Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 123



Nhưng Hoắc Kình không muốn bọn họ quấy rầy đến A Nguyên.

Hắn mặt không biểu cảm nói:

“Ngày mai ta sẽ đến tìm các người, đến lúc đó rồi nói.”

Nhưng Lý thị sợ người này sẽ dẫn A Nguyên bỏ trốn, vội lắc đầu:

“Không được, ngươi... ngươi để ta gặp nữ nhi của ta đi. Ta chỉ gặp nó thôi, nói với nó vài câu thôi, nếu không ta sẽ không đi!”

Sắc mặt Hoắc Kình lập tức trầm xuống.

Lý thị nhìn gương mặt đen sầm của người đàn ông, trong lòng có chút sợ hãi.

Người đàn ông này tuy có một gương mặt tuấn tú, nhưng ánh mắt quá lạnh, ngay cả thần sắc trên mặt cũng lạnh đến đáng sợ.

Bà không hiểu nổi, rốt cuộc A Nguyên nhìn trúng người đàn ông này ở điểm nào, chẳng lẽ là bị uy h**p?

Đúng lúc Lý thị đang nghi ngờ thì tấm rèm cửa tiệm bị vén lên, A Nguyên từ phía sau rèm bước ra, gọi một tiếng:

“Hoắc gia.”

Lý thị nghe tiếng, ngẩng đầu nhìn lại.

Nhìn thấy A Nguyên, trong mắt bà vừa mừng vừa giận.

Nó vậy mà thật sự dám gả mình đi, ngay cả người sinh mẫu như bà cũng không nói một tiếng!

Lý thị muốn chạy vào trong tiệm túm lấy nữ nhi để chất vấn, nhưng trước mặt bà lại chắn một đại hán thân hình cao lớn, bà không dám tùy tiện xông vào.

Trước khi đến, trượng phu đã dặn dò bà.

Nói rằng bà là sinh mẫu của A Nguyên, dù A Nguyên không chịu gặp hắn là kế phụ này, cũng sẽ gặp người mẫu thân là bà.

Hơn nữa sau khi gặp A Nguyên và phu quân của nàng, tuyệt đối không được kích động, phải nói chuyện tử tế.

Nhất định phải tìm cách nói chuyện riêng với A Nguyên, tránh mặt phu quân của nàng, không được để A Nguyên biết hắn cũng đã tới.

Chỉ cần nói rằng bà dẫn đệ đệ tới, không để người trong nhà biết.

Lấy lý do đệ đệ nhớ tỷ tỷ, cứ đòi gặp nàng, còn bà cũng muốn nói chuyện với nàng vài câu, lừa A Nguyên tới khách đ**m.

Chỉ cần lừa được người ra khỏi tiệm rèn, chỉ cần người vừa tới khách đ**m, hắn sẽ có cách đưa nàng đi.

A Nguyên và người thợ rèn chỉ mới bái đường, không có lời mai mối, cũng không có hôn thư.

Đến lúc đó bọn họ giấu A Nguyên đi, một mực nói không hề đưa nàng đi, cũng không ở thôn Hà gia.

Dù người thợ rèn có canh giữ ở thôn Hà gia cũng vô ích.

Nghĩ đến đây, Lý thị cố nhịn ý nghĩ muốn lập tức dạy dỗ nàng.

Dù sao cũng lo lắng cho nữ nhi của mình, nên vành mắt đỏ hoe, mặt đầy nước mắt nhìn nữ nhi, nghẹn ngào nói:

“A Nguyên, con có biết ta đã tìm con bao lâu không? Vì con mà ta ăn không ngon, ngủ không yên. Con đến cả nói với ta vài câu cũng không muốn sao?”

Lời này vừa thốt ra, những người đứng xem đều kinh ngạc không thôi, nhao nhao bàn tán.

Có quá nhiều người đang vây xem, không tiện nói chuyện ở đây.

A Nguyên biết rõ hôm nay nếu nàng không ra gặp, mẫu thân và Hà Dự cũng sẽ không buông tha nàng, còn sẽ tiếp tục tới quấy rầy nàng và Hoắc gia.

Nàng không nhìn thấy Hà Dự.

Nhưng cũng đoán được hôm nay Hà Dự không tới, chắc hẳn là muốn để mẫu thân tới làm nàng mềm lòng.

Chỉ là có lẽ hắn không biết, nàng đã không còn ôm hy vọng gì với mẫu thân nữa.

A Nương nói gì, nàng cũng sẽ không hoàn toàn tin.

Dù vậy, nàng vẫn muốn nói cho bà biết nguyên nhân thật sự khiến mình bỏ trốn khỏi thôn Hà gia năm đó.

Nếu mẫu thân sinh nghi thì càng tốt.

Còn nếu hoàn toàn không tin, vậy cũng chẳng còn gì để nói.

