Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 116



“Lúc Hoắc thợ rèn đi dự tiệc, hắn đặc biệt đến nói với ta rằng tối nay có thể sẽ về muộn, nên nhờ ta sang đây bầu bạn với muội.”

Hứa nương tử đi lên hành lang.

Dưới mái hiên, trên bàn có thắp đèn dầu, bên cạnh chiếc ghế còn đặt bộ hỉ phục đang may dở.

A Nguyên đỏ mặt, nói:

“Bộ hỉ phục này phải mau chóng may xong.”

Hứa nương tử cười cười, rồi đặt bộ y phục mình mang tới lên mặt bàn:

“Ta cất dưới đáy rương đã nhiều năm rồi, muội thử xem. Nếu không vừa còn có thể sửa lại.”

Hứa nương tử mang tới chính là bộ hỉ phục nàng từng mặc khi thành thân.

A Nguyên bước tới, cầm bộ hỉ phục lên, kinh ngạc thốt:

“Đẹp quá.”

Trước đây ở thôn quê, khi thành thân, hỉ phục của tân nương thường chỉ là một thân y phục đỏ, rất ít khi có thêu hoa. Nhưng bộ trên người Hứa nương tử lại được thêu hoa điểu, vô cùng đẹp mắt.

Hứa nương tử cười nói:

“Ta đâu có đôi tay khéo léo như vậy, đây là tổ mẫu thêu cho ta lúc xuất giá. Muội mau đi thử xem.”

A Nguyên có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn vào phòng thử hỉ phục.

Thân hình A Nguyên đầy đặn, còn Hứa nương tử thì không bằng nàng. May mà lúc đó bộ hỉ phục được làm rộng hơn một chút, nên mặc trên người A Nguyên lại vừa vặn.

Chỉ là nó hoàn toàn tôn lên vóc dáng đẹp đẽ của nàng. Khi bước ra khỏi phòng, A Nguyên vẫn luôn kéo kéo vạt áo, cảm thấy rất ngại ngùng.

Ai ngờ Hứa nương tử vừa thấy nàng như vậy đã che miệng cười:

“Nếu Hoắc thợ rèn nhìn thấy bộ dạng này của muội, e là đi cũng không nổi nữa.”

A Nguyên liếc nàng một cái:

“Hứa tẩu tử đừng trêu muội nữa.”

Hiện giờ quan hệ hai nhà đã thân thiết hơn, cách xưng hô của A Nguyên với Hứa nương tử cũng gần gũi hơn nhiều.

Bao năm qua, người có thể trò chuyện hợp ý với A Nguyên như vậy cũng chỉ có Hứa nương tử.

Nghĩ tới sau này phải rời khỏi trấn Thanh Thủy, trong lòng A Nguyên ít nhiều có chút buồn bã, nhưng rất nhanh đã bị những lời trêu ghẹo của Hứa nương tử làm vơi đi.

Hứa nương tử đi một vòng quanh A Nguyên rồi trêu:

“Dáng người của muội thật đẹp, đúng thật là hời cho Hoắc thợ rèn rồi.”

Tiểu nương tử còn chưa xuất giá sao có thể bằng được phụ nhân đã làm vợ nhiều năm, bị nói vài câu đã đỏ bừng cả mặt.

Hứa nương tử biết nàng da mặt mỏng, cũng không cố ý trêu nữa.

“Bộ y phục này xem ra cũng vừa. Thời gian gấp, không cần sửa nữa. Ngày mai ta sẽ gọi thêm vài người tới giúp thu xếp. Muội và Hoắc thợ rèn thương lượng xem định bày bao nhiêu bàn tiệc, cũng phải quyết định thực đơn nữa. Ngày mai đi đặt trước các món cần dùng, tới ngày kia sẽ không phải cuống cuồng.”

A Nguyên khẽ “vâng” một tiếng, đáp:

“Đợi Hoắc gia về, muội sẽ nói với huynh ấy.”

Hứa nương tử gật đầu, nhìn bộ hỉ phục mới bắt đầu may trên bàn rồi nói:

“Để ta cùng may với muội, sẽ nhanh hơn. Nữ công của ta không xuất sắc, nhưng may vá khâu khâu vẫn còn dùng được.”

Nghe vậy, A Nguyên vui vẻ nói:

“Nếu Hứa tẩu tử chịu giúp thì còn gì bằng nữa.”

Nói rồi nàng vào phòng thay lại y phục, hai người cùng ngồi dưới mái hiên may hỉ bào.

Khoảng hơn nửa canh giờ sau, cửa sân bị đẩy mở.

Là Hoắc Kình trở về.

Thấy Hoắc Kình đã về, Hứa nương tử cũng cáo từ.

