Nghiêm tiểu công tử hôm qua đã dặn đi dặn lại không biết bao nhiêu lần rằng, nếu có người từ trấn Thanh Thủy tới thì nhất định phải báo cho hắn biết. Kẻ nào không báo, hết thảy đều sẽ bị đánh trượng.
Nha dịch nói:
“Xin chờ một lát, ta đi bẩm báo ngay.”
Nói rồi vội vã đi vào trong huyện nha.
Đợi người đi khuất, Hoắc Kình quay đầu dặn dò A Nguyên:
“Lát nữa nếu tên họ Nghiêm kia đi ra, nàng cứ đứng sau lưng ta, cúi đầu xuống, đừng để hắn nhận ra.”
Nhớ tới chuyện tên tiểu bạch kiểm kia trước đây cứ bám theo A Nguyên chạy, chân mày Hoắc Kình liền nhíu chặt lại.
Trong lòng còn mơ hồ dâng lên vài phần tức giận.
Sau khi được Hoắc Kình cứu ở núi Hoàng Ly thuộc trấn Thanh Thủy, suýt chút nữa mất trinh tiết, mấy ngày nay Nghiêm Cẩn đều ở trong nhà tu thân dưỡng tính. Hắn còn bắt phụ thân tìm mấy nha dịch có thân thủ giỏi đến dạy mình vài chiêu phòng thân.
Chuyện suýt bị một tên ác đồ cướp mất trinh tiết thật sự quá mất mặt.
Cho nên lời hắn nói ra bên ngoài là tên ác đồ đó muốn lấy mạng hắn, may mà có một vị anh hùng đi ngang qua, g**t ch*t ác đồ, cứu mạng hắn. Tuyệt nhiên không nhắc tới chuyện bị cởi y phục.
Lúc này hắn đang chăm chỉ học võ phòng thân trong huyện nha thì nghe nha dịch báo có một nam nhân từ trấn Thanh Thủy tới tìm mình.
“Người đó dung mạo, vóc dáng thế nào?”
Nghiêm tiểu công tử hỏi nha dịch tới truyền lời.
Nha dịch suy nghĩ một chút rồi lấy chính mình làm đối chiếu rõ ràng nhất:
“Cao lớn hơn tiểu nhân nhiều.”
Đôi mắt Nghiêm tiểu công tử đảo một vòng, lập tức vỗ tay:
“Mau mời người đó vào thiên sảnh, dùng trà ngon tiếp đãi. Ta đi thay y phục trước. Ngươi sai người đi tìm phụ thân ta, nói rằng người đã cứu ta ở núi Hoàng Ly thuộc trấn Thanh Thủy tới nha môn rồi!”
Nói xong liền vội vàng quay người đi về viện của mình.
Hôm nay luyện võ ra một thân mồ hôi. Nghiêm tiểu công tử vốn rất chú trọng hình tượng, đương nhiên không thể dùng bộ dạng này đi gặp ân nhân cứu mạng.
Hoắc Kình và A Nguyên được cung kính mời vào huyện nha, đưa tới thiên sảnh.
Nha dịch nói:
“Tiểu công tử đi thay y phục rồi, lát nữa sẽ tới.”
Tỳ nữ lần lượt dâng trà cho hai người.
A Nguyên chưa từng tới huyện nha, nơi xa nhất nàng từng đi chỉ là lên trấn, cũng chưa từng xuất hiện ở nơi như thế này, cho nên rất câu nệ và không được tự nhiên.
Trái lại Hoắc gia vẫn bình tĩnh lạnh nhạt như mọi khi.
Có lẽ nhận ra sự không tự nhiên của nàng, Hoắc Kình quay đầu thấp giọng, nói:
“Chúng ta chỉ ở lại một lát rồi về.”
A Nguyên khẽ “vâng” một tiếng rồi cúi đầu xuống.
Nàng không quên lời Hoắc gia dặn phải cúi đầu, đừng để vị tiểu công tử kia nhận ra mình. Nàng cũng không muốn dây vào phiền phức.
“Ân nhân, cuối cùng ngài cũng tới rồi!”
Người còn chưa đến, giọng nói đã từ ngoài sảnh truyền vào trước.
A Nguyên thấy Hoắc gia đứng dậy thì cũng theo đó đứng lên.
Lời vừa dứt không lâu, một vị tiểu công tử khoảng mười ba mười bốn tuổi, mặt như ngọc, từ ngoài sảnh bước nhanh vào như một cơn gió.
Vì Nghiêm tiểu công đặt toàn bộ sự chú ý đều đặt trên người ân nhân cứu mạng, nên từ cửa đi vào hoàn toàn không để ý những người khác trong sảnh.
Hắn dừng lại trước mặt Hoắc Kình, trên gương mặt trắng trẻo tuấn tú tràn đầy vui mừng.
