Ngay cả phu nhân đang nằm bệnh trên giường cũng chống người ngồi bật dậy.
“Đỗ thái y…”
“Người có nhìn nhầm không?”
“Chuyện này không thể đùa được…”
Sắc mặt Đỗ thái y vô cùng nghiêm trọng.
“Lão phu lấy tính mạng ra đảm bảo.”
“Mạch tượng của công t.ử rõ ràng là do dùng phải một loại t.h.u.ố.c nào đó.”
“Dược tính này không giống t.h.u.ố.c Trung Nguyên, âm độc vô cùng.”
“Nếu dùng lâu ngày, sẽ tuyệt đường con cái.”
“May mà di nương sớm m.a.n.g t.h.a.i đứa nhỏ này.”
“Nếu không… hương hỏa Tống gia e rằng nguy rồi.”
Ông ta không nói tiếp nữa.
Nhưng trong lòng tất cả mọi người trong phòng đều hiểu rõ.
Sau này…Tống Thanh Nhai sẽ không thể có thêm con nữa.
“Không!! Không thể nào!”
“Ta đang yên đang lành, sao có thể tuyệt tự được?”
“Tuyệt đối không thể!”
Đỗ thái y lắc đầu.
“Tống công t.ử, lão phu hành y mấy chục năm, chưa từng nói bừa.”
“Theo mạch tượng, công t.ử đã dùng loại t.h.u.ố.c đó ít nhất hai ba tháng rồi.”
“Công t.ử thử nghĩ kỹ xem.”
“Trong khoảng thời gian này, có thứ gì là ngày nào công t.ử cũng dùng không?”
Tống Thanh Nhai nghĩ mãi, bực bội vò tóc.
“Ta hôm nay ăn cơm ở Đông sương phòng, mai lại ở chính viện, hôm sau còn ra ngoài xã giao.”
“Làm gì có thứ gì ngày nào cũng dùng…”
“Chỉ có trà…”
Nói tới đây, sắc mặt hắn đột nhiên trắng bệch.
“Đúng!”
“Là trà!”
Ba tháng trước…
Chính là lúc Diệp Thục Dung quay về từ Hầu phủ.
Nàng ta quỳ xuống dâng trà nhận lỗi với hắn.
Từ hôm đó trở đi, chỉ cần hắn về phủ…
Diệp Thục Dung ngày nào cũng đích thân dâng lên một chén trà.
Mưa gió chưa từng gián đoạn.
Tống Thanh Nhai gần như không dám nghĩ tiếp.
“Người đâu!”
“Mau tới phòng ta đem ấm trà tới đây!”
“Mau lên!”
Tiểu tư cuống cuồng chạy đi.
Không bao lâu sau đã ôm ấm trà chạy về, thở hổn hển.
Tống Thanh Nhai giật lấy ấm trà, đưa cho Đỗ thái y.
“Người xem đi!”
“Trong này có phải có vấn đề không?”
Đỗ thái y nhận lấy ấm trà, đưa lên ngửi thử.
Lại rót ra một ít nước trà cẩn thận xem xét.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Sắc mặt dần dần trầm xuống.
“Trong trà này quả thật có t.h.u.ố.c tuyệt tự.”
“Liều lượng cực nhỏ.”
“Y thuật bình thường căn bản không thể tra ra.”
“Có thể thấy kẻ hạ độc tâm địa hiểm độc tới mức nào.”
Chân ta mềm nhũn, phịch một tiếng quỳ xuống.
“Đỗ thái y!”
“Xin người mau kê đơn cứu thiếu gia nhà ta!”
“Người không thể xảy ra chuyện được!”
Đỗ thái y nhắm mắt lại.
“Không phải lão phu không muốn cứu.”
“Mà d.ư.ợ.c tính này quá âm độc.”
“Dùng lâu ngày đã sớm tổn thương căn cơ.”
“Bây giờ…đã vô phương cứu chữa rồi.”
Ta ngã ngồi trên đất, bật khóc thành tiếng.
Tống Thanh Nhai đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Hồn phách của hắn dường như cũng bị mấy lời của Đỗ thái y rút sạch, cả người bất động.
Đỗ thái y lấy từ trong tay áo ra tờ ngân phiếu vừa nhận lúc bắt mạch, đặt lên bàn.
“Chuyện hôm nay, lão phu sẽ không hé lộ nửa chữ.”
“Tiền chẩn mạch này, lão phu không dám nhận.”
“Xin cáo từ.”
Ông ta chắp tay, xách hòm t.h.u.ố.c quay người rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta quỳ bò mấy bước, ôm lấy chân Tống Thanh Nhai, giọng nói thê lương.
