Mẹ ta là ca nữ trên thuyền hoa ở sông Cửu Lạc. Không chỉ xinh đẹp mà giọng hát còn trong trẻo êm tai. Một khúc “Điệp luyến hoa” khiến mẹ ta nổi danh khắp nơi, được các nho sĩ cực kỳ yêu thích.
Thuyền hoa mẹ ta ở tên là Xuân Y phường. Bà chủ Cao ma ma rất biết làm ăn, không giống những nơi khác chỉ làm nghề da thịt.
Ca nữ, vũ nữ ở đây đều được tuyển chọn kỹ càng. Không chỉ đẹp mà còn được dạy lễ nghi, học cầm kỳ thư họa. Ngày thường còn phải đọc sách, học thơ.
Để tạo sự khác biệt, Cao ma ma bỏ tiền mời các văn nhân nghèo nhưng có học thức đến tổ chức văn hội. Các cô nương cũng được tham gia, thỉnh thoảng còn làm được vài câu thơ truyền ra ngoài.
Danh tiếng của Xuân Y phường nhờ vậy mà lan rộng. Văn nhân, công tử thế gia đều thích đến đây uống rượu, nghe hát, đối thơ.
Dù không ép buộc chuyện xác thịt, nhưng nếu cô nương tự nguyện, khách chịu chi, Cao ma ma cũng không cản.
Ngược lại, nếu có ai dám dùng thủ đoạn để leo lên quyền quý, phá quy củ, ảnh hưởng danh tiếng, thì kết cục rất thảm. Bị bán đi hay bị đánh chết cũng là chuyện thường.
Cũng vì vậy, Xuân Y phường có tiếng rất tốt. Người có tiền đều thích đến. Cha ta cũng là khách quen.
Cha ta có học thức, nhưng lại háo sắc. Gia thế bình thường ông ta không để vào mắt, nên chuyện hôn sự cứ bị trì hoãn.
Sau đó, tổ mẫu nhờ mai mối, gả ông ta cho đích nữ của Thái phó là Tống thị. Tống thị dung mạo bình thường, cha ta không thích, nhưng vì Thái phó có nhiều môn sinh trong triều, có lợi cho con đường làm quan nên ông ta đành đồng ý.
Sau khi thành thân, cha ta vẫn lui tới thuyền hoa. Tống thị vì chuyện này làm ầm ĩ không ít lần.
Cha ta vốn đã không thích Tống thị, bị làm ầm lên càng ghét hơn, càng đi thuyền hoa nhiều hơn.
Ông ta coi trọng danh tiếng, nên những chuyện trên thuyền hoa đều là tự nguyện, chưa từng gây ra scandal gì. Hơn nữa, phong lưu của văn nhân còn bị coi là chuyện “có văn hóa”, nên ông ta càng không để tâm.
Cho đến khi gặp mẹ ta.
Vừa nhìn, cha ta đã động tâm.
Mẹ ta không chịu, ông ta liền mượn rượu làm càn, cưỡng ép mẹ ta.
Tỉnh rượu xong, vì danh tiếng và tiền đồ, ông ta quay ra nói mẹ ta giở trò, bỏ thuốc vào rượu khiến ông ta trúng kế.
Mẹ ta uất ức nhưng không ai tin. Một bên là ca nữ tiêu khiển, một bên là Hàn lâm viện sĩ danh tiếng tốt. Ai đáng tin hơn thì khỏi nói.
Để chứng minh mình “trong sạch”, cha ta đánh mẹ ta một trận thừa sống thiếu chết. Người khác can ngăn mới dừng, nhưng ông ta vẫn cho mẹ ta uống thuốc câm, sợ mẹ ta đi nói lung tung.
Mẹ ta bị thương khắp người, đêm đó sốt cao. Vì bị đe dọa nên không ai dám mời đại phu. Sốt liền ba ngày mới hạ, suýt nữa không qua khỏi.
Sau khi bị câm, mẹ ta không còn giá trị, bị đẩy xuống làm tạp dịch trong bếp. Cao ma ma tức giận vì mẹ ta phá quy củ nên bắt làm việc nặng nhất.
Không ngờ hai tháng sau, mẹ ta phát hiện có thai.
Tin này lan ra ngoài. Ngay trong ngày, Tống thị dẫn người đến, không nói gì liền sai người đánh mẹ ta.
Mẹ ta câm, không thể cãi, chỉ biết rơi nước mắt. Cũng không dám phản kháng, chỉ dám ôm bụng bảo vệ đứa bé.
Chính điều đó lại khiến Tống thị càng tức, trực tiếp sai người cho mẹ ta uống thuốc phá thai.
May mà cha ta kịp đến ngăn lại.
Không phải vì lương tâm, mà vì sợ ảnh hưởng danh tiếng.