Lý thị đỏ hoe vành mắt, cuối cùng chỉ cầm gói ba mươi lăm lượng bạc cùng tờ văn thư, không nhận năm lượng bạc kia.
“Ta đi đây, con tự lo cho mình.”
Lý thị nghẹn ngào nói xong câu đó rồi xoay người rời đi.
A Nguyên nhìn theo bóng lưng Lý thị, nói:
“Con mong sau này mẫu thân ở Hà gia cũng có thể sống tốt.”
Bước chân Lý thị khựng lại một chút, nhưng rồi vẫn bước qua ngưỡng cửa.
Lý thị đi từ hậu viện ra ngoài, Hoắc Kình mở cửa cho bà.
Vì sự xuất hiện của Lý thị nên rất nhiều người đều chú ý tới Hoắc gia.
Không chỉ cửa chính của tiệm mà ngay cả hậu viện cũng có người để mắt tới.
Thấy Lý thị mắt đỏ hoe rời đi, lòng hiếu kỳ của mọi người đều bị khơi dậy.
Giống như bị mèo cào một cái, ai nấy đều muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Lý thị đi rồi, A Nguyên nhìn phu phụ nhà họ Hứa, cười cười:
“Lần này làm phiền Hứa thợ mộc và Hứa tẩu tử rồi. Đợi vài hôm nữa, ta sẽ mời hai vị tới dùng bữa.”
Hứa tẩu tử cười nói:
“Chỉ là tiện tay giúp một việc thôi.”
Dù trên mặt A Nguyên vẫn mang nụ cười, nhưng Hứa tẩu tử cũng nhìn ra sự miễn cưỡng của nàng, nên không ở lại lâu, cáo từ rồi rời khỏi Hoắc gia.
Sau khi tiễn bọn họ đi, Hoắc Kình quay trở lại phòng.
A Nguyên ngồi trên giường, trầm mặc ngẩn người.
Hoắc Kình bước tới, ngồi xuống bên cạnh nàng.
Dựa vào chút ký ức mơ hồ về việc A Nương từng dỗ dành mình, hắn vụng về kéo nàng vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.
“Khó chịu thì cứ khóc ra đi.”
Nghe vậy, A Nguyên cuối cùng không kìm nén được nữa, túm chặt cổ áo Hoắc gia rồi khẽ nức nở trong lòng hắn.
Đó là sinh mẫu của nàng, nàng đâu phải người máu lạnh.
Cho dù đã hoàn toàn thất vọng về bà, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi đau đớn.
Nước mắt làm ướt cả vạt áo Hoắc Kình.
Nàng vừa khóc vừa nghẹn ngào nói:
“Hoắc gia, xin lỗi chàng, hôm nay đã làm chàng mất ba mươi lăm lượng bạc...”
Hoắc Kình vỗ nhẹ lưng nàng, an ủi:
“Mất bạc rồi có thể kiếm lại. Lần này coi như phá tài tiêu tai.”
“Chuyện hộ tịch và chuyện của nàng với mẫu thân cũng đã giải quyết xong rồi, nàng cũng có thể ngủ một giấc an ổn.”
A Nguyên nấc vài tiếng, tiếng khóc dần dịu xuống.
Nàng ngẩng đôi mắt đẫm lệ nhìn người đàn ông phía trên:
“Hoắc gia không trách ta sao?”
Hoắc Kình dùng đầu ngón tay lau nước mắt nơi khóe mắt nàng:
“Vì sao phải trách nàng?”
“Chúng ta đã là phu thê rồi, không phải sao?”
Hoắc Kình cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn không hiểu hết sự ràng buộc giữa A Nguyên và Lý thị.
Khi A Nguyên nói muốn nói chuyện với Lý thị, hắn đã lo nàng sẽ bị dụ dỗ rời đi.
Nếu A Nguyên thật sự muốn đi một lát, hắn cũng không tiện ngăn cản.
May mà đầu óc nàng vẫn tỉnh táo, không bị lừa gạt.
A Nguyên trong lòng hắn khẽ gật đầu, rồi lại vùi mặt vào lồng ngực ấm nóng ấy.
Dù nóng đến mức hơi khó chịu, nhưng lòng nàng lại dần dần bình tĩnh lại.
A Nguyên tự dùng tay áo lau khô nước mắt, trên khuôn mặt nhỏ lại hiện lên ý cười.
Những ngày tháng sau này chỉ có thể ngày càng tốt đẹp hơn.
Có Hoắc gia ở bên, nàng chẳng sợ Hà Dự.
Hà Dự vẫn luôn chờ trong ngõ.
Khi thấy Lý thị một mình bước ra khỏi ngõ Hòe Thụ, không thấy A Nguyên đâu, lòng gã chùng xuống.
