Tối qua khi đi ăn tiệc, một người bạn của Thẩm Dịch từng nhắc qua, Thẩm Dịch có một người bạn thanh mai trúc mã mà anh ấy theo đuổi mãi không được. Người đó còn nói, tôi nhìn rất giống cô ấy, đặc biệt là đôi mắt.
Lúc đó tôi không để tâm, vì Thẩm Dịch chưa bao giờ nhắc đến cô ấy. Giờ nhìn thấy Giang Kha, tôi mới nhận ra những lời bạn cậu ấy nói dường như là thật.
Tôi nhìn kỹ cô ấy.
Đôi mắt ư?
Tôi và đôi mắt cô ấy, có giống nhau không?
"Bây giờ anh ấy chăm sóc cô, vì cô mà bỏ lỡ hẹn với tôi, chứng tỏ trong lòng anh ấy cô cũng có chút trọng lượng đấy."
Lời của Giang Kha khiến tôi khó chịu, vì thái độ của cô ấy rõ ràng là rất khinh khỉnh.
"Tôi là bạn gái anh ấy mà, anh ấy chăm sóc tôi là điều đương nhiên thôi."
Tôi cố tình nói thế.
Giang Kha quả nhiên rất tức giận: "Cô biết tại sao Thẩm Dịch lại ở bên cô không? Chẳng phải vì cô nhìn giống tôi sao? Cô có gì mà đắc ý chứ?"
"Tôi không đắc ý, tôi chỉ đang nêu sự thật thôi."
Giang Kha cười khẩy.
Tôi cũng không thoải mái, bèn hỏi: "Vậy cô đến tìm tôi, là vì ghen sao?"
Giang Kha im lặng.
"Cô thích Thẩm Dịch à?"
"Không liên quan đến cô."
"Tôi là bạn gái anh ấy, bạn trai tôi bị người phụ nữ khác tơ tưởng, sao lại không liên quan đến tôi được?"
"Ngu Niệm Niệm, cô thật nực cười."
Giang Kha tức tối, không biết là vì bị chọc trúng tim đen hay sao.
"Nếu cô thích, lẽ ra nên ở bên anh ấy sớm đi, chẳng đến lượt tôi. Nếu không thích, thì đừng có xuất hiện xung quanh anh ấy một cách không rõ ràng như vậy. Dù sao thì anh ấy cũng đã có bạn gái rồi."
Cửa phòng bị đẩy ra, Thẩm Dịch xách túi trái cây đi vào, sắc mặt khó coi.
Tôi không biết anh ấy đã nghe được bao nhiêu cuộc đối thoại giữa tôi và Giang Kha, nhưng rõ ràng anh ấy cũng không ngờ được là Giang Kha lại đến tìm tôi.
Số nhà 25
"Giang Kha, sao em lại đến đây?"
Thẩm Dịch bước tới.
"Anh không có thời gian đi xem triển lãm tranh với em, nên em đành đến thăm bạn gái anh vậy."
Trước mặt Thẩm Dịch, Giang Kha cố tỏ ra nhẹ nhàng.
"Niệm Niệm, đây là Giang Kha, bạn tốt cùng lớn lên với anh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ừm, em biết, vừa mới tự giới thiệu với nhau rồi."
Sau đó, Thẩm Dịch tiễn Giang Kha xuống lầu. Mười mấy phút sau mới quay lại phòng bệnh.
"Niệm Niệm, em đừng suy nghĩ nhiều, anh với Giang Kha... không phải như em nghĩ đâu."
Thẩm Dịch nắm lấy tay tôi.
"Ừm, em tin anh."
11
Sau khi tôi xuất viện, Giang Kha xuất hiện thường xuyên hơn trong mối quan hệ của tôi và Thẩm Dịch.
Thẩm Dịch nói với tôi rằng hai năm qua Giang Kha ở nước ngoài, không có mấy bạn bè. Nếu anh ấy không dẫn cô ấy đi chơi cùng, thì cô ấy sẽ đáng thương lắm.
Tôi còn biết nói gì đây?
Anh ấy đã nói đến mức đó rồi, nếu tôi bảo tôi để ý, thì chẳng phải là tỏ ra mình hẹp hòi, không hiểu chuyện sao?
Vào sinh nhật Giang Kha, cô ấy tổ chức một bữa tiệc hoành tráng. Tôi và Thẩm Dịch cùng được mời. Thực ra tôi không muốn đi, nhưng cũng không muốn Thẩm Dịch đi một mình.
Phần đầu buổi tiệc, mọi thứ vẫn bình thường. Giang Kha cắt bánh trước mặt mọi người, nhận lời chúc phúc từ tất cả. Sau đó, Thẩm Dịch đột nhiên biến mất.
Khi tôi đi tìm anh ấy, tôi cũng không thấy Giang Kha đâu.
Rồi tôi nhìn thấy hai người họ trong căn phòng trên tầng hai của biệt thự. Cửa khép hờ.
Tôi đi đến cửa, tình cờ chạm phải ánh mắt của Giang Kha từ bên trong. Nhưng Thẩm Dịch đang quay lưng về phía tôi, anh ấy không thấy tôi, còn Giang Kha thì thấy rõ mồn một.
Giang Kha hỏi anh ấy: "Anh và cô bạn gái Ngu Niệm Niệm kia, hẹn hò lâu chưa?"
"Hơn một năm rồi."
"Anh... rất thích cô ấy sao?"
Thẩm Dịch im lặng, không trả lời.
"Hay là, vì cô ấy nhìn giống em?"
"Cô ấy, đúng là rất giống em."
Nghe đến đây, tôi không tự chủ được mà nắm c.h.ặ.t t.a.y.
"Vậy nếu, em đồng ý ở bên anh, anh sẽ chia tay với Ngu Niệm Niệm chứ?"
"Em... đồng ý ở bên anh rồi sao?"
Lời của Thẩm Dịch tràn đầy sự phấn khích. Nụ cười trên môi Giang Kha càng đậm: "Anh trả lời em trước đã."
"Sẽ."