Trời hãy còn sớm, màn đêm vẫn giăng kín lối, chỉ có vài vì sao thưa thớt lấp lánh trên cao. Ngôi làng nhỏ dưới chân núi chìm sâu vào sự tĩnh mịch của buổi tàn canh.
Đúng lúc tiếng gà gáy đầu tiên xé toạc không gian, A Nguyên bỗng choàng tỉnh, mồ hôi đầm đìa vì một cơn ác mộng kinh hoàng. Nàng ngồi dậy, đưa mắt nhìn về phía cửa sổ đang hé mở một khe hẹp. Quả nhiên, bên ngoài vẫn là một màn đen đặc quánh như mực.
A Nguyên thẫn thờ thu hồi tầm mắt, nàng cúi gục đầu, đôi bàn tay gầy gò siết chặt lấy mép chăn như muốn tìm chút cảm giác an toàn. Những hình ảnh trong giấc mơ vừa rồi lại ùa về, rõ mệt mỏi như vừa mới xảy ra.
Đó là một ngày mưa tầm tã tại ngôi miếu sơn thần hoang vắng. Trong bóng tối lờ mờ, nàng nhìn thấy một nam nhân để trần thân trên, lồng ngực vạm vỡ phập phồng theo từng nhịp thở, làn da rắn chắc còn vương những giọt nước long lanh. Hắn dùng chất giọng trầm đục hỏi nàng đã hứa hôn với nhà ai chưa, hỏi nàng tên gì, nhà ở phương nào.
A Nguyên không thể nhớ nổi lúc đó mình đã trả lời ra sao. Nàng chỉ nhớ cảm giác cả cơ thể như bị nung trong lò lửa, nóng đến mức nước mưa xối xả ngoài kia cũng không dập tắt nổi d*c v*ng kỳ lạ đang cuộn trào. Chỉ đến khi nàng liều mình áp sát vào người nam nhân ấy, cảm nhận sự tiếp xúc da thịt mát lạnh, ngọn lửa trong lòng mới dịu đi đôi chút.
Nhưng đó cũng chẳng phải là mơ, mà là thực tại tàn khốc vừa mới xảy ra vào mấy ngày trước.
Cách đây vài ngày, nàng vừa đi giặt giũ trở về, đệ đệ cùng mẹ khác cha đã mang đến cho nàng một bát nước trà. Uống xong, kế phụ liền bảo đệ đệ ra ngoài chơi.
Năm tám tuổi, nàng theo mẫu thân tái giá đến Hà Gia Trang. A Nguyên vốn họ Tô, nhưng vì mẫu thân kiên quyết bắt nàng phải theo họ của kế phụ, nên mới đổi sang họ Hà, gọi là Hà Nguyên.
Kế phụ của nàng là một tú tài góa vợ. Trong mắt dân làng, gã là một bậc tri thức hiền lành, đức độ hiếm có. Không chỉ hết mực yêu thương vị thê tử tái giá này, mà còn xem con gái riêng của bà như con đẻ.
Hà tú tài và nương tử đời trước có một cô con gái, chỉ lớn hơn A Nguyên vài tháng tuổi.
Nhà người ta ngay cả con gái ruột cũng đem ra sai bảo như trâu như ngựa. Nhưng trong mắt người ngoài, Hà tú tài đối xử với con gái ruột hay con riêng của kế thất đều không có gì khác biệt, đều dạy dỗ học chữ tận tình như nhau.
Thiên hạ nhìn vào đều thấy Hà tú tài rõ ràng đã coi A Nguyên như con gái ruột. Ai nấy cũng đều cho rằng A Nguyên đã tu mấy kiếp mới gặp được người kế phụ tử tế như vậy.
Nhưng chỉ có “ở trong chăn mới biết chăn có rận”, cái “sự tốt” của gã luôn khiến A Nguyên phải kiêng dè. Bởi từ năm ngoái, gã thường nhìn nàng bằng ánh mắt vẩn đục và b**n th**, lộ rõ d*c v*ng. Nàng sợ hãi và tìm mọi cách né tránh gã. Nhưng làm sao tránh được khi vẫn chịu cảnh sống chung dưới một mái nhà.
