Hứa nương tử ngồi xuống, đặt tay lên gối bắt mạch trên bàn, có chút bất an nói:
“Trước đây ta đã xem qua rất nhiều đại phu, ai cũng nói ta không thể mang thai được.”
Lão đại phu đặt tay lên mạch cổ tay của Hứa nương tử, rũ mắt suy nghĩ.
Bầu không khí ấy cũng khiến A Nguyên cùng Hứa nương tử căng thẳng nhìn chằm chằm lão đại phu.
Hứa nương tử là một người tốt như vậy, A Nguyên thật lòng hy vọng nàng ấy có thể có đứa con của riêng mình.
Lão đại phu bảo Hứa nương tử đặt tay còn lại lên.
Sau khi bắt mạch cả hai tay, lão đại phu nhìn hai người, rồi ánh mắt dừng lại trên người Hứa nương tử, mỉm cười với nàng:
“Lão phu đoán trước đây ngươi gặp phải đều là những đại phu y thuật chẳng ra sao.”
Hứa nương tử nghe vậy, vừa kinh ngạc vừa vui mừng hỏi:
“Ý của đại phu là ta vẫn còn hy vọng sao?”
Lão đại phu cười cười:
“Mặc dù thân thể có chút hư tổn, nhưng điều dưỡng một hai năm thì vẫn có thể mang thai được. Chỉ là số dược liệu dùng để điều dưỡng thân thể này có lẽ sẽ là một khoản chi không nhỏ.”
Hứa nương tử vốn còn đang vui mừng, nghe lão đại phu nói như vậy, vẻ vui mừng liền khựng lại.
Về mặt bạc tiền, đối với Hứa nương tử cũng là một áp lực không nhỏ.
Tuy bọn họ mở một cửa tiệm ở trấn trên, cuộc sống cũng tốt hơn những người sống trong thôn, nhưng cũng không chịu nổi những khoản chi tiêu quá lớn.
A Nguyên đặt tay lên vai Hứa nương tử, nhẹ nhàng vỗ vỗ, dịu giọng an ủi:
“Bây giờ đã có hy vọng rồi, bạc sau này từ từ nghĩ cách là được.”
Đúng vậy.
Nàng mong đứa bé này đã bảy tám năm rồi.
Bây giờ đã có hy vọng, đương nhiên không thể từ bỏ.
Hứa nương tử cầm đơn thuốc do lão đại phu kê đi bốc thuốc.
Trong lúc chờ dược đồng lấy thuốc, A Nguyên cùng Hứa nương tử bàn xem lát nữa nên mua chút đồ gì.
“Muội định mua những gì?”
A Nguyên cười nói:
“Ngoài việc mua ít đồ cho cô cô, ta còn muốn mua quà cho ba biểu muội.”
Số bạc mấy trăm văn tiền nàng để dành trước đó vẫn chưa dùng đến.
Cũng có thể mua cho cô cô và các biểu muội vài thứ hữu dụng.
Ở Trần gia, cuộc sống của cô cô rất khổ.
Mấy biểu muội vì là nữ hài nên sống còn khổ hơn.
Đại Hoa tám tuổi và Nhị Hoa sáu tuổi không chỉ phải giúp việc nhà, mà ngày nào cũng bị mắng chửi.
Ngược lại hai tức phụ khác của Trần gia vì sinh được nhi tử nên chẳng phải làm việc gì, mọi việc đều đẩy cho cô cô và các con làm.
Hiện giờ Hà Dự đã biết nàng và Hoắc gia thành thân rồi, cũng không cần tiếp tục giấu giếm nữa.
Đương nhiên có thể đường đường chính chính đi thăm cô cô.
“Cũng phải, nên đi thăm cô cô của muội rồi. Mấy trục lý bên đó cũng chẳng phải loại dễ đối phó. Có muội và Hoắc thợ rèn chống lưng, cô cô ở nhà chồng cũng có thể đứng vững hơn.”
Hứa nương tử cũng có một bà bà khó đối phó.
May mà nàng có một trượng phu thương yêu mình, cho nên cuộc sống mới ngày càng tốt hơn.
Ý của Hứa nương tử cũng chính là điều A Nguyên đang dự tính.
Nhân dịp đi thăm cô cô lần này, A Nguyên cũng muốn nhắc nhở Trần gia một chuyện.
Cô cô nàng không phải là người không có nương thân gia để dựa vào.
Hoắc gia tuy không phải tú tài, nhưng người Trần gia hiện giờ cũng rất kiêng dè hắn.
