Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 118



Sáng sớm hôm sau, Hứa tẩu tử dẫn theo hai phụ nhân đến gõ cửa phòng A Nguyên, giục nàng mau rửa mặt chải đầu, chuẩn bị trang điểm.

Nhìn thấy dung mạo của A Nguyên, hai phụ nhân đều lộ vẻ kinh diễm, chân thành khen ngợi:

“Tô tiểu nương tử, cô thật sự rất xinh đẹp, bảo sao Hoắc thợ rèn lại thương cô đến vậy.”

A Nguyên khẽ cười. Có lẽ vì bị Hứa tẩu tử trêu chọc nhiều rồi, nên giờ đây cũng không còn đỏ bừng cả mặt nữa.

Hứa tẩu tử cười nói:

“Nếu không xứng đôi vừa lứa thì sao giữ nổi Hoắc thợ rèn được, các người nói có phải không?”

A Nguyên không còn sợ bị trêu nữa, nhưng vẫn hờn dỗi một tiếng:

“Hứa tẩu tử, tẩu đừng cười muội nữa.”

“Được rồi được rồi, không trêu muội nữa. Mau trang điểm chải đầu cho muội thôi, không lát nữa đoàn nghênh thân tới nơi rồi.”

* Đoàn nghênh thân tức là đoàn đón dâu, nhà trai sang đón dâu nhà gái.

Nói rồi cùng hai phụ nhân giúp A Nguyên trang điểm.

Nền da của A Nguyên vốn đẹp, cũng chẳng cần đánh phấn gì, chỉ thoa chút phấn má lên mặt, kẻ lông mày rồi điểm son môi.

Chỉ trang điểm đơn giản như vậy thôi cũng khiến cả ba người nhìn đến ngây ra.

Đây... đây chẳng phải hồ tiên chuyển thế đấy chứ?

Chỉ cần cười một cái thôi cũng đủ câu mất hồn người ta.

A Nguyên nhìn chính mình trong gương, cũng suýt không nhận ra bản thân.

Được gả cho Hoắc gia, đương nhiên nàng rất vui, nhưng vẫn có chút tiếc nuối.

Điều nàng tiếc nuối nhất không phải vì mẫu thân không ở đây, mà là vì cô cô không có mặt.

Cô cô vẫn luôn muốn tìm cho nàng một mối hôn sự tốt đẹp để nàng có chỗ dựa dẫm. Nay nàng đã có nơi nương tựa tốt, vậy mà cô cô lại không thể tiễn nàng xuất giá, trong lòng nàng không khỏi khó chịu.

Nhưng rồi nàng lại nghĩ thông.

Đợi sau này làm nữ công kiếm được nhiều tiền hơn, nhất định nàng sẽ hiếu kính cô cô thật tốt.

Qua giờ Tỵ, kiệu hoa đã tới bên ngoài khách đ**m.

Đội khăn voan đỏ lên đầu, A Nguyên bước ra khỏi cửa. Khách đ**m cũng đốt pháo, vô cùng náo nhiệt.

A Nguyên lên kiệu hoa, tiếng kèn sona cũng theo đó vang lên.

Theo phong tục, phải đi một vòng quanh trấn Thanh Thủy.

Hà Dự cùng Lý thị từ thôn Hà Gia chạy tới, từ xa đã nhìn thấy một đoàn tống thân.

Nhưng chẳng ai để ý đến, trong lòng chỉ nghĩ phải nhanh chóng tới am ni cô trên núi Hoàng Ly để tìm A Nguyên trở về.

Đợi đoàn tống thân đi qua trước mặt, bọn họ lại đi theo hướng ngược lại.

Hai đoàn người cứ như thế mà lướt qua nhau.

* Đoàn tống thân tức đoàn đưa dâu, hộ tống cô dâu về nhà chồng.

Khoảng một năm trước, khi Hoắc Kình vừa chuyển tới lò rèn này, vì lâu năm không được sửa sang nên sân viện hoang tàn, đổ nát.

Dù sau khi Hoắc Kình dọn tới ở, có quét dọn sạch sẽ, nhưng không có khói bếp, một thân một mình nên vẫn quạnh quẽ như thể chẳng có người ở.

Nhưng từ sau khi có thêm một tiểu nương tử, nơi này dần dần có hơi thở cuộc sống, giống như một mái nhà thật sự có người sinh sống.

Mà hôm nay lại càng là ngày náo nhiệt nhất trong gần một năm qua.

Trong sân, người qua kẻ lại bận rộn không ngớt.

Tiếng thái rau, tiếng rửa rau rửa bát, tiếng khiêng bàn ghế, tiếng chuyện trò vang lên liên hồi, vô cùng nhộn nhịp.

Mấy phụ nhân đang rửa rau rửa bát tụm lại một chỗ, nhỏ giọng bàn tán:

“Các người nói xem, Hoắc nương tử thật sự không có nương gia nhân sao?”

* Nương gia nhân tức là người nhà mẹ đẻ.

