Tống Thanh Nhai đột nhiên ngẩng đầu.
“Mẫu thân, Đường Y đã mang thai.”
“Nàng ấy không thể tiếp tục làm nha hoàn không danh không phận nữa rồi.”
“Ta muốn nâng nàng ấy làm di nương.”
“Ngay bây giờ.”
Phu nhân khẽ gật đầu.
“Đứa nhỏ này là huyết mạch của Tống gia, không ai được phép khinh thường.”
“Sau này con cứ yên tâm làm di nương, sinh cho Tống gia một đứa bé bụ bẫm mới là chuyện đứng đắn.”
Tống Thanh Nhai quay sang nhìn ta.
“Đường Y, nàng nghe thấy chưa?”
“Sau này nàng chính là di nương rồi.”
“Gia sẽ không để nàng rời đi nữa.”
Ta định chống người dậy tạ ơn, lại bị hắn ấn trở xuống.
Ba người bên giường hòa thuận vui vẻ, bầu không khí vô cùng êm ấm.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bị đẩy mạnh ra.
“Hay lắm! Hay lắm! Hay lắm!”
“Các người cả nhà hòa thuận vui vẻ, coi ta như đã c.h.ế.t rồi phải không?”
Diệp Thục Dung đầy mặt tức giận, trừng mắt nhìn Tống Thanh Nhai.
Lần này, Tống Thanh Nhai cuối cùng cũng đứng chắn trước mặt ta.
“Nàng còn chưa làm loạn đủ sao?”
“Làm chính thê mà không hiền đức, không biết quản lý hậu viện, suốt ngày điên điên khùng khùng như mụ đàn bà chanh chua!”
Diệp Thục Dung trợn trừng mắt.
“Ngươi… ngươi dám mắng ta là mụ đàn bà chanh chua?”
Ngay cả kiên nhẫn của phu nhân lúc này cũng đã cạn sạch.
“Thục Dung, con là chủ mẫu của Tống gia, phải có khí độ của chủ mẫu.”
“Đường Y m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của Tống gia, con không chăm sóc thì thôi, còn ở đây làm ầm ĩ.”
“Truyền ra ngoài còn ra thể thống gì nữa?”
Diệp Thục Dung tức tới run cả người, xắn tay áo định lao tới đ.á.n.h nhau.
Kim Thúy nhanh tay giữ nàng ta lại, quay đầu lớn tiếng quát chúng ta.
“Hay lắm!”
“Các người hợp nhau bắt nạt thiếu phu nhân nhà chúng ta, thật sự cho rằng người Hầu phủ dễ chọc sao?”
Vừa nhắc tới Hầu phủ, đầu óc Diệp Thục Dung lập tức tỉnh táo lại.
“Được!”
“Ta lập tức quay về nói với phụ thân, xem Tống gia các người định giải thích thế nào!”
Trong phòng lập tức trở nên hỗn loạn.
Kim Thúy liếc nhìn ta một cái rồi nhanh ch.óng đuổi theo.
Ta co người trên tháp, đầy mặt lo lắng.
“Nếu thiếu phu nhân thật sự quay về cáo trạng, liệu có liên lụy tới người và lão gia không?”
Tống Thanh Nhai cười lạnh.
“Nàng ta lấy gì mà cáo?”
“Ghen tuông, hai năm không sinh được con.”
“Thất xuất nàng ta đã phạm tới hai điều.”
“Cho dù phụ thân nàng ta là Hầu gia, cũng chẳng có chỗ nào để nói lý.”
“Nàng chỉ cần yên tâm dưỡng thai, những chuyện khác đã có gia lo.”
Ta gật đầu.
Nhưng trong lòng còn hiểu rõ hơn bất kỳ ai.
Phu nhân và Tống Thanh Nhai không phải thật lòng muốn làm chủ cho ta.
Bọn họ chỉ mượn khối thịt trong bụng ta để trút cơn tức đã nhịn quá lâu mà thôi.
Ta được nâng làm di nương, có viện riêng của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tống Thanh Nhai biết trước kia ta thân thiết với Thu Nhi, cố ý điều nàng ấy tới chăm sóc ta.
Thu Nhi miệng kín, đầu óc cũng lanh lợi.
Mẫu thân nàng ta là ma ma quản sự bên cạnh phu nhân, bên đó có chút động tĩnh gì, Thu Nhi đều có thể nhanh ch.óng truyền tin cho ta.
Nửa tháng này, ta sống vô cùng thoải mái.