Hôm đó, mẫu thân nàng cùng lão thái thái lên trấn, đệ đệ đã ra ngoài chơi. Trong nhà chỉ còn lại A Nguyên và kế phụ. Nàng cảm thấy bồn chồn không yên, nên định bụng phơi xong quần áo sẽ sang nhà đại thẩm cạnh bên làm thêu thùa để lánh mặt. Nào ngờ, khi vừa bước vào phòng lấy kim chỉ, đôi chân nàng bỗng nhũn ra, toàn thân rã rời không chút sức lực.
Nàng cảm giác cơ thể như đang bị ngọn lửa thiêu đốt từ bên trong. Toàn thân nóng ran, khó chịu, như có hàng vạn con kiến đang bò râm dưới lớp da thịt. A Nguyên vốn thông minh, lập tức hiểu ra bát nước trà kia có vấn đề.
Nhưng nước trà là do đệ đệ mang đến. Đệ đệ chỉ mới sáu tuổi, làm sao biết được trong nước trà có thứ không sạch sẽ gì? Rất nhanh sau đó, nàng đã có được đáp án.
Lúc này gã kế phụ đốn mạt đã lẻn vào phòng, nói những lời khiến nàng cảm thấy ghê tởm. Thậm chí còn đè nàng xuống định cưỡng hôn.
A Nguyên thừa lúc gã không đề phòng, với lấy chiếc trâm cài, vạch một đường trên cánh tay gã rồi liều chết tháo chạy.
Nàng chạy bán sống bán chết. Cả cơ thể nóng bừng như muốn nổ tung, chỉ chực chờ cởi bỏ xiêm y cho thỏa cơn khát nhiệt. Nàng không dám kêu cứu, bởi nàng thừa hiểu miệng lưỡi thế gian ở cái làng này độc địa đến mức nào. Chưa kể đến ngày thường, người trong thôn vẫn luôn cảm thấy A Nguyên là đứa không yên phận. Nếu nàng ra ngoài cầu cứu rồi có những hành động kinh người, e rằng sẽ bị nước bọt của người đời dìm chết.
A Nguyên mười ba tuổi đã trổ mã, vóc dáng nảy nở, phổng phao hơn hẳn những cô nương đồng trang lứa khác. Dù nàng có cố tình khòm lưng, mặc đồ rộng để che giấu thì cái body “điện nước đầy đủ” ấy vẫn lọt vào mắt xanh của đám trai tráng trong thôn. Trong đó có cả đàn ông mà vị tỷ tỷ kia của nàng yêu thích.
Cũng chính vì thế mà nàng trở thành cái gai trong mắt đứa con gái ruột của kế phụ. Ả ta đố kỵ, liền lôi kéo đám bạn thêu dệt nên những lời đồn thổi ác ý, rêu rao rằng A Nguyên là hạng con gái lẳng lơ, suốt ngày lượn lờ trong thôn để quyến rũ đàn ông. Những lời xúc xiểm ấy chẳng cần biết thật hay giả, nhưng truyền đi truyền lại, người ta cũng dần tin là thật. Danh tiếng của A Nguyên trong thôn ngày càng xấu đi.
Mấy mụ đàn bà lăng loàn chỉ trỏ, bàn tán sau lưng nàng. Họ mắng nàng là “hồ ly tinh”, tuổi còn nhỏ đã biết lẳng lơ, chuyên đi mồi chài đàn ông.
A Nguyên hiểu rõ người trong thôn sẽ chẳng tin lời nàng nói. Trái lại, họ còn sẽ bảo rằng nàng trắc nết, tự mình quyến rũ kế phụ. Nếu chuyện này vỡ lở, cuộc đời nàng coi như chấm hết, chẳng còn mặt mũi nào mà làm người nữa.