Ta cúi đầu nhỏ giọng: “Chuyện quý phi nương nương làm khó thần thiếp, thần thiếp chỉ nói vài câu với người của Xuân Y phường, thật sự không cố ý truyền ra ngoài, chuyện này làm tổn hại danh dự của quý phi, khiến quý phi phát bệnh tim, hơn nữa còn liên lụy đến thừa tướng đại nhân, tất cả đều là lỗi của thần thiếp, thần thiếp có tội, hi vọng Hoàng Thượng thứ tội……”
Ta nói xong hơi ngẩng đầu nhìn hoàng thượng, trên mặt là vẻ cẩn thận từng li từng tí, nước mắt đúng lúc chảy ra, mỹ nhân rơi lệ, chỉ cần là nam nhân đều sẽ không nỡ.
Quả nhiên hoàng thượng rất cảm động, thở dài một hơi, kéo ta đứng dậy, ôm ta: “Nàng tâm tư đơn thuần, không biết lòng người hiểm ác, về sau chịu ấm ức, phải nói với trẫm. Đáng tiếc có người cho rằng có thể lừa gạt được trẫm.”
Ta hơi lắc đầu, dựa vào lòng hoàng thượng: “Thần thiếp không ấm ức, thần thiếp có thể ở bên cạnh hoàng thượng, chính là hạnh phúc lớn nhất của thần thiếp rồi.”
Đêm đó hoàng thượng nghỉ lại ở viện của ta, ngày hôm sau liên tiếp hạ ba đạo thánh chỉ: tấn phong ta làm tiệp dư, cấm túc Lưu tiệp dư, và gửi đến cung của Tiết Thải Linh, đại ý là nàng ta thân thể không tốt, dưỡng bệnh, tạm thời thu hồi lệnh bài thị tẩm, bề ngoài quan tâm nhưng thực ra là trừng phạt.
Cả cung chấn động, không ngờ mọi chuyện lại phát triển theo hướng này. Chỉ có ta không thấy lạ, bởi tất cả đều là do ta tính toán cẩn thận mà có.
Chuyện xảy ra trong cung ngoài cung sao có thể thoát khỏi đôi mắt của hoàng thượng, Tiết Thải Linh sai người dạy dỗ ta, cả cung đều biết, hoàng thượng đương nhiên cũng biết.
Trước đó, toàn bộ nho sinh trong kinh thành đều truyền tai nhau những lời đàm tiếu về phụ thân ta và Tiết Thải Linh, chỉ sau một đêm, tất cả biến mất, sau đó lại toàn bộ biến thành lời khen ngợi phụ thân ta. Hoàng thượng sẽ nghĩ gì?
Thừa tướng đại nhân thế lực hùng mạnh, hầu hết nho sinh nghe theo ông ta, chỉ cần ông ta không muốn, người khác sẽ không dám nói xấu, điều này đủ để khiến hoàng thượng nghi ngờ. Cộng thêm Lưu tiệp dư còn làm đầy tớ cho Tiết Thải Linh, hoàng thượng thấy các quan viên trên triều đình và phi tần hậu cung đều đang nịnh bợ thừa tướng.
Đối mặt tình hình như vậy, hoàng thượng đương nhiên phải cảnh cáo, Lưu tiệp dư và Tiết Thải Linh đều không được lợi. Đương nhiên ta không ngờ hoàng thượng lại tấn phong ta, coi như niềm vui ngoài ý muốn.
Lần tấn phong này, các cung không đợi hoàng hậu ra lệnh, vội vàng tặng đồ, hiển nhiên bọn họ cũng biết ta có thể ngang hàng với Tiết Thải Linh. Hoàng hậu cũng tặng lễ, ta đến Vị Ương cung cảm tạ, tin rằng lần này hoàng hậu hẳn sẽ gặp ta. Quả nhiên hoàng hậu gặp ta, chỉ khen một câu: “Sở tiệp dư quả nhiên là huệ chất lan tâm!” Sau đó khách sáo vài câu liền cho ta lui, không nhắc đến Tiết Thải Linh, nhưng ta thấy tâm trạng nàng không tệ.
Trên triều đình, hoàng thượng nhắc lại chuyện cũ, lấy việc Tiết Thải Linh làm khó ta ra để cảnh cáo phụ thân, các ngự sử nghe tin lại luận tội phụ thân ta, lần này hoàng thượng nghiêm khắc khiển trách, phạt mấy tháng bổng lộc, liên lụy các quan viên nói tốt cho phụ thân ta cũng bị phạt.
Nghe tin này, ta vẫn thất vọng chút, chỉ phạt bổng lộc, đối với cha ta đả kích quá nhỏ, ta chỉ có thể từ từ mưu toan.