Ngày nào cũng ngủ tới lúc tự tỉnh.
Dùng xong điểm tâm sáng thì ra sân phơi nắng.
Để Thu Nhi ngồi bên cạnh đọc thoại bản cho ta nghe.
Nào là tài t.ử giai nhân, tư định chung thân.
Nào là thư sinh nghèo sa cơ, sau này thi đỗ Trạng nguyên quay về cưới tiểu thư.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Nghe tới đó ta liền bật cười.
Đám nữ nhân si tình ấy, ai nấy đều ngồi chờ nam nhân tới cứu mình.
Nhưng chờ tới cuối cùng, đa phần chỉ là kẻ phụ bạc.
Ta không học theo bọn họ.
Diệp Thục Dung đã quay về nhà mẹ đẻ nửa tháng rồi.
Chiều hôm ấy, Thu Nhi từ ngoài trở về, mang theo đầy bụng tin tức.
Sau khi quay về Hầu phủ, Diệp Thục Dung thêm mắm dặm muối khóc lóc suốt mấy ngày.
Diệp Hầu gia tức tới mức đập bàn, nói muốn đích thân tới Tống gia hỏi tội.
Nhưng không biết ai đã đem chuyện này truyền ra ngoài.
Hàng xóm láng giềng đều biết nữ nhi Diệp gia ngang ngược ghen tuông, ức h.i.ế.p hạ nhân.
Ngay cả đám ăn mày ngoài phố cũng bịa ra đồng d.a.o, vừa gõ bát vừa hát:
“Nữ nhi Hầu phủ Diệp thị, uy phong chẳng khác bá vương.”
“Phu quân liệt giường không chăm sóc, đ.á.n.h c.h.ử.i hạ nhân như đ.á.n.h ch.ó.”
“Thiếu phu nhân, đừng quá ngông cuồng.”
“Chuyện xấu của ngươi khắp thành đều biết.”
“Về nhà mẹ đẻ tìm cha, cha ngươi cũng mất sạch mặt mũi.”
“Trường An nghìn vạn người, cả thành cười rụng cả răng.”
Khúc đồng d.a.o ấy truyền đi khắp nơi.
Ngay cả hoàng thượng cũng nghe thấy.
Nghe nói có mấy vị đại nhân lúc thượng triều vô tình ngân nga vài câu, khiến Diệp Hầu gia tức tới xanh cả mặt.
Đừng nói tới chuyện giúp nữ nhi trút giận.
Mấy ngày nay ra ngoài ông ta còn phải cụp đuôi mà đi.
Kim Thúy gửi tin tới nói, sau khi biết phụ thân không chịu chống lưng cho mình, tính tình Diệp Thục Dung ngày càng tệ hơn.
Không đập đồ thì cũng đ.á.n.h c.h.ử.i hạ nhân.
Làm cả Hầu phủ ngày nào cũng gà ch.ó không yên.
…
Muội muội của Kim Thúy tên là Ngọc Thúy, mới chỉ mười hai mười ba tuổi, lại bị Diệp Hầu gia nhân lúc say rượu mà chà đạp.
Sau khi Diệp Thục Dung biết chuyện, nàng ta tìm đám ăn mày bẩn thỉu nhất, để chúng làm nhục Ngọc Thúy tới c.h.ế.t.
Nàng ta còn mắng Ngọc Thúy không biết liêm sỉ, tuổi còn nhỏ đã biết quyến rũ nam nhân.
Kim Thúy hiểu rất rõ.
Van xin là vô dụng.
Trong mắt Diệp Thục Dung, mạng của hạ nhân chẳng khác gì sâu kiến.
Đều chỉ là món đồ để nàng ta mua vui mà thôi.
Khoảng thời gian đó, nếu không phải Kim Thúy cố ý nương tay, lại âm thầm đưa tới không ít đồ tốt…
E rằng ta đã sớm bị Diệp Thục Dung hành hạ tới c.h.ế.t.
Từ đó về sau, nàng ta ở ngoài mặt châm dầu vào lửa, còn ta ở trong tối giả vờ yếu thế.
Kim Thúy càng mắng ta tàn nhẫn bao nhiêu, Diệp Thục Dung càng cảm thấy nàng ta trung thành bấy nhiêu.
Ta bị bắt nạt càng t.h.ả.m, lão phu nhân lại càng thấy Diệp Thục Dung ngang ngược.
Từng bước từng bước, chúng ta đẩy Diệp Thục Dung lên giàn lửa.