Hai nhà tuy chỉ cách nhau vài bước chân, nhưng dù sao trời cũng đã tối, nên A Nguyên vẫn cùng Hoắc gia đứng ngoài cửa tiễn Hứa nương tử trở về sân nhà mình.

Sau đó hai người mới quay lại sân.

Tối nay Hoắc Kình có uống chút rượu, nhưng không uống nhiều.

Sau khi vào sân, A Nguyên rót một chén trà đã để nguội đưa cho Hoắc gia.

Hoắc Kình đưa cho nàng một gói đồ trong tay:

“Điểm tâm gói mang về từ tửu lâu, nàng nếm thử đi.”

Đại khái Hoắc Kình cũng biết mình không ở nhà thì A Nguyên chắc chắn sẽ ăn uống qua loa, nên lúc rời tửu lâu đã đặc biệt bảo tiểu nhị gói một phần điểm tâm mang về.

A Nguyên nhận lấy điểm tâm, trong lòng ấm áp.

Sau khi ăn bánh, nàng kể lại những chuyện Hứa nương tử đã dặn.

Hoắc Kình nói:

“Vốn định chỉ bày bảy tám bàn tiệc, chỉ mời người trong ngõ. Nhưng hôm nay trên bàn tiệc, cũng có người nói muốn tới góp vui, vậy thì làm thêm vài bàn nữa đi.”

Những người dự tiệc hôm nay đều là hương thân ở trấn Thanh Thủy.

Hoắc Kình hiểu rõ đám người ấy chẳng qua thấy những việc hắn làm đã lọt vào mắt xanh của tri huyện nên mới tới lấy lòng. Những chuyện như vậy hắn thấy nhiều rồi, tự nhiên cũng có cách ứng phó.

Trong lúc xã giao chỉ lo ăn uống, nếu câu chuyện chuyển sang mình thì nói thêm vài câu.

Không quá nhiệt tình, nhưng cũng không đắc tội ai.

“Còn thực đơn, ngày mai ta sẽ hỏi ý kiến Hứa thợ mộc xem cần chuẩn bị những gì. Những chuyện khác, nàng có thể hỏi Hứa tẩu tử.”

A Nguyên gật đầu, dường như nhớ ra điều gì, nói:

“Hoắc gia đợi một chút, ta vào phòng lấy ít đồ.”

A Nguyên vào phòng, lấy số bạc trước đó Hoắc Kình đưa cho nàng ra, rồi lấy hai lượng bạc.

Từ trong phòng đi ra, nàng đưa hai lượng bạc cho Hoắc gia, dịu giọng nói:

“Mua thức ăn cần dùng bạc, Hoắc gia cầm lấy đi.”

Hoắc Kình nhận lấy, nhìn bộ hỉ phục trên ghế rồi nhíu mày:

“May vá qua loa là được rồi, đừng làm quá mệt.”

A Nguyên đáp một tiếng “vâng”, rồi bưng một chậu nước cho Hoắc gia rửa mặt.

Làm xong những việc ấy, nàng mới chợt nhận ra mình và Hoắc gia còn chưa thành thân, vậy mà cuộc sống hiện tại đã giống hệt một đôi phu thê mới cưới.

Nghĩ tới đó, khuôn mặt nhỏ đều tràn ngập ý cười.

A Nguyên cười lên đẹp vô cùng. Thấy nàng cười, tâm trạng Hoắc Kình cũng tốt hơn.

Sáng sớm hôm sau, sau khi ăn sáng xong, Hoắc Kình sang xưởng mộc bên cạnh.

Nửa canh giờ sau, hắn cầm một tờ giấy trở về, rồi lấy chiếc sọt lớn của mình ra.

A Nguyên hỏi mới biết hắn định đi mua thức ăn.

Nàng sợ nhất là Hoắc gia tiêu bạc quá tay, nên vội đặt việc may vá xuống, nói muốn đi cùng.

Hoắc Kình cũng không ngăn cản nàng.

Đeo khăn che mặt xong, A Nguyên cùng Hoắc gia đi tới chợ.

Hôm nay là ngày họp chợ, hàng hóa rất nhiều, người cũng rất đông.

Hoắc Kình đeo chiếc sọt sau lưng, đồng thời che chở cho A Nguyên để nàng không bị người khác va phải.

Hoắc Kình nghiêm túc chọn lựa từng sạp hàng.

Chẳng bao lâu đã nhìn thấy có sơn dân mang tới thịt thú rừng hun khói, tám con thỏ được treo lên, còn có mấy con gà rừng chưa làm thịt, bị nhốt trong một chiếc lồng gà nhỏ.