“Ai mà biết được? Nàng ấy chỉ thân với Hứa tẩu tử, mà miệng Hứa tẩu tử lại kín như bưng. Muốn moi được nửa câu tin tức từ miệng nàng ấy còn khó hơn lên trời.”

“Hứa tẩu tử đúng là có phúc. Giờ Hoắc thợ rèn đã là người nổi tiếng ở trấn Thanh Thủy chúng ta rồi. Ngay cả trấn trưởng cũng mở tiệc khoản đãi, trước mặt Tri huyện đại nhân cũng đã lộ mặt. Sau này lời nói chắc chắn có trọng lượng hơn nhiều. Ai mà kết giao được với phu thê Hoắc thợ rèn thì cũng được nở mày nở mặt.”

Hai người nhìn nhau một cái.

Một người cười nói:

“Nhà ta chắc chắn sẽ không cố ý lấy lòng đâu.”

Người còn lại cũng phụ họa:

“Nhà ta cũng chắc chắn không.”

Hai người nhìn nhau cười giả lả, nhưng trong lòng đều đã nảy ra ý định đi lấy lòng Hoắc nương tử.

Nói tới đây, tự nhiên lại nhắc tới chuyện nô lệ Bắc Cương trên núi Hoàng Ly.

“Cũng chẳng biết núi Hoàng Ly khi nào mới bỏ phong tỏa, cấm cũng được sáu bảy ngày rồi nhỉ?”

“Đúng là năm sáu ngày rồi, cũng không biết tình hình thế nào. Ngày mai là mười lăm rồi, bà bà nhà ta còn nói tháng này muốn lên am ni cô thắp hương đấy.”

Một phụ nhân đi ngang phía sau bọn họ dừng bước, chen vào:

“Hình như ngày mai sẽ mở lại một ngày, nhưng lên núi chỉ được đi đường lớn, dọc đường đều có nha dịch canh giữ.”

“Nhưng dù có mở, ta cũng chẳng dám đi thắp hương. Lúc nào đi chẳng được, nếu chọn không đúng thời điểm mà mất mạng thì sao? Ngươi vẫn nên khuyên bà bà mình đi, đừng nghĩ quẩn mà đi lúc này.”

Phụ nhân kia gật đầu:

“Ta về sẽ khuyên bà ấy cho tốt, nhưng bà bà ta cố chấp lắm, chưa chắc đã nghe theo.”

Vừa dứt lời, bên ngoài đã có người hô lên tân nương sắp tới rồi, tiếp đó là tiếng pháo nổ lốp bốp vang trời.

Các phụ nhân đang làm việc trong sân đều bỏ việc trong tay xuống, lau tay rồi chạy ra ngoài xem náo nhiệt.

Tuy chỉ bày mười bàn tiệc, nhưng tiệc này quả thật chẳng hề qua loa.

Những người phụ giúp như bọn họ là người rõ nhất.

Mỗi bàn mười món ăn, sáu món mặn, một món canh, ba món chay, thịt thà đầy đủ cả!

Lần này Hoắc thợ rèn cưới mỹ kiều nương đúng là chịu chi thật.

Đến cả kiệu hoa cũng thuê người khiêng!

Phải biết rằng trước đây lúc chiến tranh còn liên miên, đừng nói xe bò, tân nương đều phải đi bộ xuất giá.

Ngay cả sau khi thái bình rồi, tân nương ở các thôn làng cũng chỉ ngồi xe bò xuất giá.

Nếu ở trấn trên, ngoài những nhà khá giả có tiền thuê kiệu hoa, còn lại đều dùng xe bò.

Nhưng nghĩ lại thì Hoắc thợ rèn lập công lớn, Tri huyện chắc chắn đã thưởng cho hắn không ít bạc.

Trong tay có bạc rồi, cũng khó trách hắn chịu chi như vậy.

Kiệu hoa được khiêng tới.

Hoắc Kình cũng từ cổng chính tiệm rèn bước ra.

Trên người mặc hỉ bào màu đỏ, ngay cả tóc cũng được búi gọn gàng, không một sợi rối.

Sau khi hắn bước ra khỏi sân, những phụ nhân đang ngóng trông nhìn tân nương đều đồng loạt quay sang nhìn Hoắc Kình, rồi ai nấy đều sững sờ.

Tuy biết Hoắc thợ rèn có dung mạo tuấn tú, nhưng trước giờ hắn luôn ăn mặc kiểu đàn ông độc thân.

Dù anh tuấn, cũng chưa đến mức khiến người ta nhìn không chớp mắt.

Hôm nay quả thật khiến người ta chẳng thể rời mắt.

Y phục rực rỡ, dung nhan tuấn mỹ, thân hình cường tráng, cao lớn thẳng tắp.

Trong trấn có không ít người tới xem náo nhiệt, trong đó cũng có góa phụ và những tiểu nương tử trẻ tuổi.

Có vài góa phụ nhìn thấy Hoắc thợ rèn ăn mặc như vậy, đều cắn khăn tay, âm thầm hận mình bị người khác nhanh chân cướp mất trước.