Đợi đến khi Lý thị mắt đỏ hoe đi tới, gã chẳng hề quan tâm bà vì sao khóc.
Câu đầu tiên lại là:
“A Nguyên đâu? Vì sao nó không đi ra cùng bà?”
Lý thị cúi đầu, vê khăn tay, khẽ nức nở.
Có người đi ngang qua đầu ngõ, nhìn thấy hai người bọn họ thì ném tới ánh mắt kỳ quái.
Sắc mặt Hà Dự cứng đờ.
Vì sĩ diện nên gã cũng không tiếp tục truy hỏi.
“Về khách đ**m rồi nói.”
Nói xong liền lạnh mặt bước đi trước.
Trượng phu rất ít khi lạnh nhạt với bà.
Sự khác biệt này khiến Lý thị hơi ngẩn người.
Nhưng ngay sau đó bà nghĩ tới ba mươi lăm lượng bạc trong ngực.
Nghĩ rằng nhìn thấy bạc rồi, tâm trạng của trượng phu có lẽ sẽ khá hơn.
Dù sao lộ phí cũng đã có lại, có thể lên kinh ứng thí rồi.
Trở về khách đ**m, Lý thị vội vàng lấy bạc ra.
Bà mở tấm vải bọc, nâng tới trước mặt trượng phu, miễn cưỡng cười nói:
“Quan nhân, A Nguyên đã trả lại bạc rồi, chàng có lộ phí lên kinh ứng thí rồi.”
Nghe vậy, Hà Dự nhìn chằm chằm đống bạc trong tay Lý thị.
Có trộm bạc hay không, gã là người rõ nhất.
Nàng căn bản không hề trộm.
Đã vậy, sao nàng lại trả bạc?
Chẳng lẽ còn kèm theo điều kiện gì khác?
Nghĩ tới đây, trong lòng Hà Dự đột nhiên dâng lên dự cảm chẳng lành.
Gã nhìn chằm chằm đống bạc nhưng không nhận lấy.
Cố nén cơn giận, gã hạ thấp giọng hỏi:
“Bà đã đồng ý với A Nguyên chuyện gì?”
Lý thị lấy tờ văn thư đoạn tuyệt quan hệ ra đưa cho gã, chột dạ cúi đầu xuống, không dám nhìn trượng phu mình.
Hà Dự nhận lấy văn thư.
Mở ra nhìn thấy nội dung trên đó, đồng tử hắn bỗng co rụt lại.
Lý thị nhỏ giọng nói:
“A Nguyên đã thành thân rồi. Ta thấy nhà đó đối xử với nó cũng không tệ, mà nó lại quyết tâm đoạn tuyệt quan hệ với ta, nên ta...”
Bà còn chưa nói hết câu thì hai tay đang nâng bạc đã bị trượng phu hung hăng đập mạnh.
Đống bạc trong tay bị đánh văng ra ngoài.
Mấy thỏi bạc đập xuống mặt bàn rồi leng keng rơi xuống đất.
Cả người bà loạng choạng lùi lại mấy bước.
Lửa giận của Hà Dự lập tức tràn ngập trong lòng.
Gã hướng về phía Lý thị gầm lên:
“Ai cho phép bà tự ý đoạn tuyệt quan hệ mẫu nữ?”
Lý thị bị quát đến đầu óc choáng váng, cả người lập tức ngây dại.
Bà ngẩng đôi mắt không thể tin nổi nhìn trượng phu đang đầy vẻ giận dữ, trên mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc.
Thành thân bảy tám năm, trượng phu chưa từng nổi giận trước mặt bà.
Từ trước đến nay gã luôn nho nhã lễ độ, săn sóc chu đáo.
Hôm nay rốt cuộc là bị làm sao vậy?
Chẳng lẽ chỉ vì bà đồng ý đoạn tuyệt quan hệ mẫu nữ với A Nguyên mà tức giận đến thế?
Cho dù gã coi A Nguyên như thân sinh nữ nhi, thì sau này A Nguyên có chuyện gì, chẳng phải vẫn có thể giúp đỡ hay sao?
Vì sao phải nổi trận lôi đình như vậy?
Hơn nữa bà làm tất cả cũng là vì gã.
A Nguyên đã uy h**p bà, bà bất đắc dĩ mới phải đồng ý...
Hà Dự tức giận không chỉ vì chuyện đó.
Gã giận vì mình chậm một bước, để người khác nẫng tay trên.
Giận vì thân thể của A Nguyên đã không còn trong sạch nữa.
Càng giận hơn vì đối phương chỉ là một tên thợ rèn, nhưng lại là người gã không thể đụng tới.