A Nguyên bình tĩnh nhìn mẫu thân của mình, rồi quay sang nhìn Hoắc gia.

“Hoắc gia, ta nói với bà ấy vài câu.”

Hoắc Kình cụp mắt suy nghĩ một chút, rồi mới mặt lạnh nhường đường, để Lý thị đi vào.

Lý thị sợ A Nguyên đổi ý, vội vàng bước vào tiệm rèn.

Hoắc Kình đóng cửa lại, rồi cũng trở về hậu viện.

Những người đứng xem ai nấy đều đầy bụng nghi hoặc.

“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

“Ai mà biết được là chuyện gì. Nhưng phải nói là tiểu nương tử nhà Hoắc thợ rèn thật sự rất xinh đẹp. Ở tiệm rèn này lâu như vậy rồi, đây vẫn là lần đầu tiên ta nhìn thấy mặt nàng ấy.”

Hứa thợ mộc ở bên cạnh và nương tử nhà mình nhìn nhau một cái.

“Xinh đẹp như vậy, có khi nào người nhà muốn đổi lấy một khoản sính lễ lớn, đối phương lại là một lão già, nên nàng mới bỏ nhà trốn đi, rồi được Hoắc thợ rèn thu lưu không?”

“Biết đâu là Hoắc thợ rèn lừa nữ nhi nhà người ta tới, giờ phụ mẫu người ta tìm tới cửa rồi.”

Càng nói càng hoang đường.

Hứa gia nương tử đại khái biết nguyên nhân, nên xua tay đuổi bọn họ:

“Đi đi đi, chuyện nhà người khác thì quan tâm làm gì. Hoắc thợ rèn nhà người ta đến cả trấn trưởng cũng khen ngợi. Chẳng lẽ còn phải đi lừa nữ nhi nhà người khác sao? Trong trấn này có biết bao nhiêu nhà đang để mắt tới Hoắc thợ rèn, hắn càng không cần phải lừa gạt nữ nhi nhà người ta!”

Hứa gia nương tử nói vậy, mọi người đều cảm thấy có lý.

Hiện giờ Hoắc thợ rèn đã có thể nói chuyện với tri huyện rồi, muốn dạng cô nương nào mà chẳng có.

Cần gì phải chuốc lấy phiền phức, đi lừa gạt nữ nhi nhà lành?

Giờ người cũng đã vào trong tiệm rèn rồi, có muốn nghe ngóng cũng chẳng nghe được gì nữa, nên mọi người dần dần tản đi.

Ở góc rẽ phía xa, Hà Dự nghe được những lời ấy, ánh mắt lập tức trở nên âm trầm.

Ban đầu gã nghĩ nếu chỉ là một thợ rèn bình thường,gã sẽ tìm đến trấn trưởng trấn Thanh Thủy, nói rằng người thợ rèn ấy dụ dỗ nữ nhi nhà mình.

Nhưng không hỏi thăm thì thôi, vừa hỏi thăm mới biết Hoắc thợ rèn không phải người dễ chọc.

Cho nên hiện tại chỉ có thể dùng mềm, không thể cứng đối cứng.

Gã không thể xuất hiện, chỉ có thể để Lý thị từng bước từng bước chậm rãi khuyên nhủ.

Chỉ cần có thể khuyên được A Nguyên tới khách đ**m, gã sẽ cho người trói nàng đi, sắp xếp giam giữ ở một nơi khác, một nơi không ai biết tới.

Nếu Lý thị hỏi, gã sẽ giải thích rằng đã nhờ đồng môn giúp đỡ.

Người đồng môn có một căn nhà, có một phụ nhân trông coi.

Đợi A Nguyên nghĩ thông rồi sẽ đón nàng về.

Gã nói gì Lý thị cũng tin, nên cũng không sợ bà sinh nghi.

Lý thị theo A Nguyên vào hậu viện.

Hậu viện rộng rãi và sáng sủa.

Bàn ghế, gáo chậu, cùng những chữ Hỷ dán trên cửa sổ, đều cho thấy sự náo nhiệt của hỷ yến hôm qua.

Đây là một gia đình còn giàu có hơn cả Hà gia.

Hoắc Kình cũng đi theo tới.

Ánh mắt hắn chăm chú nhìn A Nguyên.

A Nguyên dừng lại trước cửa chính phòng, nhìn về phía Hoắc Kình.

“Hoắc gia, ta muốn nói chuyện với mẫu thân vài câu, chàng đừng vào.”

Sắc mặt Hoắc Kình lạnh như băng, không ai nhìn ra hắn đang nghĩ gì.

Nhưng hắn vẫn gật đầu.

A Nguyên nhìn mẹ mình, ôn giọng nói:

“A Nương, người vào đây nói chuyện với con đi.”

Lý thị liếc nhìn người đàn ông có gương mặt lạnh lùng kia, rồi mới theo A Nguyên bước vào phòng.