So với Hà Dự, A Nguyên không hề nghi ngờ rằng bọn họ còn kiêng dè Hoắc gia hơn.
Dược đồng bốc thuốc xong.
Hứa nương tử trả bạc nhận thuốc, rồi khoác tay A Nguyên đi ra khỏi y quán.
A Nguyên vừa xoay người lại thì đúng lúc nhìn thấy một bóng người quen thuộc bước vào gian phòng chẩn mạch bên cạnh.
Bước chân nàng khựng lại.
“Hoắc nương tử, muội nhìn gì thế?”
A Nguyên hoàn hồn, nhìn Hứa nương tử rồi lắc đầu:
“Nhìn nhầm người thôi.”
Hứa nương tử cũng không để ý, cùng nàng bước ra khỏi y quán.
Còn A Nguyên lại quay đầu nhìn về phía gian phòng bên kia thêm một lần nữa.
Vừa rồi nàng dường như nhìn thấy một nam nhân rất giống cô phụ.
Nam nhân đó cùng một phụ nhân bụng mang dạ chửa đi vào gian phòng bên cạnh.
Là cô phụ sao?
Hay là nàng nhìn nhầm?
Sau khi ra khỏi y quán, A Nguyên bỗng dừng bước, nói với Hứa nương tử bên cạnh:
“Khăn tay của ta hình như để quên trong gian phòng bên cạnh rồi, Hứa tẩu tử chờ ta một lát.”
Nói xong, A Nguyên quay người trở lại y quán.
Trở lại y quán, nàng đi về phía gian phòng bên cạnh.
Khi tới gần, nàng mới chậm bước lại.
Đi tới ngoài cửa rồi dừng lại, đứng nép bên cạnh cửa che khuất thân mình, ánh mắt nhìn vào trong phòng.
“Đại phu, ngài xem thử đứa bé trong bụng nàng ấy là nam hài hay nữ hài?”
Không nhìn thấy mặt nam nhân.
Nhưng chỉ nghe giọng nói đó thôi, A Nguyên cũng vô cùng chấn động.
Không cần nhìn người nữa, nàng cũng đã xác định được.
Đó chính là trượng phu của cô cô nàng.
Chính là nam nhân bình thường ở Trần gia luôn trầm mặc ít nói, ngay cả khi thê tử mình bị mẫu thân bắt nạt cũng chẳng dám lên tiếng.
Mà nam nhân ấy lại đưa một phụ nhân đang mang thai tới huyện thành khám bệnh!
A Nguyên đứng ngoài gian phòng, sắc mặt phức tạp, tâm tình lập tức rơi xuống đáy vực.
Hứa nương tử chờ mãi không thấy A Nguyên ra nên đi vào tìm.
Khi nhìn thấy Hứa nương tử bước vào, A Nguyên nghe lão đại phu nói mạch tượng rất giống thai nam.
“Muội tìm được khăn tay chưa?”
Hứa nương tử bước tới hỏi.
A Nguyên vội vàng che giấu sự chấn động và tức giận trong lòng, rồi đi về phía Hứa nương tử, khẽ nói:
“Tìm được rồi, chúng ta đi thôi.”
Rời khỏi y quán, trong lòng A Nguyên vô cùng nặng nề.
Nhưng nàng vẫn đi mua những thứ cần thiết.
Ba tiểu biểu muội chưa từng mặc y phục mới.
Cho nên A Nguyên mua vải hoa nhỏ, lại mua thêm một tấm vải màu trơn cho cô cô tự may một bộ y phục.
Sau khi mua vải, nàng còn mua thêm ít đường.
Còn những người khác của Trần gia...
Hiện giờ trong lòng A Nguyên rất rối loạn, hoàn toàn không muốn mua cho bọn họ bất cứ thứ gì.
Mua xong đồ, hai người ăn một bát mì rồi trở về khách đ**m.
Sau khi trở lại khách đ**m, A Nguyên ngồi trong phòng thất thần.
Nàng suy nghĩ về mối quan hệ giữa Trần gia lão đại và người phụ nhân kia.
Người phụ nhân đó, A Nguyên cũng chỉ nhìn thấy góc nghiêng của nàng ta.
Ước chừng hơn hai mươi tuổi.
Nhìn cái bụng nhô cao của nàng ta, chắc cũng đã mang thai bảy tám tháng rồi.
Nếu nói người phụ nhân đó không có quan hệ gì với Trần gia lão đại, A Nguyên tuyệt đối không tin.
Bởi chính mắt nàng đã nhìn thấy Trần gia lão đại thân mật đỡ người phụ nhân ấy bước vào y quán.