“Thiếu gia…”
“Rốt cuộc là kẻ nào lại ác độc tới mức muốn hại người như vậy chứ!!”
Hai mắt Tống Thanh Nhai đỏ ngầu.
“Diệp… Thục… Dung!”
“Ta g.i.ế.c ngươi!”
Đúng lúc ấy, rèm cửa bị vén lên.
Diệp Thục Dung bưng chén t.h.u.ố.c đã sắc xong, dịu dàng bước vào.
Nàng ta còn chưa biết mọi chuyện đã bại lộ, mặt mày vẫn ôn hòa.
“Mẫu thân, nên uống t.h.u.ố.c rồi.”
Lời còn chưa dứt, Tống Thanh Nhai đã đột ngột nổi điên, một cước đá thẳng vào n.g.ự.c nàng ta.
Diệp Thục Dung không kịp đề phòng, hét t.h.ả.m một tiếng, cả người văng ngược ra sau.
Tống Thanh Nhai lao tới, túm lấy b.úi tóc nàng ta, mạnh tay kéo từ dưới đất lên.
“Tiện nhân!”
“Ngươi dám hạ t.h.u.ố.c gia?”
“Dám hại gia?!”
“Gia g.i.ế.c ngươi!”
Diệp Thục Dung vùng vẫy, vẫn giả ngu như cũ.
“Phu quân, chàng nói gì vậy?”
“Thiếp nghe không hiểu.”
Bốp!
Một cái tát giáng xuống mặt nàng ta.
“Còn giả vờ?!”
“Trong trà ngươi ngày ngày đưa tới rốt cuộc có thứ gì?!”
“Ngươi dám hại ta!”
Hết quyền này tới quyền khác nện xuống người Diệp Thục Dung như mưa.
Thế nhưng nàng ta chẳng những không khóc, ngược lại còn cười càng lúc càng lớn.
“Haha…”
“Thuốc là do ta hạ đấy, thì sao nào?”
Nghe nàng ta chính miệng thừa nhận, Tống Thanh Nhai ngẩn người.
Diệp Thục Dung nhân cơ hội đẩy mạnh hắn ra, loạng choạng đứng vững.
“Các người nhìn ta làm gì?”
“Muốn biết vì sao ta làm vậy sao?”
Nàng ta chỉ thẳng vào Tống Thanh Nhai.
“Tống Thanh Nhai!”
“Ngươi là phu quân của ta, vậy mà ngày nào cũng liếc mắt đưa tình với con tiện tỳ này.”
“Ngươi coi chính thê như ta là thứ vô hình sao?!”
“Ta nói cho ngươi biết!”
“Diệp Thục Dung ta gả cho ngươi, là Tống gia các ngươi trèo cao!”
“Ngươi dựa vào đâu để một con hồ ly leo giường cưỡi lên đầu ta?”
Nàng ta lại chỉ vào ta.
“Còn có ngươi!”
“Con hồ ly tinh này!”
“Nếu không phải cái t.h.a.i trong bụng ngươi còn có ích…”
“Ta đã sớm tiễn cả mẹ lẫn con các ngươi xuống Diêm Vương rồi!”
“Tống Thanh Nhai, ngươi biết vì sao ta không tự mình sinh con không?”
“Một tên phế vật như ngươi…”
“Cũng xứng để ta m.a.n.g t.h.a.i con của ngươi à?”
“Phi!”
Đuôi mắt Tống Thanh Nhai đỏ ngầu, tức tới mức cả người run lên.
Diệp Thục Dung càng nói càng kích động, giống hệt kẻ điên.
“Ta nói cho ngươi biết!”
“Không chỉ muốn ngươi đoạn t.ử tuyệt tôn…”
“Ta còn muốn ngươi tận mắt nhìn tiện nhân này sinh con!”
“Đợi tới khi bụng nàng ta ngày một lớn…”
“Lớn tới mức không sinh nổi…”
“Ta sẽ cho người m.ổ b.ụ.n.g nàng ta, moi đứa nhỏ ra!”
“Đến lúc đó, đứa nhỏ sẽ là của ta.”
“Nó sẽ trở thành đích t.ử.”
“Cả nhà các ngươi đều phải quỳ xuống l.i.ế.m giày cho ta!”
“Hahaha!”
Phu nhân run run chỉ vào nàng ta.
“Ả độc phụ này!!”
Diệp Thục Dung khinh miệt cười nhạt.
“Bà già kia, bà cũng có mặt mũi nói ta sao?”
“Con trai bà là thứ gì, chính bà không rõ à?”
“Hắn trước kia ở bên ngoài chà đạp bao nhiêu nha hoàn…”
“Hôm nay chẳng qua là báo ứng tới lượt hắn mà thôi.”