Đây chính là đại ân nhân của hắn!
Nếu không có người này, trinh tiết của hắn đã sớm không giữ được rồi!
“Ân nhân tới tìm ta, có phải gặp khó khăn gì không? Có gì cứ việc nói, chỉ cần ta làm được, nhất định dốc hết sức mình.”
Hoắc Kình thẳng thắn nói:
“Quả thật có một việc muốn nhờ ngươi giúp.”
Nghiêm tiểu công tử sảng khoái đáp:
“Ân nhân cứ nói.”
“Ta muốn làm hôn thư, tiện thể hỏi xem hộ tịch của vị hôn thê ta hiện ở đâu.”
Hoắc Kình bình thản nói.
Nghiêm tiểu công tử gật đầu rồi nhìn Hoắc Kình.
Thấy hắn hồi lâu vẫn không nói thêm yêu cầu nào khác, hắn ngẩn người hỏi:
“Chỉ vậy thôi?”
Hoắc Kình gật đầu:
“Ừ, chỉ vậy thôi.”
“Không còn chuyện gì khác nữa?”
Nghiêm tiểu công tử nghi ngờ mình nghe nhầm.
Yêu cầu này chẳng qua chỉ là chuyện hắn động động miệng mà thôi.
Thật sự chỉ là yêu cầu đơn giản như vậy?
Mấy ngày trước mới lấy mười lượng bạc, tiền báo đáp, giờ lại chỉ vì chuyện nhỏ như thế này mà tới tìm hắn, thật sự không phải đang đùa sao?
Ánh mắt Nghiêm tiểu công tử nhìn sang nữ tử đứng bên cạnh Hoắc Kình.
Chỉ thấy một nữ tử đeo khăn che mặt, đầu cúi thấp.
Dung mạo thế nào hoàn toàn không nhìn rõ.
Nhưng không hiểu vì sao lại có chút cảm giác quen thuộc.
Lúc Nghiêm tiểu công tử còn đang cảm thấy kỳ quái, Hoắc Kình lên tiếng:
“Có thể phiền ngươi giúp tra ngay bây giờ được không? Vị hôn thê của ta trước đây theo mẫu thân tái giá đến nhà người khác. Nhà đó không có nhân nghĩa. Cho nên muốn xem hộ tịch của nàng có còn ở nguyên quán hay không?”
Vừa dứt lời, bên ngoài sảnh vang lên giọng nói của một nam nhân trung niên:
“Chuyện này có gì khó, bây giờ ta sẽ cho người đi tra.”
Mọi người đều nhìn về phía cửa.
Chỉ thấy một nam nhân trung niên mặc quan phục màu tím, ngũ quan đoan chính từ ngoài bước vào.
Nghiêm tiểu công tử gọi một tiếng:
“Phụ thân”
Người bước vào ngoài Nghiêm tri huyện của huyện Vũ An ra thì không còn ai khác.
A Nguyên chưa từng gặp nhân vật lớn nào, cho nên Hoắc gia làm gì thì nàng làm theo đó.
Chỉ là Hoắc gia chắp tay thi lễ, còn nàng làm như vậy hình như không thích hợp. Vì thế nàng chỉ hơi cúi đầu đứng sau lưng hắn, không nói một lời.
Ánh mắt Nghiêm tri huyện dừng trên người Hoắc Kình, mang theo vài phần dò xét.
Ngày thường Nghiêm tri huyện đối với tiểu nhi tử này phần nhiều là hận sắt không thành thép, nhưng suy cho cùng vẫn là thương yêu nó nhất.
Ngày đó nhi tử của ông mang một thi thể trở về, quả thật khiến Nghiêm tri huyện kinh ngạc không thôi.
Ban đầu khi nhi tử nói đây là nộ lệ Bắc Cương chạy trốn đến huyện Vũ An sau khi chiến bại, Nghiêm tri huyện hoàn toàn không tin.
Nhưng nhi tử ông lại có thể chỉ ra từng hoa văn đồ đằng trên thi thể, cùng chủy thủ, đại đao mang theo bên người, còn kể rõ những đặc trưng của người Bắc Cương trên phục sức.
Sau khi ngỗ tác và nha dịch hiểu rõ về Bắc Cương lần lượt kiểm tra xác nhận, tất cả đều khẳng định đây đúng là thi thể của nô lệ Bắc Cương.
Đến lúc đó Nghiêm tri huyện mới tin.
Bắc Cương là dị tộc phiên bang, tiền thân là Đông Cương hoàng triều. Một trăm năm trước đã hiếu chiến, nhưng cuối cùng vẫn bại trận, trở thành vong quốc nô.
Sau đó đổi tên thành Bắc Cương, ngóc đầu trở lại, một lần nữa khơi lên chiến hỏa.