nghe về những điều mắt thấy tai nghe trong suốt bao năm bôn ba cùng gánh hát. Bình thường người trong gánh hát nghe mãi cũng chán chẳng muốn tiếp lời, nhưng Liễu Minh An lại là một thính giả tuyệt vời, luôn lắng nghe chăm chú và phản hồi đúng lúc, khiến Thôi Sơn càng nhìn chàng trai này càng thấy thuận mắt.
Hai người chuyện trò tâm đầu ý hợp, chưa đầy nửa ngày đã gọi nhau một tiếng "Thôi thúc", một tiếng "Minh An", có phần giống như đôi bạn vong niên.
Khi gần đến thôn Tráng Trư, Thôi Sơn nói: "Minh An à, thôn trưởng thôn Tráng Trư này thích nhất là người đọc sách, con đến đó chắc chắn sẽ là thượng khách."
Sự thực quả đúng như vậy, khi cả đoàn vào thôn, Thôi Sơn vừa giới thiệu Liễu Minh An cho lão thôn trưởng, lão ta lập tức mắt sáng rực lên, chắp tay bái y một cái, miệng không ngừng gọi "Liễu Cử nhân".
Liễu Minh An bị cảnh tượng này làm cho giật mình, Thôi Sơn vỗ vai y cười lớn, một lúc sau mới nói nhỏ: "Thôn trưởng chắc là muốn lấy chút hơi hướm đèn sách trên người con đấy!"
"Hả? Là sao ạ?" Liễu Minh An không hiểu.
"Vị thôn trưởng này thời trẻ từng thi đỗ Tú tài, nhưng thi cả đời cũng không đỗ cao hơn được, lão bèn ép hai đứa con trai đi thi, tiếc là cả hai đều không phải hạng người đọc sách. Giờ lão lại đặt kỳ vọng lên đầu đứa cháu nội, lần này mời chúng ta tới là để hát mừng đầy tháng cho thằng bé đó. Con có biết lão yêu cầu hát những vở nào không?"
Liễu Minh An lắc đầu, y vốn không am hiểu hí khúc.
Ánh mắt Thôi Sơn lộ vẻ cười cợt như một lão ngoan đồng, ông xòe ngón tay đếm cho Liễu Minh An nghe: "Nào là "Trạng nguyên bái mẫu", "Trạng nguyên môi", "Đồ tể Trạng nguyên", "Trạng nguyên phổ", "Trúng Trạng nguyên"... Hai ngày tới chúng ta chỉ hát quanh mấy vở đó thôi."
Liễu Minh An nghe xong, trong đầu chỉ còn sót lại hai chữ "Trạng nguyên".
"Hahaha... Thế nên lão kính trọng con thì cứ nhận đi, lão đầu này có chút chấp niệm, đó là tâm bệnh cả đời rồi... Đợi chúng ta hát xong sẽ cùng đi thành Khúc Thủy."
Thôi Sơn nói xong liền rời đi để chỉ huy dựng hí đài ở đầu thôn.
Lần đầu tiên Liễu Minh An được đối đãi đặc biệt như vậy nhờ thân phận người đọc sách, nhất thời y vẫn chưa thể hiểu nổi.
"A Ngưng, muội nói xem tại sao thôn trưởng lại có niềm tin mãnh liệt đến vậy?"
Tự đày đọa mình cả đời, rồi đến đời con, giờ ngay cả đứa cháu vừa chào đời cũng bị đặt lên vai những kỳ vọng nặng nề như thế.
Khương Ngưng ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Vạn ban giai hạ phẩm, duy hữu độc thư cao."
Liễu Minh An không đồng tình: "Sĩ nông công thương, làm gì có phân biệt cao thấp?"
Khương Ngưng nhìn Liễu Minh An, trong mắt thiếu niên ấy thật sạch sẽ, ánh mắt trong trẻo như một đứa trẻ, tâm tư đơn thuần, vừa nhìn đã biết là chưa từng bị hiện thực vùi dập.
Đừng nói là trong xã hội phong kiến phân chia giai cấp rõ rệt này, ngay cả ở thời hiện đại luôn hô hào "mọi người sinh ra đều bình đẳng", khoảng cách giữa người với người đôi khi còn lớn hơn cả khoảng cách giữa người và ch.ó, lấy đâu ra sự bình đẳng thực sự?
Mười chín năm qua Liễu Minh An chưa từng rời khỏi trấn Linh Sơn, tầm mắt và kiến thức đều bị giới hạn trong mấy cuốn sách thánh hiền, mặt tối của thế gian vẫn chưa kịp phô bày trước mắt y.
Khương Ngưng không có ý định thuyết phục Liễu Minh An, tấm lòng son là thứ trân quý hiếm có trên đời, nàng muốn bảo vệ sự chân thành thuần khiết này của y hết mức có thể.
Cuối cùng, Khương Ngưng tìm cách lảng tránh, đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác.
"Chúng ta đi giúp Thôi ban chủ dựng lễ đài đi, trông họ có vẻ bận rộn quá."